81 Diêu Định nhìn nàng mặt đen thui liền “Phụt” cười thành tiếng, ngay cả sắc mặt không vui của Mộc Xuân Phong cũng cười ha ha, Tra Tiểu Tân không biết làm sao đứng ở đằng kia, cũng không biết bản thân vừa dụi viền mắt viền mắt vết bớt nhòe đầy mặt! Nhưng nhìn thấy sắc mặt Lâu Lan không đổi, vẫn lạnh lùng nhàn nhạt lòng mới dịu xuống ngay sau đó lấy tay che mặt, hắn không nhận ra mình sao.
82 “Được đấy! Ta đây muốn ngươi mang lão gia đang ở cạnh hồ ly tinh kia trở về! Từ khi gặp nàng, Lão gia cả nhìn cũng không nhìn ta!” phu nhân kia căm giận nói, khuôn mặt nhăn nhó.
83 Sáng sớm, ánh nắng tươi sáng, tuyết cũng dần hòa tan trên mặt đường lát đá xanh, tất cả đều đầy nước, giẫm lên nước bắn tung tóe khắp nơi. Xung quanh vắng vẻ, ít người qua lại.
84 Sau nửa canh giờ, một nữ tử thanh lệ thướt tha từ bên trong đi ra, y phục kia là của nàng, người kia là hắn, chỉ là trang điểm thay đổi búi tóc, thoa son phấn, vẽ lông mày.
85 Nam tử trung niên kia vò đầu khó chịu nói: “Rốt cuộc ai là ông chủ hả?!”“Đương nhiên là ta, nàng lớn lên như dạng đoản mệnh khắc phu làm sao có thể là ông chủ hả.
86 Cái gì?! Hắn muốn thành thân với nàng?!Rầm! Trong lòng giống như có cái gì nhanh chóng sập xuống. Thấy nàng đờ người Lục Uyển quan tâm hỏi: “Bà chủ Tra! Ngươi làm sao vậy? Không thoải mái sao? Mặt mày sao nhợt nhạt thế?”“ A, không có, không có, nàng cứ tiếp tục……….
87 Mặt Tra Tiểu Tân bị đánh đến sưng đỏ, máu tươi từ khóe môi chảy xuống nhè nhẹ thấm vào áo, nhớ tới lần đầu tiên nàng cùng hắn gặp mặt, hắn muốn nàng lấy lòng hắn, nhưng đến cuối cùng đẩy xuống giường còn quất nàng, hắn còn nói “Bổn vương chưa bao giờ hài lòng, An Ninh, về sau ngươi cũng nên làm cho bổn vương hài lòng! Nếu không hậu quả giống như thế này!” Nói xong tự tay bẻ gẫy roi, là máu sao, hiện tại một lần nữa nhớ nhớ tới lúc ấy tay hắn bị roi ma sát chảy máu, lòng lại bắt đầu đau đớn, rồi nắm giữ tay hắn.
88 Gia Luật Hằng bị móng vuốt của bọn họ mò khắp, nơi trong đầu phát hỏa nhưng không phản kháng được, chỉ bắt chước động tác nữ tử đẩy bọn họ nói: “Đừng mà, các ngươi tiếp tục bán đồ ăn đi…” Lời nói còn chưa dứt có người lớn mật nhéo bộ ngực của hắn còn lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, sắc mặt Gia Luật Hằng xanh mét càng hô to hơn: “Đừng mà… Đừng thế mà…”Đáng chết! Tối nay hắn nhất định đến nhà vài người trong bọn họ rửa hận!!!Ai da, Gia Luật Hằng đáng thương.
89 Đêm dài, trăng tròn. Tửu lâu một mảnh náo nhiệt ầm ĩ vừa uống rượu rồi oẳn tù tì, tán gái, gây lộn, ồn ào giống như chợ bán thức ăn, Tra Tiểu Tân hận không có hai cục bông gòn nhét vào lỗ tai mình.
90 “Cha mẹ nó, ngươi có tật xấu nha!” Nàng cuối cùng chịu không nổi thấy hắn mỉm cười nhìn mình liền đứng lên lớn tiếng quát. Hắn nghiêng mặt lau vết máu bên môi, lông mày hơi nhíu, một đôi mắt sáng bởi vì đau nửa híp nửa mở giống như đau mà không phải đau,lại có bộ dáng lay động lòng người phong tình vạn chủng, chưa hết, cứ như bình thường thản nhiên dao động lắc lắc, nụ cười không giảm: “Như vậy, ta có thể may mắn được làm bạn với ngươi không?”Tra Tiểu Tân thấy nửa bên mặt hắn bị đánh sưng lên còn thành tâm hỏi mình, lòng có chút áy náy, xem ra hắn là thật sự muốn làm bạn với nàng! Tình huống này thật khó xử chỉ có cách làm bộ không nghe không thấy chạy nhanh ra khỏi tửu lâu, bỗng nhiên phía sau truyền đến giọng nói như gió mát của hắn.
91 “Vương gia, người xem…” Diêu Định mới nói được mấy câu liền thấy nàng kia cằm có râu mép, trên y phục còn dính đầy đồ do say rượu nôn ra, gió thổi qua không khí tràn đầy mùi làm người khác buồn nôn, hắn trừng mắt nhìn thẳng người đó trong đầu réo lên người bất nam bất nữ này là ai? Nửa đêm đi ra ngoài dọa người à!!! Quay đầu nhìn Lâu Lan nói: “Ây ya! Vương gia,không phải là An Ninh cô nương.
92 Người nọ vừa nghe lập tức cười cảm kích, Gia Luật Hằng nghĩ sẽ gặp chút khó khăn, hắn nghe cái gì kêu bắt hắn rồi dắt đi? Dắt đi? Nàng chấp nhận đưa mình đến nhà lão giàu có đó sao? Trong lòng tức giận lên đến đỉnh đầu, hắn hừ một tiếng liền theo người nọ đi bởi vì hắn “Dung mạo xinh đẹp” cho nên người tìm hắn không ít, nhưng đa số đều không có ý tốt, chỉ có người lần này nhìn đứng đắn nên hắn tin tưởng không có gì.
93 Bị nàng dụ dỗ thân thiết như vậy,Gia Luật Hằng lại đỏ mặt,hắn mất tự nhiên nghiêng đầu sang nơi khác không để ý đến nàng, giọng nói cứng rắn : “Sau này không thể kêu ta cùng người xa lạ đi ra ngoài,cũng không được đụng một chút liền uy hiếp muốn đuổi ta đi !” Chỉ là muốn thông qua nàng bày cách phá giải binh trận của Lâu Lan! Tại sao quá trình lại gian nan vất vả như vậy ? Khi hắn trở về quả thực có thể viết một quyển giải binh thư đầy máu và nước mắt!“Được,ta đồng ý với ngươi, bao nhiêu ta cũng đồng ý ” Nhìn bộ dáng hắn vừa đáng yêu vừa không được tự nhiên Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy lòng mềm mại, ánh mắt lại dịu dàng,nàng cố ý bắt chước động tác của cún con giơ hai tay lên mặt hắn trêu chọc: “Gâu gâu gâu,đừng tức giận có được không? “Giọng nói mềm yếu nhẹ nhàng như không có, gọi thẳng tên hắn đồng thời đem lửa giận dập tắt.
94 Lâu Lan lạnh lùng lườm nàng nói “ Toàn bộ hôn lễ đều dùng màu trắng” nói xong lập tức nhìn về phía Liêm Tâm Các,tâm có chút đau đớn,nàng thích nhất không phải là màu trắng hay sao.
95 “ Một đồng tiền ba dây lụa !”Giọng nói của Ông chủ lớn hơn,lắc đầu không chịu : “ Ta đây bán một đồng một dây ngươi lại đòi một đồng ba dây!Có lầm không đấy ?” Người nam nhân này mua đồ giống như nữ nhân hắn còn chưa tính!Chọn có mấy dây lụa mà cả canh giờ hắn còn chưa tính ! Hắn chịu đựng nhưng bây giờ còn muốn hắn bán lỗ vốn ! Trời ơi,hắn không nhịn được nữa rồi.
96 Tra Tiểu Tân thấy hắn ngơ ngác nhìn mình,nàng cười khẽ một tiếng đột nhiên rất muốn giở trò xấu vì thế hút một hơi thuốc chậm rãi phun trên mặt hắn: “Đồ ngốc.
97 “…” Nhìn nàng đưa nước ình Gia Luật Hằng nhất thời ngớ ra,ánh mắt vẫn nhìn miệng bình nơi nàng vừa uống …“Sững sờ làm gì,mau cầm lấy nhanh!Chẳng lẽ còn muốn ta dùng miệng đút ngươi?”Nàng đùa giỡn mắng hắn,không chú ý đến vẻ mặt hắn đang thay đổi,lẩm bẩm nói: “ A !Những ngày qua mình không mở cửa không biết có khách nào tìm tụi mình giúp đỡ hông ta,không được hôm nay phải trở về….
98 “Tốt. ”“Động tác nhẹ một chút đừng phá hư!Thời tiết như vậy khó tìm phù sinh hoa lắm…”“Vâng,chúng tôi biết rồi. ”Các nàng vừa trò truyện vừa bắt tay vào làm,Tra Tiểu Tân nhìn động tác của mọi người tỉ mỉ cẩn thận nên yên tâm đóng đinh lên,ai ngờ trợt chân cả người ngã xuống,còn chưa hô thành tiếng thân thể bị người khác ôm lấy,nàng ngạc nhiên nhìn gương mặt đẹp hơn nữ tử, mắt phượng hẹp dài môi đỏ mộng mềm mại.
99 Nếu không phải đồ ngốc,tại sao lại ôm người xấu xa như hắn khóc, còn cám ơn hắn?Nếu không phải đồ ngốc,tại sao xem người luôn lợi dụng nàng làm bạn bè?Nếu không phải đồ ngốc,tại sao bản thân bị thương cũng không biết cho dù máu không ngừng chảy?Nhưng chỉ có đồ ngốc này mới làm hắn thật sự đau lòng,rất đau lòng…Gần đến ngày ba mươi,khí trời càng lạnh, buổi sáng mới mở cửa tuyết như bọt biển cuốn vào thổi vào mặt Tra Tiểu Tân,lạnh đến nỗi hai hai hàm răng nàng run cầm cập.
100 Chẳng qua chỉ là động tác đơn giản lại được hắn suy diễn phong tình vạn chủng,yêu mị thấu xương. Mấy nữ tử đứng xem nãy giờ không ngừng thét chói tai,có còn người ngất xỉu,nhất thời xung quanh đều hỗn loạn chỉ có nàng cùng hắn đang nhìn nhau đứng im bất động, ánh trăng ngoài cửa sổ yên tĩnh dịu dàng chiếu vào thân người.