141 “Ngoan, tỉnh lại?”Tra Tiểu Tân thân thể căng thẳng phút chốc nhìn lại người bên cạnh, tóc đen kia tung bay, mắt phượng nửa mở nhìn nàng còn mỉm cười nữa không phải chính là Lâu Lan sao? ! Chăn gấm từ thân thể hắn rơi xuống bụng, lộ ra lòng ngực bóng loáng da thịt trắng giống như ngọc, óng ánh trong suốt, nhất là lòng ngực cường tráng, hắn lại có sáu khối cơ bụng nha!“Không muốn ngủ một lát nữa sao?” Hắn cười khẽ,đôi môi đỏ tươi gợi lên độ cong mê người.
142 “Mỗi lần hắn và ta đi ra ngoài hắn đều bị người ta vô lễ, đặc biệt thú vị! Hơn nữa người khác hay nhéo mông hắn ta hoài nghi mông hắn có thể sưng lên hay không, ha ha ha!” Tra Tiểu Tân vừa nói vừa cười,con ngươi đen trong sáng luân chuyển.
143 “Thật đẹp nha!” Nàng liên tục phát ra lời khen ngợi,tay ôm chặt cổ Lâu Lan không buông. Lâu Lan nghiêng mặt chăm chú nhìn nàng,tay ôm thắt lưng nàng càng buộc chặt, đời này hắn sẽ không bao giờ buông lỏng ra.
144 “Giết… Tin tức ta muốn xuất giá có khủng bố như vậy không nha?” Tra Tiểu Tân nhìn những đám người đó rời đi oán hận nói, lại đem y phục gói lại thật tốt,lúc đóng cửa lại dường như là đóng lại tất cả đường lui.
145 “Vương gia,coi như xong. Tiểu Tân cô nương chắc là không đến , ngài mau xuống dưới!” khi hạ nhân kia trở về thấy bàn đầy đồ ăn nhiều giờ còn chưa có động tới, mà thân ảnh cô độc của hắn đang ngồi ở trên hòn non bộ, buồn bã như thế.
146 Thân thể của Tra Tiểu Tân nhất thời run lên,đối với việc lưỡi bị hắn trêu trọc nàng không có sức chống cự đồng thời ánh mắt lại mạnh mẽ liếc mắt một cái: “Nói bậy bạ gì đó, ta làm sao có thể cho chàng chết chứ?”Nghe được những lời này của nàng Lâu Lan cười khẽ đi đến bên nàng tai chậm rãi nói: “Cho ta ngọc tiên ngọc tử.
147 Trong lòng Lâu lan chưa bao giờ từng có thương tiếc và quý trọng như thế, ôm chặt nàng gằn từng tiếng hứa hẹn: “Thật. ” Nếu nàng không phải là Tiểu Tân, sẽ không bao giờ khiến cho hắn vui như thế.
148 Trong cung điện trống rỗng những lời này không ngừng vờn quanh, giống như tiếng đàn du dương. Tra Tiểu Tân sợ run rẩy thấy cả triều văn võ đều nhìn về phía nàng lúc này mới cảm thấy thất lễ,cho nên mới làm theo Lâu Lan quỳ xuống, nhìn thoáng qua thấy khóe môi hắn giương lên.
149 Khói lửa mấy ngày liền, trên chiến trường không ngừng truyền đến tiếng chém giết, âm thanh ngựa hí, đao quang kiếm ảnh,xác chết ở khắp nơi. Khói đen nồng đậm bao phủ cả bầu trời,mây đen nặng nề di chuyển ở trên đỉnh đầu giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sập xúông, chống cự lẫn nhau,binh lính có nhóm tiến công rồi ngã xuống, có người bị thương ,có người bị vật kim loại cắt đứt.
150 Nghe xong lời nói hắn mọi người mới yên tâm, đi theo rối rít quở trách Mộc Xuân Phong không phải là nam nhân, Gia Luật Hằng nhàn nhạt cười,con ngươi u ám trong bóng đêm tại đây lóe ra không rõ, giây lát, mới trầm giọng nói: “Tiếp tục đi.
151 Nghe xong lời nói hắn mọi người mới yên tâm, đi theo rối rít quở trách Mộc Xuân Phong không phải là nam nhân, Gia Luật Hằng nhàn nhạt cười,con ngươi u ám trong bóng đêm tại đây lóe ra không rõ, giây lát, mới trầm giọng nói: “Tiếp tục đi.
152 “Mộc Xuân Phong!Chàng không tin thiếp!” Ninh Thanh nhìn bóng dáng hắn lớn tiếng rít gào, nước mắt tràn đầy. Nàng có thể chịu hắn không thương nàng. Nàng cũng cóthể chịu cuộc hôn nhân không có tình yêu, nhưng là nàng không thể chịu hắn không tin nàng.
153 “Không, hắn đúng,người sai là ta, là ta!” Tra Tiểu Tân không ngừng lắc đầu khóc. Mộc Xuân Phong đưa ra lựa chọn này bản thân cũng chịu áp lực rất lớn.
154 “Cầu ngươi. ” Tra Tiểu Tân quỳ trước mặt hắn cầu xin, lòng nóng như lửa đốt. “Ai, không phải là takhông chịu, mà là quân doanh nghiêm cấm nữ tử tiến vào , ngươi vẫn là ngoan ngoãn trở về chờ tin tức đi.
155 “Thật xin lỗi, thật xin lỗi. ” Có một số việc không phải hắn muốn như thế nào thì thành như thế ấy. Hắn là của nàng, đồng thời, hắn cũng là người ra sức giúp dân chúng.
156 “Đại yêu tinh. ” Nàng cười ha ha, nắm chặt ngón tay hắn khẽ cắn, ánh mắt hồn nhiên hợp với cái yếm xanh ngọc làm gò má đỏ hồng ,phong tình vạn chủng. Chỉ cảm thấy bụng dưới hắn căng thẳng, vốn định dừng lại động tác nhưng giờ càng cuồng loạn, hai người mồ hôi như mưa, tình mê ý loạn.
157 Chỉ thấy xe ngựa hướng cây cột bên đường tất cả bánh xe đều va chạm với mặt đất kêu lộc cộc, con ngựa cũng hoảng sợ không ngừng ngửa đầu hí. Người phu xe cơ trí trước khi xe đụng liền nhảy xuống, hoàn hảo chỉ là trầy da chút da, chỉ thấy vẻ mặt hắn giận dữ ngã nhào xuống mặt đất nhìn Mộc Xuân Phong hét lớn: “Bệnh thần kinh nha! ! ! Bộ không có mắt sao? !”Tơ máu đỏ tươi theo phía sau lưng hắn từ quần áo rách nát chảy ra, đỏ ửng áo lam.
158 Giờ này khắc này Gia Luật Hằng căn bản là sẽ không nghĩ đến, trước mắt thành ngoại trừ trăm tên lính giơ cây đuốc, bên trong một người đều không có. Mà một nơi khác,dưới bóng đêm rộng lớn, thác nước chảy xuống như bay, núi cao nguy nga.
159 “Gia Luật vương tử! Đi! Ngài mau đi! Chúng ta đều bị vây quanh trúng kế của Lâu Lan vương. Nếu không đi toàn quân bị diệt! Đi mau!” Người đàn ông vạm vỡ không ngừng liều mạng chống cự binh lính chung quanh,vừa quay đầu nhìn sắc mặt rất khó xem của Gia Luật Hằng nói.
160 Trên đồng bằng hoang vu, nước chảy thưa thớt, buổi sáng khi đứng lên lại là sương mù mịt mờ, một ánh sang chói lọi lúc ẩn lúc hiện. Tra tiểu tân ngồi trên mặt đất giặt quần áo bẩn, chỉ thấy áo giáp nhuốm máu và nội sam xếp thành núi nhỏ, tất cả đều là của binh lính bị thương,bởi vì lo lắng bọn họ bị thương còn mặc y phục không sạch sẽ , vết thương sẽ bị nhiễm trùng,cho nên sáng sớm nàng liền rời giường đem y phục bọn họ thay ra tối hôm qua đem đi giặt, chỉ thấy cặp tay mềm mại trắng noãn dùng sức chà xát quần áo trở nên đỏ hồng.