181 Quan lại quyền quý, trọng thần triều đình, ào ào đi đến Mộc vương phủ tặng lễ, trong khoảng thời gian ngắn các loại đồ ngọc xa hoa quý báu, san hô, bình phong, châu báu, rực rỡ muôn màu.
182 Tra Tiểu Tân không nói chuyện, mà lẳng lặng nhìn hắn, để cho ngũ tạng lục phủ chịu được mưa to quất vào, đau da muốn bị lột ra. Mộc Xuân Phong cũng biết nàng đang nhìn hắn,tim hắn làm sao không đau? ! Chẳng qua là hắn không thể biểu lộ ra! Vì thế đỡ Ninh Thanh dậy dịu dàng nói: “Về phòng tắm rửa một chút, vết thương trên người nàng để ta đến bôi thuốc.
183 “…” Nghe được hắn nói sẽ đem nàng tặng cho Mộc Xuân Phong,nước mắt theo khe hở không ngừng chảy ra,nhưng mà lúc này đây nàng không cảm thấy thương tâm,vì nàng và hắn trong lúc đó đều khổ sở, đối mặt với hai người quan trọng nhất trong đời,hắn thật rất khó xử.
184 Lâu phủ, Liêm Tâm Các, một mảnh tĩnh lặng. Tra Tiểu Tân nằm ở trên giường y phục nới lỏng lộn xộn, một khuôn mặt trắng nõn trên đó có vài phần quyến rũ vài phần ngây thơ, sáng sớm rời giường lông mày tràn đầy thỏa mãn, nhưng dáng vẻ thùy mị vô ý lại làm động lòng người.
185 Trong lòng Tra Tiểu Tân đau nhói, đi lên trước liền nói: “Thu Dung?” Thấy bộ dáng của nàng thế này mình cũng không dễ chịu, cũng không biết sau khi rời đi rốt cuộc nàng đã xảy ra việc gì để biến mình thành như vậy.
186 “Ngươi. . . . . . ” Hoàng thượng có chút ít không thể tin, hắn cánh chủ động nói ra?Vẻ mặt Lâu Lan vẫn là không gợn sóng không sợ hãi, vẻ mặt đạm nhìn không ra bất kỳ tâm tình, nói xong những lời này hắn liền rời đi, trước khi đi hắn nói lại một câu: “Từ này, thần không tham gia bất cứ chuyện gì trong triều.
187 “Lâu Lan!”Nhưng đợi lúc Tra Tiểu Tân quay đầu trên mặt nở nụ cười ngây ngốc, sau đó ngượng ngùng buông tay khoát trên bờ vai của hắn ra, há mồm nửa ngày cũng không biết nên nói cái gì.
188 Cứ như vậy, Ninh Thanh ôm hắn khóc rồi ngủ đi,Mộc Xuân Phong vẫn luôn ngồi ở bên giường nhìn nàng rơi lệ,ngay cả nằm mơ cũng rơi lệ, bản thân thương nàng càng nhiều…Từ hôm nay trở đi ,ta sẽ chăm sóc cho nàngLâu Phủ.
189 “Thối Lâu Lan! Y Phục này thật quý…. không được… Còn có cái yếm…”Tra Tiểu Tân tức giận dường như đã quên bản thân hiện tại trần truồng. “Ừm… cái yếm của nàng…” Hắn khàn khàn cười đem mặt chôn ở ngực nàng, đồng thời, hai tay cũng xoa nắn mỗi một tấc da thịtcủa nàng.
190 Một câu nói Noa Nguyệt nghe được trong lòng tư vị ngàn vạn, tay nắm cái chén cũng nắm thật chặt, trong mắt hiện lên một tia đau thương nhưng vẫn mím môi không nói.
191 Tra Tiểu Tân mở miệng muốn nói cái gì lại không thể nói, chỉ cảm thấy bụng quặn đau, huyết sắc trên mặt rõ ràng rút đi chỉ còn trắng bệch, mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, thân thể nhanh chóng lạnh như khối băng.
192 Lâu Lan nhẹ nhàng gật đầu, lông mày không được mệt mỏi cùng mệt mỏi, nhưng lúc chăm chú nhìn Tra Tiểu Tân một khắc kia lại trở nên nhu tình như nước, cuối cùng nhìn thoáng qua mới rời đi.
193 Trong phòng một mảnh yên tĩnh,Tô Tiểu Lê vừa mới đút nàng uống thuốc xong,đóng cửa sổ thật chặt mới rời đi,mà Tra Tiểu Tân vẫn nằm ở trên giường tiếp tục mê man, chỉ có đến tối nàng mới yên tĩnh, dáng vẻ hôn mê của nàng giống như một cương thi.
194 Tiểu Lâu, chàng ở nơi nào, con của chúng ta, thực đã không còn………Tiểu lâu, chàng ở nơi nào, nhà của chúng ta đều bị đốt cháy. Tiểu lâu, chàng ở nơi nào,chàng ở nơi nào…Khi máu dưới thân không ngừng chảy ra thấm đỏ hơn nửa y phục.
195 Cả người Lâu Lan gục trên mặt tuyết thượng dường như có thể dung hợp với tuyết, mặt giống như bị đông cứng nhưng ngón tay lại đang run rẩy, suy nghĩ nhanh chóng xoay tít , kết quả là xảy ra chuyện gì? !Người đi ngang qua nhất thời thấy được hắn, nhất thời nghị luận ào ào, mang theo thở dài.
196 Thu Dung kinh sợ, miệng mở ra nhưng nói không nên lời. Tuyết trắng tuôn rơi hiện lên một gương mặt tuấn mỹ trắng nõn đầy vết máu, khóe mắt tích lạc, mắt phượng hẹp dài không còn tối đen mà trở nên tinh hồng, có thể thấy rõ máu từng giọt từng giọt nhỏ xuống, thê diễm như vậy làm cho người ta nhìn cảm giác có dao nhỏ cắt ở trong lòng, thần sắc bi thương của hắn như là người sắp chết, vô tình, vô tự, vô tâm.
197 Diêu Định khó có thể ức chế bi thương: “Vương gia lần này đi lên núi đi là vẻn vẹn nửa tháng, vì trở về chạy đã chết sáu con ngựa, nhưng mà vẫn không thấy mặt vương phi lần cuối cùng…”“Ý của ngươi là, nàng đã chết…” Thanh âm đè nén bi phẫn vang lên, mặt Mộc Xuân Phong không chút thay đổi nhìn lại hắn, ánh mắt sắt lạnh như thanh kiếm.
198 Mộc Xuân Phong nhịn nổi đau trên người đau đi lên phía trước dùng sức cho hắn một quyền,Lâu Lan trúng quyền cả người ngã xuống đất,đầu gục xuống, Mộc Xuân Phong lập tức phái người đưa thi thể Thu Dung chuyển đi cũng căn dặng mọi người mai tang cho nàng, sau đó hắn lớn tiếng rít gào: “Nàng thực đã chết! Đã chết!”Lâu Lan nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, máu trên trán chậm rãi chảy xuống, ánh mắt lung lay.
199 Xe ngựa thực đã nhanh chóng rời hơn mười thước nhưng mà Gia Luật Hằng lại kêu xa phu dừng lại, tuấn mi nhíu chặt, nữ tử vừa rồi hô một tiếng Tiểu Tân? Là hắn gặp ảo giác hay là sự thật? Vì thế vén rèm lên hỏi xa phu.
200 Trong nháy mắt đã trải qua năm năm. Trong ngự hoa viên ánh nắng xinh đẹp, hồ nước gợn sóng,hai bên hành lang cây xanh um tùm, lộ ra một dòng nước xanh trong trẻo.