1 Chương 1 Diệp Cô Dung đứng trước gương, quàng thêm chiếc khăn màu hồng quanh cổ, khoác thêm chiếc áo gió màu đen, chải lại mái tóc dài, sau đó ngắm mình trong ba giây rồi xoay người bước ra khỏi cửa.
2 Ngày hôm sau thức dậy thì đã là buổi trưa. Dì để lại tờ giấy trên nóc tủ lạnh, Diệp Cô Dung xem mà cười khổ, toàn là những lời căn dặn coi cô như đứa trẻ.
3 Nhan Cảnh Thần tâm trạng hết sức khó chịu, cả bữa cơm nét mặt cứ u ám, không nói gì khiến cho trợ lý La Kiệt thấp thỏm bất an. La Kiệt theo Nhan Cảnh Thần hơn nửa năm, đối với tính tình của Nhan Cảnh Thần cũng hiểu được tám phần, biết Nhan Cảnh Thần luôn công tư phân minh, tự nghĩ bản thân mình không có làm gì sai cả.
4 Chuyến bay đi Châu Âu của Nhan Cảnh Thần vào buổi trưa, Diệp Cô Dung liền nói sẽ tiễn anh ra sân bay. Chín giờ sáng cô rửa mặt chải đầu xong, tiện đường đem vài bộ quần áo của mình và La Tố Tố xuống tiệm giặt dưới lầu.
5 Nhưng ngoài dự đoán của Diệp Cô Dung, bà Diệp không khuyên cô quay lại, nhưng cũng không biểu thị ủng hộ cô, chỉ là rất bình tĩnh muốn cô suy xét cho rõ ràng, đừng để sau này lại hối hận.
6 Trên thực tế, nằm ngủ trên chiếc giường cũ không ngờ lại không hề khó ngủ như Diệp Cô Dung đã nghĩ. Đó là đêm ngủ ngon nhất trong suốt nửa năm qua của cô, cho nên sáng hôm sau khi thức dậy, ngay cả bản thân cô cũng thấy lạ lùng.
7 Bệnh cảm của Diệp Cô Dung sau buổi trưa thì có xu hướng nặng thêm, thuốc uống sau bữa trưa bắt đầu phát huy tác dụng, cảm giác uể oải muốn ngủ, cô đang xem đĩa phim điện ảnh Italia mà cô mua ở siêu thị “có anh em không sợ”, những hình ảnh của phim càng kích thích cơn buồn ngủ của cô.
8 Trên đường đi, Nhan Cảnh Thần đều không nói gì, nhiệt độ trong xe khá thấp làm Diệp Cô Dung thấy cả người dần lạnh, cô mở miệng bảo tài xế tăng nhiệt độ lên một chút.
9 Ngày hôm đó cuối cùng Diệp Cô Dung vẫn phải xuống bếp, vì không đành lòng thấy nhà bếp vừa được mình lau dọn sạch sẽ bị phá hư, về phương diện khác cũng thực sự không muốn để anh đói bụng.
10 Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, thời gian giống như bọt biển, có chen lấn xô đẩy nhau. Về sau hình ảnh này lại bị xuyên tạc thành câu ví von so sánh với rãnh ngực của phụ nữ, có thể dùng khái niệm thời gian trừu tượng này để nói đến một loại cảm xúc thần bí và mê hoặc.
11 Nhan Cảnh Thần không thèm để ý tới sự oán giận của Mạnh Khác mà thả anh ta ở bên đường, lái ô tô đến dưới lầu đợi Diệp Cô Dung, đợi gần nửa giờ thì cô mới lững thững đi xuống, vừa mở cửa xe đầu tiên là ngửi được mùi hương hoa, cô thăm dò nhìn xuống ghế sau, một bó hoa tươi rất to, cô cười hỏi: ‘Làm gì vậy?”“Trên đường thấy thì tiện tay mua.
12 Mưa liên tục từ tối thứ bẩy đến tận sáng thứ hai, Diệp Cô Dung mãi muộn chín giờ mới đi làm, cô ghét nhất là những ngày mưa. Nhan Cảnh Thần trêu trọc bảo cô hãy thôi việc gả cho anh, làm bà chủ gia đình.
13 Diệp Cô Dung nhìn thấy tờ báo ở đầu giường Nhiếp Dịch Phàm có tấm ảnh Nhan Cảnh Thần và Lucia. Hai người hôn nhau thắm thiết trong thang máy đã chiếm một góc lớn trên báo, tự nhiên tâm trạng của cô cực xấu khi nhìn thấy.
14 Liên quan đến cái MP3 kia, Nhan Cảnh Thần gửi lại nó cho Lucia, không bổ sung thêm gì cả, chỉ là viết tên tiếng Anh của mình lên đó vô cùng sắc nét, khí thế kinh người.
15 Buổi tối sắc trời u ám nên nửa đêm có mưa, không khí mát mẻ hơn. Thể chất trong cơ thể Diệp Cô Dung đối với nhiệt độ trong ngày rất mẫn cảm, cô cuộn lấy chăn quanh mình khiến cho Nhan Cảnh Thần dở khóc dở cười, đành phải ôm chặt cô vào lòng.
16 Tuy rằng Nhan Cảnh Thần quyết tâm gọi điện để giảng hòa, tiếc rằng điện thoại của Diệp Cô Dung lại tắt máy, không thể thổ lộ được tình cảm, làm anh đành chịu.
17 Hai người chiến tranh lạnh dài đến năm ngày, cuối cùng do Nhan Cảnh Thần bị ốm dẫn đến amidan bị nhiễm trùng mà kết thúc. Chuyện này nói cho chúng ta biết, đàn ông đúng lúc “yếu đuối” một chút cũng không phải là không tốt.