21 - WTF?!
3 nàng kia nhìn thấy, há hốc
Kris cười cười:
- Bậy nào bậy nào!
Đoạn, cũng theo con đường của Kelvin, tháo mặt nạ, nở 1 nụ cười rạng ngời mà không chói lóa:
- Chào, Phạm Nhật Duy – Kris!
Sock càng thêm sock
- Sao … sao lại …
Amber lắp bắp mãi mà không được một câu
Thử là bạn xem, liệu có thể không sock tim mà chết trong cái tình huống này không cơ chứ?!
Còn Elle và Carina hiện đang trong tình trạng “ offline “, chỉ có biết đứng nhìn thôi mà không thể thốt lên được câu gì cả.
22 12. 00pm – Ngày hôm sau:
Khu đất trống ngoại thành phía nam mọi ngày đều trống vắng đến đáng sợ, vậy mà hôm nay, người đông đến tấp nập.
Hơn 200 người xếp thành 8 hàng theo lệnh của 3 cô gái đeo mặt nạ bí ẩn.
23 Mới sáng ra đã có biến rồi các ông ạ!
Đại đại thiếu gia Dương Hàn Thiên vào bếp
Đồng bọn nhìn thấy, cứ phải gọi là trố mắt
" Ping. . . "
Tiếng chuông cổng vang lên
Hạ Vy - nhân danh osin cao cấp của khu villa chạy vội ra ngoài mở cửa thì nhận được 1 món đồ rất chi là dễ xương
Nhỏ cười đến nỗi mà không ngậm được, hết xoa lại đến ôm ôm bế bế mãi mới chịu vào trong nhà.
24 Kingdom School hôm nay nhận được những sự kiện hót hòn họt luôn.
Chả là hôm qua, có 1 nickname là Anh Anh up lên group trường 1 tấm ảnh kèm theo cap như sau:
“ HOT: hotboy Lê Bảo Khánh đập chai ngời ngời, gia thế đồ sộ, ấy vậy mà lại mắc bệnh sợ chó! Có bé nào nhà không có chó không vô đăng kí làm vợ ảnh nè!
#Trời #không #cho #ai #tất #cả “
Vâng, nickname lạ mà quen này còn của ai khác ngoài tiểu thư lá ngọc cành vàng Trần Thảo Anh?! Còn cái bức ảnh đi kèm, chính là bức ảnh Bảo Khánh tàn tạ nằm trên giường bệnh đó, bị bạn bè troll đó!
Status vừa mới được đăng, đã thu hút gần 200 like, hơn 100 cmt, trở thành chủ đền được bàn tán xôn xao rầm rộ nhất
Thế là thành ra, cả 1 đám con gái bu đầy cổng trường đợi thần tượng
“ Két … két … két “
3 tiếng phanh xe cùng lúc vang lên
“ Cạch “
Cánh cửa chiếc xe màu xanh lam bật mở, Bảo Khánh cứ như kiểu tài tử điện ảnh bước xuống ý!
Đám con gái trông thấy đối tượng, liền đổ xô vào vây kín hết mọi đường:
- Khánh ơi, nhà em không có con gì đâu anh!
- Em có 1 con chó nhưng hôm qua vì anh, em đã bán nó cho ông mổ thịt chó chỗ ngã tư rồi anh ạ!
Bla blo …
Nhân vật chính còn đang ngớ người không hiểu chuyện gì đang diễn ra thì …
“ Cạch “
Cánh cửa bên kia của chiếc xe màu lam mở ra, Hạ Vy sang chảnh bước xuống xe
Đoạn, nhỏ đi về phía Bảo Khánh đang bị “ bao vây “, rất chi là tự nhiên mà cầm tay Bảo Khánh
- Đi!
Bảo Khánh nhìn nhỏ, trìu mến lắm, khẽ gật đầu 1 cái, cả 2 kéo nhau đi trước bàn dân thiên hạ
Chúng sinh được dịp sock tập thể …
Hot boy Lê Bảo Khánh, mọi ngày đều đi chung xe với Dương Hàn Thiên và Phạm Nhật Duy nhằm tiết kiệm xăng dầu.
25 Trong cái phòng khách sang trọng của ku villa số 2, có 5 người đang ngồi nhàn nhã chơi bài, ăn đi ăn lại rồi, cuối cùng chán quá, họ mới bàn nhau:
- Chán quá à! Hay là đi bar chơi đi!!!
Bảo Khánh gạ gẫm, nhưng ngay lập tức liền nhận được một cái lườm sắc lạnh từ người yêu:
- Khánh có giỏi thì Khánh đi đi!
- Thôi, Khánh hết chán rồi, Khánh ở nhà với Vy thôi!
- Ngoan đó!
- Á hi hi!
3 người kia nhìn cái cặp vợ chồng son này mà cạn lời
- À, hay đi đây chơi đi!
Thiên An vỗ đùi cái đét nói
Hàn Thiên nhíu mày:
- Con gái không được làm thế!
- Làm thế nào thì kệ tôi chứ liên quan gì đến cậu?!
- Có liên quan đấy!
- Liên quan cái gì?!
- …
Hàn Thiên định nói gì đó nhưng lại thôi, đành im lặng chịu thua
Thiên An “ Xí “ 1 phát rồi gạ gẫm Hạ Vy:
- Vy ơi hay đi công viên chơi đi!
WTF?!
Nghe thấy gì chưa?!
Hàn Thiên An đòi đi chơi công viên đấy!
Hạ Vy, Bảo Khánh và Nhật Duy, vì quá sock mà tạm thời ở chế độ offline
Hàn Thiên nhìn 3 đứa đấy bằng cái ánh mắt rất chi là coi thường luôn:
- Lố quá!
Thiên An ngốc nghếch gật đầu đồng tình
Hàn Thiên chợt quay ra sờ trán sờ tay nhỏ, đoạn, hỏi:
- An này!
- Há?!
- An không có sốt đâu đúng không?!
- …
- Thôi để chiều Thiên đưa An đi bệnh viện nhá!
- Để làm gì?!
- Khám não!
1 phút
2 phút
3 phút
- THIÊN CHÓ!!!!!
Thiên An phẫn uất hét lớn, mịa, dám chọc khoáy chụy mày, đoạn, hất cái dép bay lên
Hàn Thiên biết điều mà chạy ra xa
Nhưng rồi … sao mà ăn được xạ thủ chuyên nghiệp … cái dép bay bay quay quay, cuối cùng vẫn là hạ cánh xuống mái tóc vàng bạc của Hàn Thiên … 1 phát hạ triệt để luôn.
26 Thế là chiều hôm đó, người ta thấy trước cổng công viên King World có 3 chiếc siêu xe. Đi đầu là chiếc màu xanh lam, tiếp đó là chiếc màu trắng, cuối cùng là chiếc màu đen dấy lên 1 sự thu hút không hề nhẹ
“ Cạch “
6 cánh cửa bật mở, 6 con người sang chảnh bước xuống, ai nấy đều đội mũ và đeo kính râm, nhưng như thế cũng vẫn đủ để người ta nhìn mà ngưỡng mộ.
27 Sáng hôm sau:
- Bảo Khánh chó chết!
- Bảo Khánh chết tiệt!
- Bảo Khánh khốn nạn!
- Yah … Bảo Khánh, cậu đi chết đi!
Và n những câu chửi khác, nhưng chỉ hướng đúng về một người … Lê Bảo Khánh.
28 Hôm đó, tất thảy mọi người chỉ thấy Thiên An, Hạ Vy, Bảo Khánh và Hàn Thiên bỏ đi, tiếp sau đó, lại có 3 người áo đen đến trói tay trói chân 3 con nhỏ họ Mai kia lại và rồi bịt mắt bịt mồm tụi nó.
29 Thảo Anh mơ màng tỉnh dậy, chợt cảm thấy lưng mình đau rát, lúc này, bộ não của nhỏ mới load lại được sự việc đã từng xảy ra.
- Mịa, bố hận không chu di cửu tộc nhà chúng mày!
Nhỏ uất ức hét lên, tạo hiệu ứng khiến Nhật Duy đang yên giấc ngủ thì giật mình bật dậy
Mặt cậu còn đang lơ nga lơ ngơ chưa biết gì, thấy Thảo Anh một cái, cái mặt lại hớn ha hớn hở
Cậu xun xoe:
- Thảo Anh, tỉnh rồi à?!
Thảo Anh thấy Nhật Duy thì ban đầu là cảm động, đoạn, nhỏ ngó quanh quẩn:
- Ơ, con An với con Vy đâu rồi?!
- Về đi chơi hết rồi!
WHAT?! Nhỏ không nghe nhầm đó chứ?!
Mặt Thảo Anh cau có thấy rõ luôn
Nhật Duy thấy thế thì pì cười, cái tay không tự chủ được mà nựng cái má phúng phính của Thảo Anh:
- Tôi đùa đấy, 2 nhỏ đó về nhà nấu cháo mang lên cho bà!
Thảo Anh chả mấy quan tâm đến lời nói của Nhật Duy cả, nhỏ chỉ biết là … tim mình đang đập rất nhanh, rất mạnh
Lại nói đến Nhật Duy, lúc này mới ý thức được hành động kia của mình, cậu vội bỏ tay ra, mặt mũi đỏ bừng:
- A … tôi xin lỗi! Có phải làm cô đau rồi không?!
Thảo Anh cười hiền:
- Không sao không sao!
Bầu không khí lúc này chợt trở nên cực kỳ là quái dị
Trong căn phòng nọ, có 2 kẻ ngốc, ngồi bần thần vô định, nhưng 2 trái tim, lại cùng chung 1 nhịp đập
Chỉ có Chúa mới biết vừa nãy tim 2 người ấy đã đập nhanh tới mức nào
Chợt … Nhật Duy lên tiếng:
- Xin lỗi!
- Xin lỗi?!
- Ừ, xin lỗi!
- Xin lỗi về việc gì?!
- Vì đã không bảo vệ được cô!
Trong 1 giây, Nhật Duy thực sự đã “ trải lòng “
Thảo Anh ngớ người, chữ được chữ không:
- Gì?! Cậu làm sao?!
Nhật Duy đỏ bừng:
- Không có gì!
…
Đúng là, bắt đầu từ hôm ấy Thảo Anh được Nhật Duy chiều lắm luôn ý, trông chả khác gì nữ hoàng vè thằng hầu cả
Vậy nên … có “ nữ hoàng “ nào đó được chiều quá sinh hư:
- Duy, bật tôi cái điều hòa!
- Ừ!
Ai kia lật đật đi bật điều hòa, cố chỉnh nhiệt độ vừa phải, sợ người ta bị lạnh
Thảo Anh trằn trọc mãi mà không ngủ được, ngồi dậy gắt lên:
- Sao mở bé thế?! To lên!
- Nhưng mà thế bị lạnh đấy!
- Lạnh thì đắp chăn!
- Ừ!
Ai kia lại tiếp tục vâng lời chỉnh nhiệt độ thấp đi một chút
Thảo Anh nằm 1 tí, thấy lạnh, đắp chăn vào thì lại thấy nóng, nhỏ lại ngồi dậy, quát lên:
- Duy, ai kêu cậu mở số thấp thế này hả?! Cậu muốn tôi chết cóng à?! Ghét nhau cũng đừng làm thế chứ!
Nhật Duy thở dài, thật lòng mà nói:
- Tôi không ghét cô!
Đoạn, vẫn ngoan ngoãn chỉnh lại nhiệt độ như lúc ban đầu
Thảo Anh nằm thế nào cũng vẫn thấy không vừa ý, nhỏ lại bực bội phát cáu:
- Thôi, cậu cứ chỉnh kiểu gì ý, lúc lạnh lúc nóng, tốt nhất là tắt đi!
Thấy khổ chưa?! Tác giả nhìn mà chỉ muốn tung 1 cước tặng cho Thảo Anh.
30 Có 1 buổi chiều nọ, sau khi nhận điện thoại của bọn đàn em ở bar Devil thì 3 chàng lại phải hối hả chạy tới đó “ dẹp loạn “, để lại 3 nàng ở nhà lủi thủi mà tự chơi với nhau
Có lẽ là khá lâu rồi, 3 đứa chúng nó mới lại có thể cùng nhau tụ tập như đợt trước, chỉ có 3 bọn nó
Buổi “ tụ họp “ lại có khác, nào bánh nào kẹo nào bim bim xếp cả lô ra trên bàn, hôm nay còn đặc cách cho em Ken lên chơi với bọn nó nữa cơ
Bé Ken ngồi trong lòng chị An, nhấm nháp gói bim bim ngô – vị mà bé yêu thích
Còn 3 cái chị của nó ấy à, chả biết có vụ gì mà mặt nhỏ Hạ Vy nghiêm lắm, kéo theo mặt 2 nhỏ còn lại cũng nghiêm
Đoạn, nhỏ hắng giọng:
- E hèm … Thảo Anh này!
- What?!
Thảo Anh vừa ăn kẹo vừa hất hàm
Thiên An thấy có vụ hay, tội gì không hóng hớt, thế là cũng cố vểnh tai lên mà nghe mà ngóng
Hạ Vy hít một hơi sâu, hướng Thảo Anh mà nói:
- Tỏ tềnh đi!
WTF?!
Có 2 con nhỏ nào đó, nghe mà chả hiểu chuyện gì cả, mồm miệng há hốc
- Vy … sao … sao mày …
Thiên An sốc đến không nói nên lời luôn, tạm thời câm nín
Thảo Anh lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi, Vy à, tao không dám đâu!
Thảo Anh nói 1 đằng, Hạ Vy lại nghĩ theo 1 nẻo:
- Dám diếc gì, cứ tỏ tềnh đi! Tao biết tầm lòng của mày mà!
- Thôi! Tao sợ …
- Sợ méo gì?! Không từ chối đâu mà lo!
- Nhưng … tao …
- Không có nhưng nhị gì hết, cứ nói thoải mái đê! Tao sẽ ủng hộ mày mà!
Hạ Vy nói, đoạn, nháy mắt
Cái nháy mắt rất đỗi bình thường này lại khiến Thảo Anh phát run
Nhỏ cúi gằm mặt lí nhí:
- Vy ơi, mày tha cho tao đi! Tao đâu có bị less?!
“ WHAT?! LESS?! Con nhỏ này lại nghĩ đi đâu rồi?! “
Tiếng lòng của đứa nào đó
Hạ Vy cười cười:
- Mày nghĩ đi đâu …
Chữ “ thế “ còn chưa kịp thoát ra khỏi họng đã bị chặn lại:
- Với lại … tao sợ Bảo Khánh!
- Nhỏ này, sao lại lôi lão vô đây?!
Y như rằng, động tới Bảo Khánh của Hạ Vy 1 phát là hạ Vy lại trở nên cực kỳ là kích động
Thiên An chợt mở lời:
- Chứ sao?! Nó sợ nó tỏ tềnh với mày, lão Bảo Khánh chém chết nó đó!
Thảo Anh ngồi bên cạnh, gật đầu lia lịa
Hạ Vy há hốc mồm … OMG … 2 con óc c hó này …
Thế là, nhỏ không nể nang gì, thẳng tay đập cho 2 con nhỏ não tàn mỗi nhỏ 1 phát
Hạ Vy cằn nhằn:
- Ôi Giàng ơi tao thông minh xuất sắc thế này mà sao lại có 2 con bạn ngu như chúng mày nhỉ?!
2 con nhỏ tự nhiên bị đánh, xong lại còn bị xúc phạm IQ … một sự nóng máu không hề nhẹ
Hạ Vy nhìn 2 con bợn, chán nản nói:
- Ngu cũng phải ngu vừa thôi, đợi cho thiên hạ ngu với chứ! Tao điên à mà đi kêu màu tỏ tềnh với tao?! Ý tao là mày đi tỏ tềnh với lão Nhật Duy á! Còn tao ấy à, có Khánh khìn là oki roài!
Đoạn, cười hề hề
Có 2 con nhỏ nào đó lúc này mới tiêu hóa được “ ý nghĩa sâu xa “ của câu nói kia, 1 nhỏ thì “ À … “ xong cái cười trông rất là đểu, còn 1 nhỏ, nghe xong thì đỏ bừng, lí nhí:
- Tỏ … tỏ tềnh cái gì?! Tao thèm vào nhá!
- Mày cứ chối chứ bọn này biết tỏng cái tâm mày rồi nhá!
Hạ Vy bĩu môi
Thiên An tặc lưỡi:
- Tao với con vy đi muốn mòn đôi dép tỏ ong trong bụng mày rồi đấy, đừng có mà đòi chối!
Thảo Anh chợt lâm vào thế bí
Suy suy nghĩ nghĩ, cuối cùng, nhỏ nói rất nhẹ, rất khẽ:
- Thế … còn cậu ta?!
- Lại chả thích mày bỏ mịa ra ấy chứ!
Hạ Vy thẳng thắn nói làm ai kia càng ngượng
Thiên An trừng mắt với nhỏ 1 cái, đoạn, quay ra khuyên nhủ:
- Hay mày cứ tỏ tềnh trước đi, được thì được, không được thì về ở già với tao cũng được!
Thảo Anh nghe xong lời của Thiên An, ngẫm nghĩ thế nào cũng thấy đúng … cứ tỏ tình đi vì cuộc đời cho phép mà, không được thì thôi chứ có sao!
Nhỏ cười toe:
- Oki! Thích là nhích!
Nụ cười này của nhỏ rất đẹp, rất trong sáng tươi mát như tâm trạng của nhỏ vậy!
Thế là hôm đó, có 3 con nhỏ nào đó bỏ nhà đi chơi
Lượn hết shop này đến shop khác, chả thấy có gì ưng ý cả, Thảo Anh mặt xịu xuống, trông buồn thấy rõ luôn!
Nhỏ tính quay ra xe đi về thì Thiên An la lên:
- A, đây rồi!
Hạ Vy và Thảo Anh nghe tiếng, chạy lại
- Gì á mày?!
- Cái gì vại?!
Thiên An cười cười, giơ quyển sách dạy làm bánh lên, ngay lập tức, 2 đứa kia dính đòn tâm lí nặng nề, bĩu môi kì thị 1 cái, tính quay người đi thì Thiên An lên tiếng:
- Hay mày làm thử 1 cái bánh đi cho nó lãng mợn!
Thiên An cười cười, giọng điệu trêu chọc
Hạ Vy cũng đùa theo:
- Ờ, phải ha! Hay mày làm 1 cái bánh hình tim xong cái viết lên đấy chữ “ Ai lốp du “, tỏ tềnh trên bánh luôn!
- 2 đứa mày thôi đi, tao không làm cái trò đấy đâu!
Có đứa nào đó, ngượng, gắt lên
Nhưng rồi, lúc về vẫn bí mật quay lại mua quyển sách đó
Tối hôm đó, có người trằn trọc mãi không ngủ được, chỉ mong sao tới sáng hôm sau
…
- Thảo Anh ới ời … tối qua mày lại thức khuya chơi game hả?!
Chưa thấy người đã thấy giọng, chỉ có thể là Hạ Vy
Thảo Anh lấy vẻ mệt mỏi đáp:
- Hôm nay tao nghỉ! Tao hơi mệt!
Nhật Duy chợt trở nên sốt sắng lạ thường:
- Mệt hả?! Có cần đi bệnh viện không?!
- Không cần!
Thảo Anh bỏ bừng, đáp
- Hay tôi ở nhà với cô nhá!
Nhật Duy đưa ra sáng kiến lại càng khiến ai kia ngượng hơn:
- Đã bảo không cần mà!
Thiên An và Hạ Vy, chợt liếc nhau 1 cái rồi mỗi đứa 1 câu nói:
- Thôi kệ nó đi! Thảo Anh ngủ tí là hết mệt ý!
- Nhưng mà …
- Cậu ở nhà càng khiến nó mệt hơn đấy!
Nhật Duy còn nghĩ nghĩ ngợi ngợi lắm, cuối cùng thì nghe theo lời 2 con nhỏ ranh ma kia, dứt áo đi học
Thiên An và Hạ Vy trước khi đi, còn để lại 1 nụ cười tươi rói … Thảo Anh … chúc mày thành công!
Thảo Anh nằm trên phòng, nghe tiếng động cơ thì biết là mọi người đã đi, lúc này, nhỏ mới chịu “ rời giường “ đi siêu thị mua dụng cụ về làm
Ông mặt trời sớm đã tỉnh giấc, chói sáng cả một bầu trời
Trong khu villa sang trọng nọ, có 1 chú ong cần mẫn tỉ mỉ làm bánh, mặc dù có chút vụng về, nhưng cũng coi là … oke!
- Bây giờ, để vô lò vi song là xong!
Thảo Anh hí hửng xoay tròn 1 vòng rồi đặt khay bánh nhỏ bỏ biết bao tâm huyết ra làm
Để làm được cái chỗ này ấy à, nhỏ đã phải làm đi làm lại không biết bao nhiêu lần.
31 - Thảo Anh ới … bọn tao về rồi này!
Hạ Vy vừa về tới nhà đã gào ầm lên. Nhưng … chẳng có ma nào đáp lại cả
Nhỏ vẫn tiếp tục:
- Thảo Anh, lại đang tắm hả?!
Im lặng vẫn hoàn im lặng
Thiên An chợt thấy không ổn, bèn lên phòng Thảo Anh mở cửa ra … trống trơn, nhỏ lại mở đến phòng thay đồ, WC, nhà tắm, bla blo … tất cả đều trống trơn
- An, con Thảo Anh có ở trên đấy không?!
Hạ Vy ở dưới vẫn còn í ới
Thiên An bực bội gắt lên:
- Có cái c.
32 Sân bay Tân Sơn Nhất:
“ Ting “
Chuông điện thoại báo có tin nhắn, Thiên An đọc xong, môi mỏng khẽ nhếch, nhỏ quay ra nháy mắt với Hạ Vy và Bảo Khánh, đôi vợ chồng son cười cười, ra dấu ok
Đoạn, Bảo Khánh nhập tâm đến thần sầu:
- Đói quá à! Đi ăn sáng đi!
Thảo Anh còn đang chần chừ thì Thiên An đã kéo tay nhỏ, cười cười nói:
- Sợ gì, bây giờ mới có 7h30, tận 8h mày mới bay cơ mà!
Thảo Anh nghĩ ngợi, rồi cũng đi theo … dù gì nhỏ cũng phải “ nạp năng lượng “ trước khi lên đường chứ nhỉ
Đoàn người vừa đi khỏi thì có 1 bóng dáng chạy tới, ngó tới ngó lui cũng không thấy người cần tìm thì đánh liều chạy vào trong tìm kiếm
10 phút sau:
Nhật Duy mệt mỏi ngồi xuống hàng ghế chờ, 2 bàn tay luồn qua tóc khẽ run rẩy … đã 10 phút trôi qua, có lẽ … nhỏ đã đi rồi!
Liệu đời này … cậu và nhỏ có còn được gặp lại?!
Chợt …
- Ơ, Duy kìa!
Là tiếng bảo Khánh
Nhật Duy nghe thế, cũng nhìn ra
Thời khắc nhìn thấy nhỏ, tim cậu như muốn vỡ òa … nhỏ không bỏ cậu mà đi
Thế là ai đó, trong 1 khắc xúc động đã chạy tới ôm lấy bóng dáng bé nhỏ
- Thảo Anh, thật tốt quá, cô vẫn còn ở đây!
- Này, cậu làm gì thế hả?! Buông tôi ra!
- Không, nếu buông ra, tôi sợ cậu lại bỏ đi nữa!
Ai đó nghe thấy, mắt ướt lệ nhòe, lấy tay đấm đấm vào lưng cậu, Thảo Anh giọng lạc hẳn đi:
- Chó chết khốn nạn, có người yêu rồi còn đi thả thính lung tung!
Nhật Duy giật mình, buông Thảo Anh ra, hỏi:
- Tôi đâu có!
- Có! Tôi còn thấy 2 người ôm nhau!
- Lại còn ôm nữa … không có chuyện này đâu, tôi thề đấy!
- Ngày 22, cậu ôm 1 em sẹc xy trước cửa quán bar của các cậu nhá! Chối đi!
- Hôm nào ý nhỉ?!
- Cái hôm mà tôi nghỉ ốm ý!
Thảo Anh bực bội nói
Nhật Duy suy suy nghĩ nghĩ rồi cười cười:
- À, đấy là con em họ tôi!
Thảo Anh vẫn không chịu tin:
- Cậu nói phét! Anh em họ gì mà ôm nhau ghê thế, làm như sắp xa nhau không bằng!
- Ừ, tôi nhờ nó mua hộ cho 1 vật, hôm đấy là hôm nó chuẩn bị đi du học nên tôi ôm 1 cái tạm biệt!
Nhật Duy nhàn nhạt giải thích
Thảo Anh cứng họng
Nhật Duy chợt cười gian:
- này, hỏi nhỏ nè, cô ghen hả?!
- Làm … làm gì có?!
- Còn cãi?! Nhìn phát là tôi biết liền!
- cậu ăn tục nói phét, không có mà!
- Thế có đòi đi nữa không?!
Thảo Anh nghĩ ngợi, chần chừ hồi lâu mới nói:
- … chắc là …
Nhỏ mới nói đến đây thôi, đã bị chặn lại bởi 1 nụ hôn dịu dàng
Nhật Duy ôm lấy eo nhỏ kéo lại gần phía mình, Thảo Anh trong vô thức cũng đã đáp trả lại
Họ hôn nhau, cuồng nhiệt, say đắm
- Không đi đâu hết, ở đây cho tôi!
Thảo Anh phồng mang trợn má:
- Tôi cứ thích đi đấy, thì sao?!
Nhật Duy lườm nhỏ 1 phát rồi cầm lấy tay nhỏ, nhanh chóng đeo cho nhỏ 1 chiếc lắc dây được đính 100 viên kim cương
Cậu nắm chặt tay nhỏ, thủ thỉ:
- Đeo cái lắc này vào rồi, cậu không được rời xa tôi đâu đấy!
Thảo Anh cảm động suýt rơi nước mắt, nhỏ gật đầu e thẹn
Nhật Duy hắng giọng:
- E hèm … đây cũng là vật tôi nhờ em họ tôi mua!
- Đẹp quá ta!
Thảo Anh nịnh hót
Nhưng mà, nghĩ đến cái bánh của nhỏ, nhỏ lại thấy tiếc:
- Tôi còn tự tay làm bánh định mang đi tặng cậu cơ, nhưng mà.
33 ( Bắt đầu từ chap này ta sẽ đổi danh từ nhân xưng của mọi người dành cho nhau nhé, bởi … tôi tôi cô cô, cậu cậu tôi tôi nghe cứ xa cách kiểu gì ý! )
Thời gian trôi nhanh như chó chạy qua sông
Nhưng rồi, chả biết chó chạy đến cái ngày đen đủi nào mà Hàn Thiên An mới sáng ra đã suýt vỡ mặt
Vì sao ư?! Vì trước cửa lớp nhỏ, bị quét dầu, nếu không có Hàn Thiên bên cạnh nhanh chóng đỡ lấy chắc giờ mặt nhỏ vỡ thật rồi ấy chứ!
Hàn Thiên An vuốt ngực … dọa chết trái tim nhỏ bé của nhỏ rồi!
Liếc nhìn xung quanh, chưa có ai đến cả, lạ ghê ý!
Hạ Vy thấy đám dầu ăn trước cửa lớp, tặc lưỡi:
- Chậc … ăn tốt nhưng ở bẩn cơ! Chắc là anti fan của mày hoặc là fan của Hàn Thiên rồi!
- Liên quan gì đến thằng cha này?!
Thiên An í nhị liếc ai kia
- Ừ, không liên quan!
Thảo Anh cười rất gian, giọng nói rất chi là đểu
Thiên An lườm 1 cái, đoạn, mở cửa cẩn thận đi qua vũng dầu trơn trượt thì lại bị Hàn Thiên kéo mạnh 1 cái, nằm thẳng vào lòng luôn, cùng lúc đó, trên cánh cửa lớp có 1 xô nước rơi tự do xuống
Nhỏ há hốc mồm
- Đi học thôi mà cũng nguy hiểm quá nhể!
Bảo Khánh cười cười:
- Tôi nghĩ chắc là do ăn ở thật đấy chứ!
Thiên An lườm cậu 1 phát
Nhật Duy bên kia tiếp lời
- An ơi, hay là về ăn chay đê!
Đoạn, cả đám cười hề hề
Thiên An “ Xí “ 1 phát rồi cẩn thận từng từng bước từng bước 1 về chỗ, chuẩn bị ngồi xuống thì lại đứng lên, nhìn kỹ lại chỗ mình ngồi, đoạn, nhỏ thở phù 1 cái.
34 “ Két … “
1 cánh cửa trong WC bật mở, Thiên An đi ra, đi đến cái vòi rửa tay xả nước rồi rửa … rất chi là bình thường.
“ Két … “
Cánh cửa tiếp theo mở ra, Thảo Anh đi ra ngoài, trên tay là 1 cuốn truyện Shin – cậu bé bút chì =.
35 - Sao lâu thế nhỉ?!
Bên ngoài gara, có 3 người con trai dựa vào 3 chiếc xe, cùng cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ trên tay, lẩm bẩm
Chả là, các “ lão phu nhân “ ngồi trong giờ học chán quá không có gì làm đành chơi sâm uống nước, kết quả là … cả 3 đứa tới giờ ra chơi mới tranh nhau đi WC, hại 3 “ lão gia “ đứng đợi gần nửa tiếng rồi mà vẫn không thấy ló mặt ra
- Haiz … ai bảo cứ thích đú cơ!
Bảo Khánh thở dài
- Ờ, già rồi còn đòi đú theo bọn trẻ nghé chơi cái trò này!
Nhật Duy gật đầu đồng tình
Hàn Thiên không tham gia vào cuộc vui bởi … cậu có tư cách gì để mà nói?!
Chợt, cậu nghe thấy tiếng động cơ phát ra ở phía sau trường
Thấy lạ, Hàn Thiên hỏi:
- Này, đằng sau trường mình có cổng không?!
- Không! Có việc gì à?!
Bảo Khánh ngây ngô hỏi
Hàn Thiên nghe xong, không nói không rằng chạy về phía WC trường, đê lại Bảo Khánh và Nhật Duy nhìn nhau, há hốc mồm
Đoạn, 2 thằng cùng hét lên:
- Này, đừng có mà nhìn Thảo Anh/ Hạ Vy của bọn tao đấy nhá!
Nói xong, lại không yên tâm … thằng dê cụ này, nó ăn tạp mà, có kiêng ai bao giờ.
36 “ Rào “
1 xô nước đầy hất thẳng vào mặt 3 cô gái tội nghiệp đang ngồi dưới đất trong tình trạng bị trói tay trói chân, bịt băng dính và đang mê man
Xô nước này, đã khiến họ tỉnh lại
Thiên An tỉnh dậy, nhỏ không làm gì cả mà chỉ ngồi im lặng, ánh mắt sớm đã lạnh từ bao giờ.
37 Đèn phòng phẫu thuật đã sáng được hơn 5 tiếng đồng hồ khiến cho 5 con người đang ngồi bên ngoài trong lòng không cảm thấy khá khẩm hơn là mấy
Hạ Vy và Thảo Anh bị sock nặng, cứ khóc mãi thôi khiến cho Bảo Khánh và Nhật Duy đã sốt sắng rồi nay càng sốt sắng hơn
- Thôi thôi, Duy xin, Duy xin nha!
Nhật Duy nhẹ giọng, ôm Thảo Anh vào lòng
- Hức … Duy ơi … hức … nhưng … nhưng mà … máu … máu chảy … chảy nhiều lắm … hức … huhu … máu … máu bắn cả sang chỗ … chỗ Thảo Anh cơ … hức hức …
Thảo Anh nấc lên từng tiếng
- Cả con chó đấy nữa … huhu … nó … nó đã đánh … đánh con An rồi … hức … mà … hức … còn chém nó … hức … huhu …
Hạ Vy khóc òa
- Được rồi được rồi … nếu Khánh mà tìm thấy 3 con đó Khánh giết, nha! Ngoan, không khóc nữa!
Bảo Khánh ân cần lau nước mắt cho Hạ Vy
Hàn Thiên là người ngồi gần phòng phẫu thuật nhất, 2 bàn tay cậu luồn vào mái tóc run rẩy
“ Lạy chúa … xin người hãy cứu lấy cô ấy … người con gái mà con yêu! “
Không biết câu nói này, cậu đã nói biết bao nhiêu lần rồi nữa, nói nhiều đến mức … đến khi ông bác sĩ ấy bước ra cậu vẫn tiếp tục cầu nguyện
- Bệnh nhân đã vượt qua cơn nguy kịch, hiện đang được chuyển về phòng hồi sức đặc biệt! Ca phẫu thuật đã thành công! Chúc mừng các cô cậu!
Khi giọng nói trầm ấy vang lên, cả 5 đứa như vỡ òa
Bảo Khánh, Hạ Vy, Thảo Anh và Nhật Duy sung sướng ôm chầm lấy nhau … không sao rồi, An của họ không sao rồi!
Còn Hàn Thiên, cậu mệt mỏi trượt xuống bức tường, cúi gằm mặt … 1 giọt nước mắt khẽ chảy … giọt nước mắt của hạnh phúc
Cả 5 đứa chạy về phòng hồi sức đặc biệt, đến khi nhìn thấy khuôn mặt kia đang yên bình say giấc mới thở phào nhẹ nhõm
Lúc này, 5 cái người kia mới ngồi lại trên chiếc sofa trong phòng bệnh, họp bàn 1 chuyện khá là quan trọng:
- Được rồi, bây giờ không vòng vo tam quốc nữa, vào luôn vấn đề chính nhé!
Hạ Vy đại diện đứng lên phát biểu, vài tiếng ậm ừ vang lên
Nhỏ hắng giọng:
- E hèm … sự việc vừa qua, con An không ăn tỏi dẫn đến 1 trường hợp khá là …
Đấy, vừa mới khóc lóc thế đấy mà giờ trù ẻo người ta như đúng rồi, 1 vài ánh mắt sắc lẹm hướng về phía nhỏ khiến nhỏ biết điều mà nói nghiêm túc lại:
- Dẫn đến 1 trường hợp khá là khó khăn! Lần này nó bị thương khá nặng nên có lẽ phải nằm viện điều trị khá lâu! Vậy bây giờ, việc trông nom nó sẽ được phân công chia đều nhá! Vy với Khánh 1 nhóm, Anh với Duy 1 nhóm, số còn lại sẽ là 1 nhóm! Đương nhiên là sẽ có mấy thằng đệ bảo vệ ở bên ngoài nhá!
Nói rồi còn nháy mắt rõ đểu
Vài tiếng khúc khích vang lên
Hàn Thiên đơ hết cả người, có mỗi 5 người, 4 đứa chia ra thành 2 cặp rồi, còn có mỗi 1 mình cậu, còn bày đặt “ số còn lại “, văn vở vớ vẩn, đúng chuẩn Hạ Vy!
- Chế nào đồng ý thì giơ tay cho Vy biết nhá!
Hạ Vy cười cười nói, giọng điệu không khác mấy nghị sĩ trung ương đi kêu gọi cử tri là mấy
Mọi người hơi cười rồi 1 cánh tay … 2 cánh tay … 3 cánh tay … 4 cánh tay giơ lên.
38 Bắt đầu từ hôm đó, vì tụi nó lo lắng sự việc lại tiếp tục xảy ra lần nữa nên quyết định ở lại trong bệnh viện luôn.
Thiên An ngủ được 36 giờ đồng hồ mới chịu tỉnh giấc
Bọn nó chỉ cười … có lẽ … Thiên An là nhân cơ hội này ngủ bù cho những ngày trước đây nó đã phải thức đêm làm việc mệt mỏi
Rồi dần dần, Thiên An cũng hồi phục theo thời gian, 3 tuần sau thì được xuất viện.
39 Thấy ghớm chưa … có 3 cái siêu xe nọ, rời cổng bệnh viện chưa đầy 30 phút đã lại quay trở lại bệnh viện
Cái này gọi là … Duyên Phận đó!
Hàn Thiên thì không nguy hiểm gì đến tính mạng, chỉ là mất nhiều máu cho nên phải truyền máu.
40 “ Cộp “
3 chiếc mặt nạ tội nghiệp bị vứt xuống đất không thương tiếc để lộ ra 3 gương mặt đang cực kỳ kinh hoàng
Ánh mắt của 6 người ngồi vắt chéo chân cực kỳ là sang choảnh ở đối diện lạnh hơn bao giờ hết
- Ra là bọn mày!
Thiên An nhếch mép
- Đúng là Trái Đất tròn mà!
Thảo Anh cậy cậy móng tay kiêu kỳ nói
- Không giết bọn mày tao không phải là Hạ Vy!
Hạ Vy chợt gắt lên, trong đầu nhỏ xẹt qua một ý nghĩ muốn giết người
- 3 đứa mày, đánh nó cho tao!
Hạ Vy kiêu ngạo ra lệnh đúng chuẩn chị đại luôn
Nghe lệnh, 3 thằng “ đèn giao thông “ liền xong vào đấm, đá túi bụi 3 con nhỏ lạ mà quen kia
3 con nhỏ đó, còn ai khác mà chính là cựu bộ 3 hót gơ Tiên – Linh – Nghi đó
Thế mới nói … Trái Đất tròn!
Đánh 1 hồi cho tụi đấy bầm dập mặt mũi rồi, Thiên An giơ tay ra hiệu dừng lại.