81
Edit: Yunchan
Trần Tín nói xong thì chắp tay sau lưng, sải bước đi mất. Điền Tuệ Anh trố mắt nhìn một lúc lâu mới từ từ tỉnh táo lại, cô ta tức tới nỗi mặt mày đỏ bừng, người run khẽ, thầm mắng Trần Tín là đồ đần độn, óc heo.
82
Edit: Yunchan
Mặt Thẹo và Hạ hắc tử len lén liếc nhau, rồi nhếch miệng cười. Văn Đan Khê cũng thấy hơi ngượng, cô kéo kéo áo Trần Tín nói: “Chàng thôi đi, may mà huynh đệ nhà mình nghe, nếu là người ngoài thì đã cười tới rụng răng.
83
Edit: Yunchan
Trần Tín bưng mỳ rón rén vào phòng, đúng lúc Văn Đan Khê cũng vừa thức.
Cô nhìn thấy Trần Tín thì sửng sốt: “Sao chàng về nhanh vậy?”
Trần Tín cười hì hì: “Nghĩa phụ bảo ta về.
84
Edit: Yunchan
Những người xông tới phần lớn là tướng lĩnh và thân binh trong quân tới tham dự tiệc cưới của Mặt Thẹo. Tất cả đều là dân độc thân, tên nào tên nấy đều đói khát như sói thiếu thịt, hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này thì sao không kích động cho được! Cả đám xô xô đẩy đẩy chen lên trước, rướn cái cổ dài ngó hau hau.
85
Edit: Yunchan
Lúc này Văn Đan Khê mới nghiêm túc lại, cô vội vã gọi người mời đại phu, còn mình và Đào Quyên Tú thì cùng nhau tới Tây viện. Lúc tới căn phòng phía Bắc của Điền Tuệ Anh, trông thấy ngoài cửa nhốn nháo đầy người là người, họ vừa thấy cô tới thì lật đật nhường đường.
86
Edit: Yunchan
Hai ngày nữa lại qua, áo bông, giày bông và bao tay của Trần Quý Hùng cũng may xong, Văn Đan Khê ngẫm lại một chút rồi quyết định đích thân mang tới.
87
Edit: Yunchan
Văn Đan Khê trừng mắt lườm Trần Tín, nhỏ giọng: “Chàng tiếp đi, ta mặc kệ. ” Nói rồi quay ngoắc người đi thẳng vào buồng trong.
Trần Tín chẳng thể làm gì hơn đành đáp: “Vào đi, vào đi.
88
Edit: Yunchan
Đỗ thị đi rồi, Văn Đan Khê lại đăm chiêu thêm một lát, nhất thời không nghĩ ra gì cả. Nếu chỉ là một người qua đường đứng xem, Văn Đan Khê sẽ tha thứ cho bà rất dễ dàng, hơn nữa còn rất thông cảm cho sự khó xử của bà.
89
Edit: Yunchan
Văn Đan Khê nghe vậy thì lòng không khỏi xót xa. Cô dựa sát vào người hắn, không cần biết hắn có nghe thấy không, chỉ ghé vào tai hắn thủ thỉ: “Nhị Tín, ta sẽ mãi mãi không rời xa chàng.
90
Edit: Yunchan
Văn Đan Khê dần dần thích nghi với những ngày không có Trần Tín. Trần Tín đi chưa được bao lâu đã cho người đưa thư về cũng rất nhiều món đồ chơi nhỏ.
91
Edit: Yunchan
Trần Quý Hùng đi được sáu ngày, Trần Tín đã dẫn mấy chục thân binh vượt gió bụi quay về. Lúc này, Văn Đan Khê đang ngồi co tròn bên lò sưởi đọc binh thư, khi cô nhìn thấy Trần Tín xuất hiện ở cửa, còn cho là mình đang nằm mộng.
92
Edit: Yunchan
“Mấy người đi dọn dẹp buồng, hai người đi đun nước sôi, còn các người…” Quách phu nhân vừa đặt hòm thuốc xuống đã bắt đầu phân công nhiệm vụ đâu ra đó.
93
Edit: Yunchan
Trần Tín bế cái cục mềm mềm một cách cẩn thận, trợn to hai mắt ra nhìn, như đang thưởng thức một món bảo vật hiếm có, nhìn sao cũng thấy thiếu.
94
Edit: Yunchan
Trần Tín đứng dậy ra mở cửa. Ngoài phòng là Lý Băng Nhạn đã khóc tới nỗi hai mắt đỏ bừng.
Lý Băng Nhạn vừa vào phòng đã nghẹn ngào nói: “Muội muội, ta lại gây thêm phiền phức cho muội rồi.
95
Edit: Yunchan
Hơn mười ngày sau, quả nhiên Bạch gia đã ba chân bốn cẳng dẫn hai đứa con của Lý Băng Nhạn tới. Tuổi hai đứa xấp xỉ hai đứa cháu của Văn Đan Khê, nom còn ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn chúng.
96
Edit: Yunchan
Văn Đan Khê vốn tưởng rằng từ nay về sau họ sẽ không bao giờ gặp lại Bạch gia nữa. Nhưng điều làm cho người ta không tưởng nhất là, chỉ hai ngày sau, một lão gia đinh Bạch gia lại chạy tất tả tới với mái đầu rối bời bụi bặm, quỳ mãi trước cổng Trần Phủ không chịu đi, đau khổ cầu xin Văn Đan Khê cứu thiếu gia và phu nhân nhà mình.
97
Edit: Yunchan
Hai người nghe thấy bẩm báo thì không thể làm gì hơn là đẩy cửa ra ngoài. Văn Đan Khê liếc mắt đã nhìn thấy Đỗ thị đang đứng tần ngần dưới cây đại thụ trước cửa, bà nhác thấy con trai đi ra bèn vội vàng mỉm cười chào hỏi ân cần, còn Trần Tín chỉ gật đầu với bà: “Mẹ, tới thăm Bảo nhi sao, nó đang ngủ.
98
Edit: Yunchan
Khi trời gần sụp tối Trần Tín mới bàn quân vụ với Chu Thông xong rồi trở về nhà. Hắn mới đi tới cửa viện thì đã thấy Đỗ thị bất ngờ vọt ra, xoắn tay áo, mắt đỏ hoe nhìn hắn ra chiều đáng thương.
99
Edit: Yunchan
Văn Đan Khê quyết định điều tra chuyện này rõ rồi mới kể với Trần Tín. Buổi trưa hôm sau cô vừa ăn cơm xong, Xuân Phương tới báo Đỗ thị lại ra ngoài mua son.
100
Edit: Yunchan
Hai cha con đang nói chuyện hăng say, Trần Tín vừa nghiêng đầu thấy nương tử nhà mình thì nhoẻn miệng cười, gọi: “Nương tử, nàng về rồi.
Thể loại: Nữ Cường, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50
Thể loại: Nữ Cường, Xuyên Không, Dị Giới, Huyền Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 14