Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 10]nhật Thực - Chương 04 - Phần 1

Chương trước: [mục 9]nhật Thực - Chương 03 - Phần 2



Chương 4

TỰ NHIÊN

Cả một tuần trời ơi đất hỡi.

Tôi biết, về cơ bản, chẳng có điều gì thay đổi hết. Ừm, vậy là Victoria vẫn không đầu hàng, ừ, nhưng mà trong thâm tâm, có lúc nào đó tôi đã từng nghĩ rằng người phụ nữ đó sẽ đầu hàng không? Sự xuất hiện trở lại của cô ta thực chất chỉ củng cố thêm cho cái điều mà tôi đã biết từ trước mà thôi. Bởi vậy, chẳng có việc gì phải sợ cả.

Nhưng xét cho cùng, đó chẳng qua chỉ là về lý thuyết thôi. Từ xưa tới nay, nói thì bao giờ mà chẳng dễ hơn làm.

Ngày tốt nghiệp chỉ còn có vài tuần nữa. Tôi tự hỏi liệu có phải là khôn ngoan hay không khi mà lúc nào cũng phải tỏ ra là một đứa dễ bảo, ngoan, hiền; chỉ biết quanh đi quẩn lại hết ở trường, đến cửa hàng, rồi về nhà; không tham gia bất kì một hoạt động nào khác; và cứ cam chịu như thế mà chờ đợi tai hoạ giáng xuống? Làm người sao thật khốn đốn – lúc nào cũng phải có rắc rối mới chịu. Một kẻ như tôi không nên làm người mới phải. Làm người mà có số phận như tôi đây, rất cần được cất bớt cái gánh nặng những rắc rối vược quá sức chịu đựng này.

Nhưng nào có ai chịu nghe ý kiến tôi.

Bác sĩ Carlisle thì bảo:

-Chúng tôi có tới bảy người, Bella ạ. Với lại, có Alice ở bên cạnh, tôi không nghĩ rằng Victoria sẽ có hành động nào khiến chúng ta bị bất ngờ. Vì lợi ích của Charlie, tôi nghĩ chúng ta nên kiên trì thực hiện kế hoạch cũ.

Bà Esme cũng lên tiếng:

-Chúng tôi sẽ không bao giờ để cho cháu xảy ra chuyện gì, cháu gái yêu quý. Cháu đã biết điều đó rồi. Vì vậy, tôi khuyên cháu đừng nên lo lắng – Nói xong, bà hôn lên trán tôi.

Emmett cũng góp lời:

-Tôi rất vui vì Edward đã không xuống tay với cô. Có cô ở đây, mọi thứ trở nên thú vị hơn rất nhiều.

Sau câu nói đó, anh ta được lãnh ngay một cái nhìn muốn nổ cả đom đóm mắt từ phía Rosalie chiếu sang.

Còn Alice thì trố mắt ra nhìn tôi, rồi lên tiếng:

-Mình buồn rồi đó. Bạn thật sự không lo lắng về điều ấy chứ, phải không nào?

-Nếu không có gì nghiêm trọng, vậy tại sao anh Edward lại lôi mình đến Florida? – Tôi hỏi gặng.

-Trời ơi, bạn vẫn chưa nhận ra sao, Bella? Edward vốn hay trầm trọng hoá những chuyện bé như cái móng tay mà lại.

Trong lúc đó, Jasper chỉ lẳng lặng “phát huy” cái năng lực lạ kì của mình – anh ta có khả năng quyết định bầu không khí của cảm xúc – để đánh tan lớp mây mù căng thẳng, hoảng sở đang chờn vờn trong tôi. Thế là tôi bỗng chốc trở nên yên dạ, cứ mặc nhiên để ọi người thay phiênnhau an ủi, vỗ về; và cứ thế, cứ thế… những lời năn nỉ đến tuyệt vọng của tôi dần dà bốc hơi thành mây khói.

Nhưng lẽ tất nhiên, ngay khi tôi và Edward vừa bước chân ra khỏi căn phòng ấy là sự bình tĩnh cũng theo gió bay đi mất.

Ôi, thế là tan tành hy vọng. Cả tập thể đã cùng xúm lại hành động một cách sôi nổi, ai cũng mong cho tôi quên đi chuyện một ma-cà-rồng bấn loạn về tinh thần đang truy bắt tôi, mong mỏi được là kẻ đưa tôi về thế giới bên kia. Vậy thì tôi phải tự lo liệu lấy chuyện của mình mới được.

Tôi phải cố gắng thôi. Đúng rồi, tôi sẽ không chú ý đến hiện tình của mình nữa; nghĩ vậy, nhưng đang sẵn cái đà sầu muộn, tôi không thể không điểm lại danh sách những điều đang là mầm mống hiểm hoạ của đời mình, và tôi lại lên cơn yếu bóng vía…

Chính cái câu trả lời của Edward mới là vấn đề nan giải nhất trong mọi vấn đề.

-Đó là chuyện giữa em và bố anh – Anh đã nói như vậy – Tất nhiên, em cũng hiểu rằng anh rất sẵn lòng thực hiện điều đó bất cứ khi nào em muốn. Em đã biết rõ điều kiện của anh rồi đấy – Và tiếp theo câu nói ấy là một nụ cười “chết người” của Edward.

Ôi trời. Tôi thuộc nằm lòng cái điều kiện ấy lắm chứ. Edward đã hứa rằng tự anh sẽ biến đổi tôi vào bất kì lúc nào tôi muốn… miễn là tôi chấp nhận kết hôn trước với anh.

Thảng hoặc, trong lòng tôi lại dậy lên một nghi vấn rằng có khi nào anh giả vờ là không thể đọc được suy nghĩ của tôi không. Chứ vì cớ gì mà khi không, anh lại nảy ra được cái điều kiện mà một khi tôi đã chấp nhận rồi, thể nào tôi cũng sẽ mắc mứu ngay vào cả một mớ những rắc rối? Điều kiện duy nhất ấy đã khiến cho tôi phải chùn chân.

Nói tóm lại là một tuần tệ hại. Và hôm nay là cái ngày tệ hại nhất.

Tệ hại là vì Edward phải đi xa. Alice đã tiên thị từ trước rồi, cuối tuần này, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả, thế là tôi cứ một hai buộc anh phải đi săn cùng với các anh em của mình. Tôi rất hiểu cái “gu” của anh, tôi rất hiểu rằng anh phải chán ngán ra sao nếu như phải săn những con thú hiền, ở không xa thị trấn là mấy.

-Anh đi săn vui vẻ nhé – Tôi đã chúc anh như vậy – Nhớ đem về vài con sư tử núi cho em.

Tôi sẽ không bao giờ thừa nhận với Edward rằng tôi phải khổ sở ra sao khi vắng anh – rằng những cơn ác mộng về sự ruồng rẫy, bỏ rơi đã tìm đến tôi như thế nào. Một khi anh biết được điều đó, anh sẽ đau khổ xiết bao, anh sẽ sợ phải xa tôi, cho dẫu là vì những lý do vô cùng thiết yếu. Sự thể cũng giống hệt như những ngày đầu tiên, khi anh từ Ý trở về. Đôi mắt màu hoàng ngọc của anh đã chuyển sang màu đen, vậy mà anh vẫn cắn răng chịu đựng cơn khát, chịu đựng một cách quá mức cần thiết. Cho nên, cứ mỗi khi Emmett và Jasper muốn đi săn là tôi lại cố làm mặt thản nhiên và gần như là đẩy anh ra khỏi cửa.

Nhưng hình như anh cũng nhìn ra được màn kịch ấy. Không nhiều lắm đâu. Sáng nay, tôi nhận được một mẩu giấy dưới gối:

Anh sẽ sớm trở về, để em không kịp có thời gian mà nhớ anh. Chăm sóc quả tim của anh nhé – anh đã để nó lại ở bên em rồi đấy.

Vì vậy, lúc này đây, tôi đang phải chịu cảnh vật vờ với một ngày thứ Bảy dài lê thê và tẻ nhạt, may mà buổi sáng còn có ca trực bán hàng ở Cửa hàng Olympic – nhà Newton – nên tôi cũng vơi được phần nào nỗi buồn chán. À, còn phải kể đến cả lời an ủi của Alice nữa chứ:

-Mình sẽ đi săn ở gần nhà. Mình chỉ đi khoảng mười lăm phút thôi, để phòng khi bạn cần đến mình. Mình sẽ để mắt canh chừng mọi thứ.

Diễn giải thêm: đừng có làm điều gì ngớ ngẩn trong lúc Edward không có mặt ở đây đấy nhé.

Chắc chắn Alice có thừa khả năng “phá” chiếc xe tải của tôi giống như Edward hôm nào.

Thôi, tôi nên nhìn đến mặt sáng sủa hơn của sự việc mới được. Xem nào, sau khi làm việc xong, tôi sẽ giúp Angela viết thư thông báo, để đỡ phải lo nghĩ vẩn vơ. Ở nhà, ngài cảnh sát trưởng đang vô cùng yêu đời, vì Edward tạm thời không lui tới tìm cô con gái rượi của “ngài” nữa; vậy nên tôi cứ an tâm tận hưởng bầu không khí thoải mái lâu lắm mới có được này. Rồi nếu như lỡ mà tôi có lên cơn yếu bóng vía, thì Alice cũng sẽ sẵn sàng ở bên tôi suốt đêm, chỉ cần tôi nghỏ lời với cô ấy là được ngay.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Ngày mai, Edward đã trở về rồi. Tôi sẽ lại tiếp tục được sống.

-Đấy – Tôi nói lớn… với hai vật vô tri vô giác, nhưng rất cứng đầu – Có gì là ghê gớm đâu, phải không?

Tôi đứng nghệt ra đó trong một tíc tắc, thấy mình chẳng khác nào một kẻ ngớ ngẩn; đúng, không thể nào không thừa nhận rằng tôi đang cố sức chống lại các nguyên lý khoa học. Thở dài, tôi đặt hai miếng nam châm trở lại tủ lạnh, miếng này cách miếng kia cỡ chừng ba mươi xăngtimét.

-Không cần phải cứng đầu cứng cổ như vậy đâu – Tôi lầm bầm.

Trời hãy còn sớm quá, nhưng tôi quyết định sẽ ra khỏi nhà, kẻo lại thêm phát rồ phát dại vì mấy cái thứ không hiểu biết, không có cảm xúc đó.

Khi tôi đến nhà Newton, Mike đang quét dọn các lối đi, còn mẹ của anh chàng thì đang hí hoáy sắp xếp lại mấy vật dụng ở chỗ quầy thu tiền. Cả hai mẹ con đang trò chuyện rôm rả, chẳng ai hay biết gì đến sự xuất hiện của tôi.

-Nhưng Tyler chỉ đi được có lúc đó thôi – Mike phàn nàn – Mẹ đã nói là sau khi tốt nghiệp…

-Con phải đợi thêm một thời gian nữa – Bà Newton nạt ngang – Con và Tyler có thể nghĩ ra được thứ khác để làm mà. Cả hai đứa không được tới Settle chừng nào mà cảnh sát còn chưa kết thúc những cuộc điều tra gì gì ấy ở đó. Mẹ biết bà Beth Crowley cũng đã nói với Tyler những điều như vậy rồi, vì vậy, con đừng có cư xử giống mấy đứa hư hỏng đấy… Ồ, chào cháu Bella – Bà Newton niềm nở khi trông thấy tôi, giọng nói đang bực bội trong một thoáng bỗng trở nên hoà nhã hẳn – Cháu đến sớm quá.

Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ là có ngày mình lại hỏi xin bà Karen Newton một chân phụ việc trong cửa hàng chuyên bán những vật dụng phục vụ cho các môn thể thao ngoài trời của gia đình bà. Mái tóc của bà màu vàng nhạt, uốn gợn sóng, lúc nào cũng để xoã sau gáy, trông thật tao nhã, các móng tay được chăm sóc láng bóng, các móng chân cũng được tỉa tót vô cùng cẩn thận – phô ra bên dưới mấy chiếc quai da của đôi giày cao gót, trông chẳng hợp tông chút nào với cả một hàng dài những chiếc giày bốt dùng để đi du khảo, được bày bán trong cửa hàng nhà Newton.

-Hôm nay đường vắng quá, bác – Tôi nói tron glúc đưa tay xuống dưới quầy tính tiền, chộp lấy chiếc áo khoác ngoài màu da cam phản quang, rất loè loẹt. Tôi lấy làm lạ là bà Newton cũng để tâm đến những chuyện ở Settle giống ngài cảnh sát trưởng nhà tôi. Tôi cứ đinh ninh rằng chỉ có “ngài” là chú ý đến mấy cái chuyện đó thôi. Ai dè…

-Ờ, ưm… - Bà Newton ngập ngừng một lát, tay lần vần xấp tờ rơi đang thu gom dở ở máy tính tiền.

Đang xỏ dở dang một tay vào chiếc áo khoác, tôi dừng ngay lại. tôi hiểu hơn ai hết cái nhìn của bà Newton.

Khi tôi thông báo với nhà Newton rằng hè này, tôi sẽ không làm việc ở đây nữa – như vậy có nghĩa là tôi dứt áo ra đi vào cái thời điểm họ bận rộn nhất – nhà Newton đã bắt đầu thu nhận Katie Marshell để thay thế tôi. Họ thật sự không đủ khả năng trả tiền công cho cả hai chúng tôi cùng một lúc, nhất là hôm nay lại có vẻ như là một ngày ế ẩm…

-Bác đang tính gọi cho cháu – Bà Newton phân trần – Chắc hôm nay không có nhiều việc, cháu à. Mike và bác có thể tự thu xếp được. Bác xin lỗi vì cháu phải dậy sớm và cất công đến đây…

Nếu là ngày thường, có lẽ tôi đã mừng rơn đến thế nào rồi. Thế mà hôm nay… tôi lại không cảm thấy thích thú lắm.

-Vâng – Tôi thở dài, đôi vai xụi xuống. Tôi biết phải làm gì bây giờ?

-Như vậy thật không công bằng chút nào, mẹ à – Anh bạn hiệp sĩ của tôi lên tiếng – Nếu Bella muốn làm việc…

-Dạ không sao đâu, bác Newton. Mình không sao đâu, thật đấy, Mike à. Mình cũng đang học thi, với lại có cả mớ thứ còn phải lo nữa… - Kì thực, tôi không muốn trở thành nguyên nhân xung đột trong gia đình Newton, nhất là khi hai mẹ con họ đang không vừa lòng về nhau như thế này.

-Cảm ơn cháu, Bella. Mike, con chưa quét hàng số bốn kìa. Ờ Bella, cháu giúp bác vứt mớ giấy này vào thùng rác trên đường đi ra nhé? Bác bảo với cô gái mang chúng đến đây là bác sẽ để ở quầy tính tiền, nhưng mà bác thật sự không có chỗ.

-Dạ. Không có gì đâu ạ – Tôi cởi chiếc áo khoác, rồi cắp lấy mớ tờ rơi, bước chân ra ngoài mànmưa mịt mù.

Thùng rác nằm ở bên hông nhà Newton, chỗ chúng tôi – những người phụ việc – hay đậu xe khi đến làm. Tôi lê bước, bang quơ sủi chân vào mấy viên sỏi. Tới nơi, một cách tự nhiên, tôi cung tay, chuẩn bị ném xấp giấy màu vàng nhạt vào thùng thì… Trời hỡi, tôi dừng ngay tay lại, một hàng tiêu đề khổ chữ phóng to, in đậm, vừa đập vào mắt tôi. Trong đó có một từ rất đặc biệt.

Giữ chặt lấy xấp giấy bằng cả hai tay, tôi nhìn không chớp mắt vào tấm hình nằm bên dưới dòng chữ lớn, cổ họng chợt thắt lại:

HÃY CỨU LẤY LOÀI SÓI Ở OLYMPIC.

    Bên dưới cái tít ấy là bức hình một con sói đang ngước đầu sủa trăng, phía sau nó là một cây linh sam đại thụ. Bức học quá chi tiết, quá sống động, gieo vào lòng người xem một cảm xúc rưng rưng; sự cô độc của con sói… sao xót xa, bi thương… Có vẻ như nó đang tru lên những tiếng kêu thống khổ.

Vẫn giữ rịt xấp tờ rơi trong tay, tôi vụt chạy về phía chiếc xe tải.

Mười lăm phút – tôi chỉ có chừng ấy thời gian. Nhưng có lẽ như vậy cũng đủ rồi. Từ đây đến La Push chỉ mất có mười lăm phút, qua được cái ranh giới oan nghiệt kia, chắc chắn cũng chỉ mất thêm có vài phút nữa, và thế là vào đến thị trấn.

Chiếc xe tải của tôi lại được dịp gầm vang.

Alice không thể thấy tôi làm chuyện này được, bởi lẽ tôi đã không hề suy tính từ trước. Một quyết định bộc phát – đúng rồi, đây chính là chìa khoá! Miễn là tôi đủ nhanh, tôi hoàn toàn có khả năng tận dụng được sơ hở này.

Một cách nôn nóng, tôi quăn bừa mớ tờ rơi xuống ghế ngồi phía bên cạnh, xấp giấy bị xáo tung – một trăm lời kêu cứu, một trăm con sói xám khổng lồ rõ mồn một trên nền giấy vàng.

Tôi lao xe hết tốc lực ra con đường quốc lộ loang loáng nước, điều chỉnh tốc độ của cần gạt nước lên mức cao và phớt tỉnh Ănglê trước tiếng kêu gào phản đối của cái động cơ cổ lỗ sĩ. Tuy nhiên, tôi chỉ có thể chạy tối đa ở tốc độ năm mươi lăm dặm một giờ mà thôi; ôi, cầu trời cho tôi đến kịp.

Thú thật là tôi chẳng biết chính xác cái ranh giới ấy nằm ở vị trí nào, nhưng khi xe chạy ngang qua những ngôi nhà đầu tiên ở La Push, tôi đã vững dạ hơn. Ắt hẳn tôi đã vào được vùng cấm địa của gia đình Cullen rồi, Alice sẽ không bao giờ được phép đặt chân đến đây.

Chắc chắn vào chiều nay, khi đến nhà Angela, tôi sẽ gọi điện thoại cho cô bạn nhỏ bé ấy, tôi sẽ “khai báo” hết thảy mọi chuyện với cô, để cô bạn biết rằng tôi vẫn vô sự. Rằng không có lý do gì để cô bạn phải lo lắng cả và rằng cô bạn không cần phải giận tôi – bởi khi Edward quay trở về, lửa hận trong anh cũng đủ để thiêu cháy cả hai người rồi.

Chiếc xe tải cứ thế lao đi ầm ầm trên đường, đồng nghĩa với việc chiếc xe la ó, kêu khóc um sùm khắp làng trên xóm dưới để phản đối tôi, nhưng cuối cùng thì nó cũng dừng lại ở một căn nhà có nước sơn màu đỏ đã xỉn. Nhìn lại cái nơi bé nhỏ đã từng là chốn bình an củamình, cổ họng tôi không khỏi nghèn nghẹn. Đã lâu lắm rồi, tôi không còn đặt chân đến đây.

Nhưng trước khi tôi kịp tắt máy, ở ngưỡng cửa đã xuất hiện một người – gương mặt của người ấy se lại vì sửng sốt.

Chiếc xe tải đột ngột thôi gào khóc, cả không gian hốt nhiên im lặng đến não nề, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển của kẻ đang đứng như phỗng nơi đầu nhà.

-Chị Bella?

-Ồ, Jake!

-Chị Bella! – Jacob cũng hét lên đáp lại, nụ cười tôi hằng mong đợi lại quay trở về y nguyên trên gương mặt người bạn nhỏ của tôi, tươi roi rói, chẳng khác nào mặt trời đã xua tan được đám mây mù ảm đạm. Và cũng chẳng khác gì với ngày xưa, những chiếc răng trắng bóng vẫn tương phản rõ rệt với nước da màu nâu đỏ – Em thật không thể tin được!

Vừa dứt lời, cậu chạy ù té ra chiếc xe tải và gần như là lôi bật tôi ra khỏi chiếc ghế ngồi, thế rồi hai đứa – một cao, một thấp – nhảy tang tang như những đứa trẻ nhỏ.

-Làm sao mà chị đến đây được?

-Chị lén đi!

-Ghê nha!

-A, Bella! – Ông Billy đã lăn x era tới ngưỡng cửa, để xem xem vì cớ gì mà khi không nhà ông lại bị chấn động như có động đất thế này.

-Bác Bil…

Hự. Hơi thở của tôi chợt thắt lại lưng chừng – Jacob ôm chặt lấy tôi, nhấc tôi lên khỏi mặt đất và cứ thế quay tròn, tôi không làm sao thở được nữa.

-Oa, được gặp chị ở đây thích quá!

-Không… thở… nổi – Tôi hổn hển.

Cậu bật cười và hạ tôi xuống.

-Mừng chị trở về, Bella – Jacob cười toe toét. Giọng nói của cậu về cuối hơi trầm, nghe hơi trại ra thành mừng chị về nhà.

Chúng tôi cùng sóng bước bên nhau, lòng hân hoan đến mức không thể ngồi yên mà nói chuyện trong nhà. Jacob bước những bước thênh thênh, có phần nhún nhảy chân sáo, nên đôi lần, tôi phải nhắc nhở cho cậu bạn nhớ rằng chân tôi không dài như chân cậu.

Đi bên Jacob, tôi có cảm giác như mình đã trở thành một con người khác, một bản thể đã từng thành hình trong tôi khi ở bên cạnh Jacob. Tâm hồn của tôi có phần trẻ thơ hơn, còn lý trí thì có vẻ như đã trở nên thờ ơ với trách nhiệm. Tôi thoắt trở về nguyên dạng là một kẻ, thi thoảng, chẳng vì lý do nào tốt đẹp, vẫn liều mình làm trò rồ dại.

Chúng tôi cười nói luôn miệng, vồ vập hỏi han nhau: dạo này sống ra sao, “quậy phá” được những gì; rằng đã bao lâu rồi tôi không đến thăm cậu, và rằng điều gì đã dẫn đường cho tôi đến đây. Đến khi nghe tôi ngượng ngùng thú nhận về xấp tờ rơi có hình con sói, tiếng cười khằng khặc của cậu bạn vang vọng muốn rung chuyển cả ngàn cây.

Nhưng rồi lúc dạo bước qua lối cửa sau của cửa hàng tạp hoá, dạt dám cây um tùm để bước ra một khu vực khác, cách xa bãi biển thứ nhất, những chuyện khó nói hơn cuối cùng cũng được để cập đến. Quả tình, tôi không muốn nói đến những nguyên nhânđứng sau cuộc chia cắt dài ngày, giữa tôi và người bạn nhỏ, ngay khi mới gặp lại nhau thế này; chưa chi, gương mặt của cậu bạn ấy đã trở nên se sắt, trở lại là một Jacob bi thương như dạo nào.

-Chuyện là thế nào vậy chị? – Jacob hỏi tôi, trong lúc như tiện chân, cậu đá luôn vào một khúc cây mục nằm chắn giữa đường, hình như là có hơi dụng… quá sức thì phải. Nạn nhân của cú đá ấy bay qua nền cát, rồi lăn lóc cóc trên bờ đá – Em muốn nói rằng, lần cuối cùng, chúng mình còn gặp nhau ấy… ừm, ngày trước, chị cũng biết… - Người bạn nhỏ lắp bắp. Cậu hít vào một hơi thật sâu, thở ra, rồi lại hít vào – Điều em muốn hỏi là… phải chăng mọi thứ đã trở lại như xưa, như hồi trước, như cái hồi hắn bỏ rơi chị ấy? Chị đã tha thứ tất cả cho hắn rồi hả?

Tới lượt tôi hít vào một hơi thật sâu, đáp:

-Không điều gì phải tha thứ cả, em à.

Tôi không muốn nhắc lại vấn đề này: những bội phản, những định kiến, quy kết; nhưng tôi hiểu, nếu tôi không nói cho ra lẽ, tôi sẽ chẳng thể nào nói sang được chuyện khác.

Jacob nhăn mặt lại như thể vừa nếm phải chanh.

-Em ước gì đêm ấy, anh Sa, đã chụp được một tấm hình về chị; mới tháng Chính năm ngoái thôi chứ có lâu la gì. Tấm hình đó sẽ là bằng chứng rõ nét nhất.

-Không có ai đáng trách cả.

-Có mà.

-Nếu em biết được lý do vì sao anh ất bỏ rơi chị, em sẽ không ghét anh ấy đâu.

Người bạn nhỏ hậm hực nhìn tôi trong mấy giây đồng hồ.

-Được rồi – Cậu xẵng giọng nói một cách ngoa ngoắt – Chị nói đi.

Tôi hứng trọn thái độ thù địch nơi Jacob – vết thương lòng lại bị khơi đau; tôi đã từng đau vì sự căm phẫn như thế này của cậu. Nỗi đau ấy khiến tôi nhớ lại một buổi chiều ảm đạm, đã trở thành một quá khứ xa xăm rồi, khi người bạn nhỏ xát muối vào lòng tôi bằng những lời lẽ phủ phàng, rằng chúng tôi không thể làm bạn được – dưới sự chỉ đạo của Sam. Trong một tíc tắc ngắn ngủi, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.

-Mùa thu năm ngoái, anh Edward rời xa chị là vì anh ấy nghĩ rằng chị không nên đi lại với ma-cà-rồng. Anh ấy cho rằng nếu anh ấy bỏ đi thì chị sẽ được sống tốt hơn.

Jacob cố tình tỏ ra ngạc nhiên khi tiếp nhận thông tin đó. Cậu ta suy ngẫm cả phút đồng hồ; nhưng cho dẫu có điều gì sắp được cậu nói ra, thì điều đó cũng sẽ không còn chua cay nữa. Tôi cảm thấy vui vì người bạn nhỏ không biết được nguyên nhân đứng sau quyết định ra đi của Edward. Tôi hoàn toàn có thể phán đoán được người bạn nhỏ sẽ nghĩ gì một khi biết rằng Jasper đã ra sức tấn công tôi.

-Nhưng hắn đã quay lại mà, chẳng phải như thế sao? – Jacob lẩm bẩm – Hắn không thể trung thành với quyết định đó, quỷ quái thật.

-Em không nhớ rồi, chính chị đã đưa anh ấy trở về.

Jacob nhìn xoáy vào tôi trong một lúc, nhưng cả thân người của cậu bạn đã dịu xuống. Gương mặt của cậu ta giãn ra, giọng nói trở nên bình tĩnh, điềm đạm hơn:

-Ừ nhỉ. Em không lưu tâm đến chuyện đó. Vì sao vậy?

Tôi bặm môi lại, ngập ngừng.

-Bí mật à? – Lần này, giọng nói của người bạn nhỏ lại đượm chua cay – Hắn không cho phép chị kể với em sao?

-Không phải thế – Tôi nạt ngang – Mà vì chuyện rất dài.

Jacob mỉm cười, một nụ cười khinh khỉnh, và chuyển hướng đi về phía biển, hy vọng tôi cũng sẽ bước theo.

Không, bầu không khí xung quanh người bạn nhỏ sẽ không còn ấm áp, tươi vui nữa, một khi cậu cứ giữ lối hành xử cộc cằn như vậy. Như một phản ứng tự nhiên, tôi bỗng bước tụt lại, không biết mình có nên quay bước và bỏ về hay không. Về nhà ư, về đếnnhà tôi sẽ phải giáp mặt với Alice… Không, tôi không muốn mau mau chóng chóng về lại Forks vì lẽ đó.

Jacob bước đến bên một khúc cây to có hình đáng rất quen thuộc với hình ảnh một cây gỗ vốn có trong tiềm thức của tôi – một xác cây nguyên vẹn, từ rễ đến ngọn, bị thứ nước muối nặm chát ăn vào tận bên trong, làm trơ ra phần lõi trắng muốt, bị lún sâu vào trong cát; về một mặt nào đó thì đây chính là cái thân cây kỷ niệm của chúng tôi.

Jacob ngồi xuống “chiếc ghế dài” của thiên nhiên, không quên vỗ tay nhè nhẹ xuống chỗ trống bên cạnh.

-Truyện dài đến mấy, em cũng không ngại. Có cảnh hành động nào không?

Tôi trố mắt ra nhìn, nhưng vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh người bạn nhỏ.

-Cũng có – Tôi thật thà nhìn nhận.

-Nếu không có mấy màn đánh đấm thì chẳng có gì là đáng sợ đâu.

-Đáng sợ lắm! – Tôi trả lời một cách cáu kỉnh – Em có thể chỉ ngồi yênlắng nghe không, hay muốn ngắt lời chị, phỉ báng các bạn chị?

Jacob xoay xoay tay ở phía trước bờ môi – làm vờ động tác như đang khoámiệng mình lại rồi ném chìa khoá vô hình đó ra sau lưng. Tôi cố gắng nín cười, nhưng… không được.

-Chị sẽ bắt đầu từ chỗ em đến nhà chị nhé – Tôi bắt đầu cất lời, đồng thời cũng tập trung sắp xếp lại những kí ức của mình.

Jacob giơ tay lên – ra hiệu… xin được phát biểu ý kiến.

-Em nói đi.

-Đồng ý, chị kể từ khúc đó đi – Người bạn nhỏ trả lời – Lúc đó em chẳng hiểu mô tê gì hết.

-Ừ, chậc, cũng rắc rối lắm, em chú ý nhé. Em biết Alice có khả năng tiên thị mà, phải không?

Trả lời cho câu hỏi đó của tôi là cái nhìn cau có của cậu bạn – người sói không thích huyền thoại về những năng lực siêu nhiên của ma-cà-rồng là có thật – liền theo đó là gương mặt bí xị của cậu ta khi nghe “bản báo cáo” của tôi về chuyến chạy đua bão táp đến Ý để giải cứu Edward.

Loading...

Xem tiếp: [mục 11]nhật Thực - Chương 04 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Em Là Ai Trong Anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 26


Lời Nguyền Lỗ Ban

Thể loại: Trinh thám, Truyện Ma

Số chương: 96



Hậu Đình Hoa

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 24