1 Ánh nắng vào buổi sáng tinh mơ vừa sạch sẽ mà trong lành.
Đem thùng chứa hoa quả khô cuối cùng mang lên chiếc xe vận tải nhỏ, YunHo lau lau cái trán đầy mồ hôi.
2 Ở phòng làm việc tầng cao nhất trong tập đoàn tài chính Kim thị, một thân ảnh gầy yếu đứng trước khung cửa sổ sát đất.
Ánh nắng xuyên qua thủy tinh, rơi trên bên mặt tái nhợt của cậu, khiến dung nhan tuyệt mỹ của cậu càng lộ ra vẻ không chân thực.
3 Tuyệt Cấm’ là một nơi xa xỉ.
Nó chỉ mở cửa với hội viên. Hội phí hằng năm đắt đến kinh người. Nhưng người hâm mộ danh tiếng của nó mà tới vẫn tấp nập không dứt.
4 Sau khi rời khỏi ‘Tuyệt Cấm’, JaeJoong không lái xe, cậu xuôi theo con đường quạnh quẽ của mùa đông mà chậm rãi bước đi.
Thân ảnh gầy yếu của JaeJoong giữa làn gió lạnh, nhìn trông thật tịch mịch.
5 Một tháng trước đây, YunHo cùng rất nhiều nhà buôn nhận được thông báo về dự án mở rộng thành phố phía đông, yêu cầu mọi người đến xí nghiệp Kim thị nhận tiền bồi thường để mau chóng dọn đi.
6 “Hyung —— Em về nhé ——” ChangMin từ trên xe nhảy xuống: “Anh cũng về sớm một chút đi —— Mai gặp ——”
“Đi đường cẩn thận ——” YunHo nhấc thùng hàng cuối cùng lên, lại nhìn thấy ven đường phía đối diện có một thân ảnh đầy quen thuộc.
7 Mỗi chủ nhật, để nhận được hàng hải sản tươi ngon nhất, YunHo đều phải lái xe đến một làng chài xa xôi, đợi ngư dân ra khơi quay trở lại.
Bởi vì phải lên phà, cho nên phải sớm chuẩn bị thật tốt, phà ở nơi ấy mỗi ngày chỉ có một chuyến sáng và một chuyến tối, nếu như không bắt kịp, thì chỉ có thể ngủ lại ở quán trọ đơn sơ một đêm.
8 Lại quay về Seoul rồi.
Thời gian vui sướng bao giờ cũng ngắn ngủi như vậy, rất nhiều sự thật vẫn còn phải đối mặt.
“Tôi đi đây. ” JaeJoong xuống xe, nói với YunHo.
9 Ngồi trong gian phòng đơn sơ của YunHo, JaeJoong vừa ăn mì YunHo nấu, vừa nhìn quanh bốn phía.
“Anh ở đây một mình sao ——” JaeJoong nhẹ nhàng hỏi.
“Còn có mẹ tôi nữa.
10 Bởi vì công ty bỗng dưng có chuyện gấp, JaeJoong không thể không bay đến Nhật Bản một chuyến.
Thời gian cấp bách, thậm chí không kịp tạm biệt với YunHo.
11 YunHo đổi sang phòng bệnh dành cho thượng khách, hiếu kỳ nhìn JaeJoong đang bận rộn.
Cẩn thận thổi nguội bát cháo hải sản mới mua về, dùng thìa đút cho YunHo.
12 YunHo ở trong bệnh viện được vài ngày, bác sĩ nói không có trở ngại, liền xuất viện về nhà.
Mấy ngày nay JaeJoong vẫn ở lại trong bệnh viện, tỉ mỉ chu đáo mà chăm sóc YunHo.
13 Đã một tuần rồi ——
JaeJoong thực sự không đến nữa ——
Cậu ấy ——
Vĩnh viễn cũng sẽ không đến đây nữa ——
Càng muốn quên cậu đi, khuôn mặt của JaeJoong càng xuất hiện rõ ràng ở trong đầu ——
Mỗi lần YunHo chuyển hàng hóa cũng không tự giác được mà chạy đến khu chung cư của JaeJoong, nhưng không có dũng khí để gõ cửa ——
Hi vọng sẽ chạm mặt ở trên đường, nên mỗi ngày đều không mục đích mà đi lang thang khắp chốn, nhưng một lần cũng không gặp phải ——
Ấn số điện thoại, nhưng luôn luôn buông tay lúc ấn xuống số cuối cùng ——
Mình đây là làm sao vậy ——
Nghĩ đến bộ dạng thương tâm lúc JaeJoong rời đi vào đêm đó, YunHo lại cảm thấy đau lòng không nguôi ——
Tại sao phải tuyệt tình như vậy ——
Hai bên thích nhau thì có gì sai ——
JaeJoong ——
Nhất định sẽ không tha thứ cho mình đâu ——
YunHo cứ như vậy mà không ngừng nhớ mong, tự trách, ảo não mỗi ngày ——
Cho đến khi vào một buổi tối nhận được điện thoại từ một người xa lạ:
“Xin hỏi có phải là Jung YunHo-sshi không ạ ——”
“Là tôi.
14 Xe dừng lại ở bờ sông.
Tay YunHo không ngừng nhỏ xuống từng giọt máu.
JaeJoong xé rách áo sơ mi, nắm lấy tay của YunHo, muốn giúp anh băng bó, lại bị YunHo đè lại, bao vây trong chỗ ngồi: “Rốt cuộc cậu muốn như thế nào?! Muốn để cho đám người kia cưỡng dâm cậu sao?!”
“Tay anh ——” JaeJoong nhỏ giọng nói.
15 Lúc JaeJoong tỉnh lại, YunHo đã rời đi.
Cảm giác đau đớn nơi hạ thân lửa nóng khiến JaeJoong biết sự điên cuồng đêm qua không phải là một giấc mộng.
16 Lúc JaeJoong chạy đến bệnh viện, YunHo đã ngây ngốc nhìn trước giường bệnh, trên mặt bà Jung được phủ lên một miếng vải trắng, đã qua đời.
YunHo nắm lấy bàn tay đã trở nên lạnh giá của mẹ, nước mắt không ngừng tuôn ra khỏi vành mắt.
17 Rạng sáng lúc hai giờ.
Nghe thấy một trận tiếng gõ cửa đầy dồn dập, Choi DongWook choàng áo khoác vào, mở cửa ra, thấy JaeJoong toàn thân ướt dẫm, dựa trên khung cửa, sắc mặt tái nhợt, không ngừng phát run.
18 Sau vài ngày, tất cả trang đầu của tờ báo đều đăng tin ‘Thiên kim tiểu thư của Bae thị đính hôn với công tử Jung thị’.
YunHo cũng đã nhậm chức ở công ty của ba Seul Gi.
19 “Xin hỏi —— Cậu đang đợi người sao ——”
JaeJoong ngẩng đầu, nhìn YunHo mang theo nụ cười đầy quen thuộc mà nhìn mình.
JaeJoong đứng lên, phủi phủi cát trên người, giả bộ như không phát hiện mà xoay người bước đi.