81 Mặc Khanh căn bản đã ngất đi , nhưng trong lúc Vân Lâm đuổi theo mặc tàng , hắn đột nhiên hồi phục lai ý thức , nhìn thấy mặc thanh thu đã chết rồi , hắn vốn định mang thi thể mặc thanh thu đi , nhưng vì thân thể yếu nên cũng không tiện , dưới tình thế cấp bách , Mặc khanh không thể làm gì khác hơn là lấy đi cây thủy chủ trên người của Mặc Thanh Thu , sau đó liền ẩn trốn đi.
82 " Nhạc phụ đại nhân đến đây không biết là có việc gì quan trọng? " Da Luật Độc vừa ra khỏi mật thất liền nhìn thấy đại tướng quân đã chờ ở bên ngoài. "Vương vẫn nên xưng hô với lão thần là tướng quân được rồi , còn hai chữ nhạc phụ này lão thần không gánh nổi.
83 " Lẽ nào , ngươi muốn ta vĩnh viễn bị giam ở đây sao ? Nếu ta ở đây , đối với ta và ngươi đều không có lợi ! ". ôn Nhã còn chưa nói liền bị cự tuyệt , để Ôn Nhã không nhịn được mà sốt ruột.
84 "Kính Hồ, Ôn Nhã đã đi về hướng nào. " Một lát sau, Da Luật Độc cùng đại tướng quân đã đuổi tới nhóm người Kính HỒ, nhưng không thấy Ôn Nhã và Biết Vũ.
85 Thả lỏng tâm tình, Ôn Nhã liên tiếp mấy ngày cũng không cần phải lo lắng đề phòng, mới vừa nhắm mắt, liền cảm thấy cơn buồn ngủ tự nhiên kéo tới , không hề phòng bị mà ngủ thiếp đi.
86 Qua một thời gian ngắn, những ngươi dị tộc như đã biến hóa một cách rõ ràng, không chỉ mỗi ngày có thể ăn cơm no, mà có thể dùng da sói, da thỏ làm y phục mới, mà nơi bọn họ đặt chân đến, đã có thể dựng lên những lều vải giản dị, chít ít trong thời điểm mưa xuống, cũng sẽ không còn chật vật nữa.
87 Ôn tiểu Lang, ngươi hư quá, còn nhỏ tuổi mà đã háo sắc rồi a. Trách không được tại sao người ta cứ mắng nam nhân là sắc lang. Sáng sớm, Ôn Nhã liền đánh thức tiểu lang đang ôm trong lòng dậy.
88 Tiểu Lang trở về, khiến Ôn Nhã vui mừng không ngớt. Sau đó dị tộc lại bắt đầu di chuyển chỗ ở, thời gian không nhanh không chậm, lại qua mấy đêm. "Ôn cô nương.
89 Ngày thứ hai Ôn Nhã tỉnh lại liền không thấy tiểu lang , Ôn Nhã liền lập tức cuống lên. Nơi này không phải là bản doanh của bộ tộc Nhan thị, tiểu lang xuất hiện nhất định sẽ gây ra khủng hoảng cho nhiều người, nhưng điều nàng lo lắng chính là Tiểu Lang căn bản không có lực sát thương gì, nếu để người khác bắt được nó liền sẽ gặp nguy hiểm.
90 Sau sự tình của Ngu Khâu. Mấy người trong tụ hội cũng không dám nhìn thẳng Ôn Nhã nữa, căn bản một gia tộc nhỏ đang ở bên cạnh họ cũng lén lút rời đi, chừa lại cho nhóm người Ôn Nhã một khoảng không gian rộng lớn.
91 Đối với bộ tộc Nhan thị ta chung quy vẫn là người ngoài, có điều như vậy cũng tốt, ta rồi cũng phải rời đi, đến thời điểm đó, ngươi có nguyện ý đi theo ta không.
92 Vừa tới nơi đóng quân, Ôn Nhã liền nhìn thấy vài người bưng chậu nước đi ra đi vào. Xem ra những người bên trong bi thương không nhẹ a. "Ôn cô nương. " Mới vừa vào lều vải, Ôn Nhã liền nhìn thấy người của Nhan thị.
93 "Không, Không được. Phiền thiếu chủ, ta có thể giúp ngươi, ta có thể làm rất nhiều chuyện, van cầu ngươi tha cho ta đi. " Ngu Khâu Lương gào khóc cầu xin, hắn bây giờ đã không còn là dáng dấp của một thiếu chủ nữa, khiến ọi người nhìn đến mà cười hả hê, chỉ chỉ chỏ chỏ vào hắn mà bàn tán.
94 Da Luật Độc tìm tới nhóm người lúc trước. Đó chính là gia đình nhà Zack. Da Luật Độc không tìm thấy được thứ mình muốn, không thể làm gì khác hơn là mang đoàn người quay về.
95 Ôn Nhã không nhớ rõ bản thân mình đã đào được bao lâu, mặc dù bàn tay đã bị cành cây mài rách cả da thịt, trên da tựa hồ còn có vài vết máu, nhưng nàng vẫn không cảm nhận được sự đau đớn, tiếp tục đào, đào mãi cho đến tận khi nhìn thấy quan tài lộ ra trong bùn đất, Ôn Nhã lúc này mới tay run, ném cành cây qua một bên.
96 Trở về khách sạn, cho tiểu lang ăn xong, Ôn Nhã liền ngã đầu ngủ, cũng không biết là Vân Lâm đã nhận ra thân phận nàng chưa, cũng không biết hắn đã hết ngứa chưa, ngày hôm nay nàng cũng mệt muốn chết rồi a.
97 Cháu của Quách chưởng quỹ ở trong cung cũng đã trở về, Quách chưởng quỹ cũng đã theo lời nàng dặn dò, mời đứa cháu của mình cùng anh em đồng nghiệp uống rượu, rất nhanh đã say bí tỉ như con gà tây, Ôn Nhã lúc này mới mang sói nhỏ khoan thai đi xuống.
98 "Ôn Nhã. Nàng thật sự tuyệt tình như vậy sao. " Vân Lâm liền buông cánh tay đang nắm chặt nàng rơi xuống, hắn đường đường là hoàng đế, đã không màn mặt mũi tự mình đến đón nàng, nhưng nàng một hai liền từ chối, dù hắn thật sự rất muốn đưa nàng trở về cung nhưng thật sự việc này khiến hắn có chút mệt mỏi nhụt chí.
99 "Thỉnh hoàng thượng yên tâm. Hoàng hậu nương nương tạm thời đã ở Bình vương phủ, vi thần sẽ chăm lo chu toàn, nhất định sẽ khuyên Hoàng hậu nương nương sớm ngày hồi tâm chuyển ý.
100 Bình vương phi bồi tiếp thái hậu hàn huyên tâm sự một lúc sau rồi mới xuất cung, Ôn Nhã tất nhiên là ở lại Vạn thọ cung. "Ai gia có chút mệt mỏi. Muốn chợp mắt một chút, tỷ muội các ngươi liền cùng nhau hàn huyên một chút đi.