161 Nhìn sản phẩm đầu tiên mình chế tạo được, Trần Tinh gật đầu hài lòng, mặc dù bề ngoài của nó trông rất xấu xí, lồi lõm nhiều chỗ và không đủ sắc bén, nhìn cứ như không phải con dao găm làm bằng sắt mà trông giống con dao được làm bằng cục đá thời tiền sử hơn.
162 Sau khi mọi người xem xong nội dung mô tả của nhiệm vụ thì dĩ nhiên không ai phản đối việc nhận nhiệm vụ này cả.
Chỉ là không ai biết vật phẩm cần tìm là gì? Và đi đâu để tìm nó? Không suy nghĩ nhiều, hắn cũng lựa chọn đồng ý.
163 Khói bụi bốc lên che chắn tầm mắt Trần Tinh cũng như làm cho việc tấn công của hắn bị gián đoạn, cú đấm vừa rồi hắn chỉ sử dụng 5 thành lực đạo, cho nên hắn cũng không hy vọng sẽ gây ra thương tổn gì nhiều.
164 Ngay khi Trần Tinh bị đánh bay ra phía xa, lúc này, Sobek không tỏ ra khoái trá như trước nữa mà nó ngay lập tức sử dụng phương thức cũ để tiếp cận, nhằm nhanh chóng kết liễu mạng sống của hắn.
165 Thân ảnh Sobek vừa tan biến thì một loạt các sự kiện khác liên tiếp diễn ra.
Mở đầu chính là việc vũ khí của nó hoá thành những điểm sáng màu vàng, những điểm sáng này bắt đầu tập trung lại và tạo thành một hư ảnh, hư ảnh không rõ mặt mũi hình dáng, thứ duy nhất có thể nhìn thấy chính là một con mắt tràn ngập tơ máu to đùng đang nhìn xuống Trần Tinh.
166 Trên đường đi trở về, Trần Tinh cũng sẵn tiện "đòi nợ" Huyết Long, câu hỏi của hắn, y vẫn chưa giải đáp cụ thể.
Hắn vừa đi vừa mặc niệm trong lòng, hắn hỏi:
-Dâm long, đến lúc ngươi cho ta biết về vấn đề khi nãy rồi!
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến Huyết Long lập tức trở mặt giả ngu
-Vấn đề gì? Ngươi nói?
Trần Tinh không tức giận, hắn lạnh nhạt đạo:
-Không cần giả ngu với ta, ta chỉ muốn biết ngươi có biết công pháp đó không?
Thấy Trần Tinh biểu hiện, Huyết Long cũng chỉ còn cách khai thật, dù sao nếu muốn, Trần Tinh có thể thi hành chế độ cưỡng ép
-Haiz, có thì có thật, ta cũng không dự định nói cho ngươi quá sớm như vậy, mà thôi, ngươi nghe cho kỹ đây.
167 Nhìn biểu hiện của nó, Trần Tinh rất là nghi hoặc không biết nó định làm gì, dường như nó muốn dẫn đường cho mọi người.
Chính xác là như vậy, Ali dùng chi trước của nó cọ vào ống quần của Trần Tinh rồi chỉ chỉ về một hướng, sau đó nó còn kêu lên vào tiếng, đôi mắt thì dao dát quan sát tựa như muốn lấy lòng hắn vậy.
168 Mọi việc không có quá nguy hiểm khi có Ali giúp đỡ, về phần Trần Tinh mặc dù không thể di chuyển 120 m/s một cách liên tục được nhưng theo quán tính hắn vẫn có thể đảm bảo tốc độ của mình đạt mức từ 90-100 m/s.
169 Sáng ngày hôm sau, Asuna cùng 3 người còn lại đều tỉnh lại, vấn đề là cả 4 người bọn họ đều bị bịt mắt, bịt miệng và đang bị trói đứng trên một cây cột bằng những sợi xích to đùng.
170 Trần Tinh đứng đối diện cánh cửa, phía sau hắn chính là 3 người, một là Asuna, hai là Yuna, người còn lại là Elisa.
Đúng là Elisa, trong 3 năm này thì nàng chính là người thường xuyên xuất hiện cùng với bọn người Asuna và Yuna.
171 Nhìn cảnh tượng trước mắt Trần Tinh cũng cảm thấy nghi hoặc, nếu hắn đoán không sai, nhiều khả năng chính bởi vì hắn giết quá nhiều người, cho nên hắn cũng xem như phần tử nguy hiểm cần phải bắt giữ.
172 Dị tượng này trên địa phận Thái Hư Tông chỉ diễn ra trong ít phút, mọi người đều có tâm trạng lo lắng bất an, trong khi đó, cao tầng Thái Hư Tông cũng đã nhanh chóng truyền âm triệu tập cho các Phong chủ để tổ chức một cuộc hợp khẩn cấp.
173 Nói là đến thật ra cũng chỉ thấy được phía trước bộ dáng của nó mà thôi.
Với lối kiến trúc theo phong cách chuẩn của người tu tiên, trong sơn môn sương khói lượn lờ phía dưới chân trong rất đẹp mắt.
174 Nghe được những lời này, Trần Tinh như lọt vào trong sương mù một dạng, đầu óc hắn cho dù có thông minh cỡ nào cũng có lẽ không theo kịp cách cưới hỏi này của Lăng Viễn, chính xác phải nói là việc “ép duyên”.
175 Không nói đến việc Trần Tinh không biết về việc có người tung tin đồn thất thiệt kia, chỉ là điều này làm sao có khả năng? Lăng Vũ là ai mà có thể tuỳ tiện xưng hô như vậy với hắn?
Trần Tinh có chút khó chịu nói:
-Ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy được! Cô vừa gọi ta là gì?
Lăng Vũ không nhanh không chậm lên tiếng:
-Phu quân.
176 Một đệ tử Lăng Tiêu các phế vật cũng dám đòi mình linh thạch?
Người này nghe Trần Tinh nói vậy liền bộ dáng nổi giận.
-1000 hạ phẩm linh thạch? Nếu ngươi không lập tức rời đi thì đừng trách ta không khách sáo!
Trần Tinh cười cười không nói gì, bề ngoài trông nhu nhược nhưng đằng sau nụ cười ấy chính là lời phán quyết cho mạng sống tên này.
177 Không một ai biết được suy nghĩ của Trần Tinh lúc này, bởi vì bọn họ còn chưa hồi phục tinh thần sau trận chiến đầy chóng vánh kia.
Mọi người từng nghĩ tới cảnh tượng trận chiến nhanh chóng kết thúc, nhưng người thắng là Tần Chương mà không phải Trần Tinh.
178 Trần Tinh nắm trong tay quyển Ngũ Hành Âm Lôi Quyết đi ra, lúc này hắn hoàn toàn không biết bên ngoài đã tập trung rất nhiều đệ tử Thái Hư Tông.
Đương nhiên người cầm đầu chính là Tần Chính, sự việc này diễn ra như vậy dĩ nhiên chính là vì y muốn tìm hắn để báo thù cho đệ đệ của mình.
179 Chứng kiến thái độ của Tần Chính như vậy, Cổ Mặc cũng không nổi giận, biểu hiện vẫn cao thâm mạt trắc, dường như chẳng có điều gì trên thế gian này khiến ông ta gợn sóng được một dạng.
180 Người này nghe Trần Tinh nói vậy liền thở phào, đương nhiên là vậy, lỡ như Trần Tinh hỏi vấn đề gì đó mà bản thân mình không biết phải chăng rất mất mặt?
Y không nhanh không chậm, giọng điệu bình thản giảng:
-Tên như ý nghĩa, từ Kim đan trở xuống là một quá trình, để người làm sư huynh ta chỉ điểm đệ vài thứ.