121 -Cô không đến nếm thử một chút sao?
Không khí gượng gạo bị lời nói Trần Tinh phá vỡ.
Tiểu Long Nữ chần chờ trong chốc lát rồi cũng phi thân bay qua dòng sông.
122 Trần Tinh thì không nói, hắn cùng Dương Quá có thù không sai. Nhưng nếu muốn mướn sát thủ đối phó cũng phải là hắn mới đúng. Vì sao mục tiêu lại là Lý Mạc Sầu được?
Hắn không hiểu, ngay cả Lý Mạc Sầu cũng không hiểu.
123 Ánh ánh ban mai, dịu nhẹ và ấm áp, không khí tươi mát trong lành, Làm cho cả người hắn cũng thư thả không ít.
Sau khi hoàn thành xong các mục tiêu Trần Tinh quyết định trở về Đảo Đào Hoa,cũng tới lúc thử xem viên huyết sắc dạ minh châu rốt cuộc có phải là một phần của Huyền giới chi môn hay không.
124 Lời nói của Trần Tinh khiến cho mọi người ở đây đều tỏ vẻ sửng sốt trong chốc lát, không ai hiểu hắn nói vậy là có ý gì? Mọi người đều cho là hắn đang bị điên.
125 Ánh bình minh rồi cũng tắt, người người nhà nhà cũng luân phiên nhau lên đèn, phố xá không vì màn đêm mà bớt đi sự nhộn nhịp vốn có của nó.
Thay vào đó là mọi người bắt đầu đầu đổ xô ra đường.
126 Một đám người xuất hiện trong tầm mắt của Trần Tinh. Dẫn đầu là một tên có phần mập mạp đầu đính kim quan.
Khuôn mặt của ông ta có phần khó coi hiển nhiên là tâm trạng đang rất tức giận.
127 Tiếng xe ngựa lộc cộc vang lên, nhưng không một ai chú ý đến nó, ngoại trừ một người.
Bởi vì tất cả mọi người đều hướng ánh mắt tới cuộc tranh luận của người thanh niên tự xưng Tăng A Ngưu với Đường Văn Lượng
Đôi bên đang đôi co nhau rất gay gắt, không ai chịu nhường ai còn có vẻ như muốn động thủ.
128 Tiểu Chiêu nghe được lời nói của Trần Tinh dĩ nhiên cho là hắn không phải nói thật mà đang đùa giỡn mình.
Nàng vẫn tiếp tục dùng sức kéo lấy sợi xích.
129 Sau khi hắn giải cứu cho Dương Tiêu, Võ Đang Tống Viễn Kiều cũng nhanh chóng đánh ngất xỉu Ân Lê Đình và cùng các sư đệ đưa y rời khỏi chốn thị phi này.
130 Ngày hôm sau, Trần Tinh cũng dẫn theo Dương Bất Hối rời đi Minh Giáo, trên đường đi, hắn cũng cố gắng phổ cập lại một chút kiến thức cho nàng.
Bởi vì cái tính cách tiểu thư đó Trần Tinh không thích cho lắm
-Này, ngươi có thể đi chậm một chút sao? Ta đi không nổi nữa? Hay là dừng lại nghỉ ngơi một lát.
131 Nhữ Dương Vương Phủ bình thường canh phòng rất sâm nghiêm. Con ruồi cũng không thể lọt, mỗi ít phút lại có một tốp người ra vào, nhưng hôm nay dường như bọn họ có việc gì trọng đại nên đã tiến hành điều động đi nơi khác hết.
132 Trần Tinh trở lại sơn động, việc đầu tiên hắn làm chính là hoá giải Thập hương nguyễn cân tán cho Chỉ Nhược.
Nàng cùng Dương Bất Hối cũng đã tỉnh lại và hai người đang trò chuyện với nhau, chỉ là bộ dáng hơi duy yếu mà thôi.
133 Thiếu Lâm Tự hậu viện, ở đây đang tập trung rất nhiều nhân sĩ võ lâm. Tất cả đều đang hướng về tăng nhân thiếu lâm mà la ó, tình thế rất là căng thẳng, nếu cứ tiếp tục kéo dài có lẽ sẽ xảy ra một trận quần chiến.
134 Mộ địa này nằm gần vách núi và được các dãy núi bao vây nên cũng chẳng có đường vào, bốn phía chỉ là một mảnh đìu hiu, cỏ dại um tùm. Xung quanh chỉ có một số bộ xương người lộ thiên để biết đây là mộ địa, còn lại không có gì nổi bật.
135 Trần Tinh cấp tốc bay trở về Đảo Đào Hoa, lần này hắn không dám dừng lại giây phút nào nữa.
Bản thân hắn vẫn còn quá yếu, thế giới này còn tồn tại những bí ẩn mà một khi muốn khám phá được có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.
136 Nhìn thấy Cầu Cầu biểu hiện như vậy, Trần Tinh cũng nghiêm túc nói
-Có vấn đề gì sao?
Cầu Cầu trả lời
-Vấn đề lớn nữa là đằng khác, chủ nhân, ngài nghĩ thử xem, một bảo vật được các gia tộc săn lùng tìm kiếm nhưng không ai có thể đạt được, điều này đồng nghĩa với việc gì? Chính là có một tồn tại cao hơn nhúng tay vào chuyện này! Nhưng hiện tại nó lại nằm trong tay ngài? Nếu nói là trùng hợp thì ta không tin được, chỉ có hai nguyên nhân chính là ngài có người giúp đỡ hoặc ngài đã bị kẻ nào nó tính kế.
137 -Giáo sư, giáo sư. . . người này không hiểu nguyên nhân gì bị thương nặng như vậy, đã hơn 1 tháng trôi qua thế mà hắn vẫn không chết. . . sức sống của hắn mãnh liệt như thế thật là hiếm thấy, nhưng đáng tiếc là theo số liệu máy tính đo được các cơ quan đều đã bị hỏng hết.
138 Mặc dù nghe không hiểu hai người đang đi đến nói vấn đề gì, nhưng nhìn thái độ cười nhạo của bọn họ, Trần Tinh liền biết hai người đang tìm cách gây hấn với mình.
139 Sau khi cảm thấy bất ngờ trước hiện trạng cũng là lúc lòng hiếu kỳ của nàng trỗi dậy.
-Trần Tinh-senpai, anh. . . anh có phải là GM hay không? Tại sao a chỉ mới lv 1 mà mạnh như vậy? Khoan.
140 Trần Tinh hướng mắt nhìn theo, người đi vào là một cô gái có mái tóc dài màu cam nâu, hạt dẻ óng ánh, cùng hai loạn tóc thắt bím hai bên, vóc dáng hay khuôn mặt đều rất đẹp, độ tuổi chỉ khoảng 15-16 nhưng lại sở hữu một nét đẹp của mỹ nhân, không kém cạnh gì các minh tinh, có khi còn đẹp hơn, bên hông nàng còn có vắt một thanh rapier.