101 Bên trong phòng xe, Sở Chích Thiên với đứa trẻ kia mỗi người ngồi trên một chiếc sô pha lãnh nhãn nhìn nhau, ai cũng không mở miệng, hai người dường như đang thi đấu ai lạnh hơn bình tĩnh hơn.
102 Tiêu Tử Lăng nhìn đứa trẻ đáng yêu như thiên sứ trên giường ngủ, nhẹ nhàng đâm một chút khuôn mặt của nó oán hận thấp giọng nói: “Người xuyên qua thời không a.
103 Ngày thứ hai, Tiêu Tử Lăng sáng sớm đã kết thúc tu luyện đi ra phòng xe, ngày hôm nay cậu phải đi lên tuyến tiên phong áp trận, đây là xử phạt mấy ngày hôm trước Sở Chích Thiên định ra, cậu cũng không dám vi phạm, Sở Chích Thiên từ trước đến nay nói một không hai.
104 Hóa ra Sở Chích Thiên ở lâu không ra xe, vẫn có chút lo lắng cho hai người Tiêu Tử Lăng với Sở Tiểu Thất, anh sợ Sở Tiểu Thất kiệt ngạo bất tuân, Tiêu Tử Lăng áp chế không được, xảy ra sơ suất gì đó, vì vậy quyết định tự mình đến tuyến tiên phong tìm hiểu kết quả.
105 Sở Chích Thiên im lặng không lên tiếng khiến cho Trần Cảnh Văn với Đổng Hạo Triết nghĩ lầm là cam chịu, bọn họ đã có đáp án thỏa mãn đặt Sở Tiểu Thất qua một bên, bắt đầu nghiên cứu giải quyết tin tức mới nhất Đổng Hạo Triết mang đến.
106 Bên trong phòng xe, nhân viên hậu cần đưa tới bảng biểu an bài dừng chân cúi đầu lau mạnh mồ hôi bão táp trên trán, lực áp bách của Sở Chích Thiên trước mặt thực sự quá lớn, ánh mắt lãnh liệt kia đảo qua, hắn liền cảm thấy nửa cái mạng đã không còn, toàn thân lạnh sắp mất đi tri giác.
107 Sở Chích Thiên nhắm mắt nhìn như hưởng thụ, tràng diện hiện ra trong đầu lúc này, lại là một màn trong phòng xe lúc chạng vạng. . . “Sở ca, có muốn đánh cược hay không, đánh cược đêm nay Giang Khinh Ngữ có thể đến hay không?” Tiêu Tử Lăng xấu xa ngồi ở bên người Sở Chích Thiên, cả người tựa nghiêng trên lưng sô pha, mặt hướng về phía Sở Chích Thiên đang mang vẻ mặt nghiêm túc xem tư liệu trong tay.
108 Lúc này Giang Khinh Ngữ đã rời khỏi phía sau Sở Chích Thiên, ngược lại ngồi nghiêng trên tay vịn sô pha, một cánh tay ngọc nhẹ nhàng khoác lên trên vai Sở Chích Thiên, lấy ngón tay ma sát như có như không, tay kia thì từ trên ngực Sở Chích Thiên chậm rãi vuốt ve kéo dài xuống, xẹt qua bụng dưới, khi đi đến mục tiêu cuối cùng, Sở Chích Thiên vốn nhắm mắt hưởng thụ không chút động đậy đột nhiên mở hai mắt, lãnh quang chợt lóe, tay phải trực tiếp vững vàng kiềm lại cánh tay hạnh kiểm xấu kia, lực đạo đó vậy mà khiến cho Giang Khinh Ngữ cảm giác thấy phi thường đau đớn.
109 Sở Chích Thiên quả thực chính là sinh ra vì đả kích sự tự tin của hết thảy nam nhân, trong lòng Tiêu Tử Lăng là các loại đố kị hận a, nhịn không được nôn máng, mợ nó, nguyên một tên cuồng bại lộ, ham lõa thân, thực sự là không biết xấu hổ a không biết xấu hổ.
110 *Như trước đây đã có nói, ‘bạn bè’ này dùng từ ‘tử đảng’, nghĩa là những người có thể chết vì nhau. Trần Cảnh Văn rời khỏi gian phòng của Sở Chích Thiên, đi một đoạn thì dừng bước, quay đầu lại nhìn nhìn cửa phòng đã đóng, ánh mắt của anh có chút phức tạp, khó nén vẻ hâm mộ trong đó.
111 Trần Cảnh Văn âm thầm lật cho ánh mắt xem thường, trong lòng tức cực rồi lại rất bất đắc dĩ, nếu không phải vì bảo trì hình tượng, khẳng định bé sẽ hất tay cậu ta đi, sau đó tàn bạo đạp lên thêm mấy đạp để phát tiết phiền muộn trong lòng bản thân một chút.
112 Trần Cảnh Văn lấy lại bình tĩnh, lần nữa ngẩng đầu nhìn nhìn cửa phòng đóng chặt của Sở Chích Thiên, nắm chặt nắm tay của bản thân, trong lòng đã có quyết định.
113 Trần Cảnh Văn sửng sốt, dường như không nghe hiểu ý tứ của Đổng Hạo Triết. “Cậu phải nhớ kỹ, đối tượng chúng ta thuần phục là ai? Là Sở ca, mà không phải Khôi Thủ đại nhân thân ảnh vô tung kia.
114 Sở Chích Thiên vốn là một người cường thế bá đạo, anh chỉ hơi ngẩng đầu, lãnh quang đảo qua: “Cút cho tôi!” Thanh niên kia chỉ cảm thấy một đạo hàn ý đâm thẳng nhân tâm, nhất thời kinh hách ngây ngẩn cả người.
115 Không thể không nói, La Hinh Nhi rất có nhân mạch ở căn cứ Huy Hoàng, cùng ngày đã an bài cho ba người Sở Chích Thiên tới một gian phòng nhỏ nghỉ ngơi, cách chiến đội bọn họ tuyệt không xa.
116 * = ‘hoa sen trắng’, thường gọi là ‘thánh mẫu bạch liên hoa’, từ này dùng để ý chỉ một cách châm chọc những nhân vật nữ yếu đuối thánh thiện như thánh mẫu, chỉ cần người hại mình sám hối thì mấy cô đều có thể tha thứ bỏ qua hết trong các tiểu thuyết, nhất là tiểu thuyết Quỳnh Dao.
117 “Nếu không, anh nói với cô ta anh là người hôn ước của Sở Chích Thiên, người hôn ước tuyệt đối không cho phép phản bội, cho nên cô ta sẽ không còn đất diễn tiểu tam.
118 Tiêu Tử Lăng chỉ có thể lấy cười ngu để ứng phó, lúc này nói nhiều thêm một câu, đều có thể khiến cho Sở Chích Thiên bốc lên lửa giận. Một lát sau, cậu thấy dường như Sở Chích Thiên đã bớt giận, liền nhắc nhở: “Sở ca, chúng ta vẫn nên rút lui khỏi trước đi, em hoài nghi sau cùng đóa bạch liên hoa kia sẽ hạ quyết tâm làm tiểu tam đi theo đó.
119 Sở Chích Thiên vừa xuống xe đã đi tới phía Tiêu Tử Lăng, vừa đi vừa lạnh lùng hỏi: “Tiểu Lăng, nơi đây xảy ra chuyện gì?” Tiêu Tử Lăng thấy Sở Chích Thiên đến, đột nhiên cười rực rỡ, thấy mắt của tên đại ca kia bốc lên ánh xanh, khiến cho Sở Chích Thiên thấy vô cùng không thích.
120 “Hừ, cậu còn không biết xấu hổ mà nói, kêu cậu đi ra điều tra tin tức, tin tức không điều tra được ngược lại gặp phải tai họa cho tôi. ” Lời nói của Tiêu Tử Lăng không nhận được sự đáp lại của Sở Tiểu Thất, lại dẫn tới sự bất mãn của Sở Chích Thiên.