81 Tang thi hệ băng cấp ba mắt thấy sắp có thể giáo huấn được cái tên mạo phạm nó trước mắt kia, cho dù không chết cũng có thể khiến cho gã bị thương nặng để tiêu mối hận trong lòng.
82 Phía dưới, tang thi cấp ba bị giam cầm rốt cục đã giãy thoát khỏi ràng buộc, nó triệt để bạo phát, không nên khi dễ tang thi chúng nó như thế, rõ ràng khi sắp thu hoạch thành quả, thì lại có Trình Giảo Kim đi ra, một lần xuất hiện không tính, còn đến lần thứ hai, hai lần đã đủ quá phận đi, vẫn nhất mực còn đến lần thứ ba, chẳng lẽ tang thi chúng nó không có tang thi quyền như thế? Nó phẫn nộ rống giận về phía hai người trên nóc nhà, nó mất đi lý trí không quan tâm nhào tới, nó hiện tại muốn trực tiếp giết mổ hai người đó dưới chưởng.
83 Đương nhiên điều này là không có khả năng, con tang thi trước mắt này có lẽ trước đây là một nữ diễn viên, lại hoặc là đang quay phim nghệ thuật nào đó các loại, nói chung có rất nhiều loại khả năng.
84 Một màn trước mắt, khiến cho vẻ mặt của Sở Chích Thiên càng thêm ngưng trọng, đầu mi của anh nhăn càng chặt, con tang thi cấp bốn đó có năng lực chữa trị này, sợ rằng một trận chiến này không dễ giải quyết, nếu có thể sử dụng vô hạn, trừ phi thoáng cái đánh chết nó, bằng không dù nó chịu thương nặng thế nào, cũng có thể để cho nó khôi phục được trong nháy mắt.
85 Tiêu Tử Lăng vận chuyển Thanh Tâm Thuật, hấp thu hết sạch toàn bộ năng lượng của tinh hạch cấp ba trong tay, năng lượng khổng lồ nhất thời dâng trào lên trong cơ thể Tiêu Tử Lăng.
86 * đi lên - di chuyển lên phía bắc. Cửa chính nam, Trần Cảnh Văn với Đổng Hạo Triết đang chiến hừng hực khí thế, đối thủ của bọn họ như là gặp phải đả kích trọng đại nào đó, đột nhiên tinh thần bắt đầu uể oải, không còn có cái loại khí thế với ý chí chiến đấu tràn đầy như ban đầu nữa.
87 Sau khi Tiêu Tử Lăng nhiều lần phát thệ về sau làm cái gì cũng phải nghe sự chấp thuận của lão đại, Sở Chích Thiên rốt cục thả cho cậu một con ngựa, Tiêu Tử Lăng cuối cùng cũng thoát khỏi trận nghiêm phạt cực kỳ hổng có mặt mũi này.
88 Hừng đông bốn giờ rưỡi, Tiêu Tử Lăng có chút mệt mỏi đi ra khỏi cửa phòng Sở Chích Thiên, lúc này cậu tuyệt không mặc đồng phục của tổ công kiên, mà mặc một chiếc áo sơmi tuyệt không vừa người, một cái quần có chút lớn, ống quần tùy ý cuốn lên hai vòng, trên người khoác một chiếc áo khoác ngoài màu đen, bắt mắt nhất chính là tóc của cậu ẩm ướt, khuôn mặt đỏ hồng hồng một bộ dạng manh non mềm, vừa nhìn đã biết vừa mới tắm xong.
89 Ách! Lão đại vậy mà đã biết! Trán Tiêu Tử Lăng toát mồ hôi lạnh một phen, cậu thế nào quên Sở Chích Thiên còn cao hơn một cấp so với cậu, thế nào có thể không biết lầu ba có thêm ra một người chứ, xem ra bản thân chuyên chú trên người Giang Khinh Ngữ, ngược lại xem nhẹ Sở Chích Thiên.
90 Khi Tiêu Tử Lăng đang thương xuân thu buồn vì việc mất mặt, đột nhiên cảm thấy mặt đất kịch liệt rung động lên, thiếu chút nữa khiến cho cậu không đứng vững được, mà bên ngoài thì lại truyền đến một trận huyên náo.
91 Ba người giải quyết xong tang thi cấp bốn cuối cùng trong lòng cũng thở dài một hơi, nếu như bị con tang thi này trốn về bên trong động, sẽ rất khó tìm được nó.
92 Trong một tuần sau đó, một đoàn xe khổng lồ đi ra từ Thân Thành. Có một số người may mắn còn sống sót trong thi triều đều thấy đoàn xe này đang đả thông đường đi ra khỏi thành, nhanh chóng lái xe theo phía sau, bọn họ biết đây là cơ hội sống trốn ra khỏi Thân Thành của bọn họ, bọn họ chỉ khẩn cầu đoàn xe phía trước không nên xua đuổi bọn họ.
93 Toàn bộ đoàn xe, như một con rắn dài bò trên công lộ đi căn cứ Nam Đô. Dẫn đầu chính là hai chiếc xe tải cỡ lớn đã trải qua cải tạo đặc thù, tuyệt đối dũng mãnh, bất kể phía trước có vật gì, đều không thương tiếc tông qua, mở ra một con đường cho đoàn xe phía sau.
94 “Cậu ấy kêu Tiêu Tử Lăng, không biết Tần ca anh có nghe thấy qua tên này chưa?” Lý Dũng Quân cẩn thận nhìn Tần Thượng Phong một cái, có chút mê mang không hiểu đối với phản ứng kịch liệt của anh ta.
95 Từ sau khi Tần Thượng Phong rời đi, trong lòng Lý Dũng Quân vẫn luôn không an ổn, anh luôn cảm thấy đêm nay sẽ có chuyện lớn phát sinh, trong lòng anh thấp thỏm cùng vợ con với Tần Lãng ăn xong cơm tối, lại hàn huyên một hồi.
96 Tiêu Tử Lăng thấy Sở Chích Thiên long trọng lên đài, tuy rằng trong lòng có chút oán giận anh ta đa sự, cậu vốn định trực tiếp hạ thủ giải quyết những cặn bã thối nát đó, bất quá biểu hiện ra vẫn một bộ tôn kính, cậu cung kính cúi đầu nói: “Đội trưởng, chào!” Tiêu Tử Lăng hiểu rõ trước mặt người ngoài nhất định phải giữ gìn quyền uy tuyệt đối của Sở Chích Thiên, tuyệt đối không thể không lớn không nhỏ như bình thường.
97 Bởi vì là Sở Chích Thiên ra mặt, Chân Nhất Long quyết định đón một nhà Lý Dũng Quân cùng với Tần Lãng đến đội chữa thương ở bộ hậu cần dưỡng thương. Khi Lý Dũng Quân chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhớ đến chuyện anh vẫn nhớ mong nhất, vội vàng bắt lấy tay Tiêu Tử Lăng nói: “Tiểu Lăng, anh muốn gia nhập đội ngũ của Sở đội trưởng, muốn kính nhờ em làm một đề cử trong đội cho anh.
98 Cảm nhận được Sở Chích Thiên ngồi ở trên giường đã tiến vào cảnh giới tu luyện sâu, Tiêu Tử Lăng vẫn luôn vận chuyển Thanh Tâm Thuật nhắm mắt tu luyện mở mắt ra, bắt đầu tự kiểm điểm hành vi cử chỉ của mình ngày hôm nay.
99 Trên con đường cao tốc đoàn xe thật dài đang thong thả bò tới, tuyến tiên phong phía trước đang thanh lý xe cộ ngăn giữa đường, cùng với tang thi linh tinh du đãng, dù sao cũng là đường cao tốc hoàn toàn phong bế, không có nhiều tang thi ở trong đó.
100 Nhưng vẫn muộn, vừa dứt lời, mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, chợt nghe thấy một tiếng nổ, toàn bộ mặt đất truyền đến rung động kịch liệt, phòng xe vẫn còn chạy tuy rằng đã phanh mạnh xe lại, nhưng bởi vì mặt đất chấn động kịch liệt, đánh bay toàn bộ xe đi, thiếu chút nữa đã đụng phải dải phòng hộ của đường cao tốc.