101 Lục Vân một lần nữa quan sát Cung thiếu vẻ mặt hồn nhiên, không xác định hỏi,”Cậu thật sự đã khai trai rồi?”
“Ân. ” Cung Lê Hân mỉm cười, thản nhiên mở miệng,”Tuy nói tất cả động vật đều bị biến dị, không có thịt để ăn, nhưng bạn tôi đã cho tôi mấy lọ sốt thịt bò, để trong không gian của Lý Đông Sinh cũng sẽ không bị hư.
102 Mắt thấy tinh hạch sắp vào trong tay nháy mắt biến mất trong tay Trịnh Triều Hà, vẻ tham lam trên mặt Bào Long và Khang Chính Nguyên thoáng nhạt đi, ‘khụ’ hai tiếng, vờ ngiêng ra sau tựa lên lưng ghế.
103 Phòng ở cho giám ngục rất đơn sơ, một phòng ngủ, một phòng tắm, tổng cộng chỉ hơn mười mét vuông, đặt thêm bàn và giường, không gian có vẻ càng thêm nhỏ hẹp.
104 Đám Hạ Cẩn rời đi chưa quá hai ngày, Bào Long và Khang Chính Nguyên trước sau đã thăng lên cấp ba trung giai và cấp ba đê giai điên phong. Dường như muốn xác định địa vị lãnh đạo của mình không bị dao động, sau khi thăng cấp, hai người đã hợp tác chuẩn bị một bữa tiệc long trọng, mời tất cả các cấp dưới để chúc mừng.
105 Đậu Hằng chậm rãi bước ra từ bóng tối, hiện rõ một bên khuôn mặt góc cạnh căng cứng, không hề có biểu tình gì, đôi mắt tối đen bình tĩnh nhìn chăm chú thiếu niên thanh nhã tỏa ra bạch quang dưới ánh trăng bạc, ánh mắt càng thêm thâm thúy không nói nên lời.
106 Tác giả có lời muốn nói : do sợ tình tiết quá hài hòa, cho nên ta đã biến nội dung thế này. Từ lâu đã mơ ước 3P, viết xong cảm thấy tam quan của chính mình đã hoàn toàn bị hủy~ *bụm mặt* Mặt khác, vì về nhà mừng năm mới, bái phỏng thân thích, mua đồ Tết, làm bạn với ba mẹ, nên thời gian viết sẽ giảm bớt, tuy sẽ không dừng, nhưng có khả năng sẽ không viết nhiều hơn, đợi tới ngày 7 trở về có thể khôi phục bình thường rồi, mọi người thứ lỗi a~ chúc mọi người năm mới vui vẻ! Nha nha!
Editor : trùng hợp edit đúng chương ngay năm mới nhở =)))))
———————————————
Cung Lê Hân híp mắt, tinh tế nhấm nháp hương vị tương tự trong miệng Tống Hạo Nhiên, xác định hai người thật sự trúng xuân dược, tay khoát lên cánh tay Tống Hạo Nhiên, không biết nên làm theo khát vọng trong lòng mặc hắn ôm, hay nên theo lễ nghĩa mà đẩy hắn ra.
107 Mặt sàn xi-măng yếu ớt không thể chịu được oanh kích của hai cao thủ dị năng, bị đánh thủng thành một lỗ lớn, vụn đá, tro bụi tất cả đều rơi xuống phòng bên dưới, vài tiếng kêu sợ hãi trước sau vang lên làm Lâm Văn Bác cùng Tống Hạo Nhiên còn đang đánh nhau nhanh chóng tách ra, ngược lại đi tới xem xét có người nào bị đè bị thương không.
108 Cung Lê Hân đả tọa trên giường hơn tám tiếng, bỏ lỡ bữa sáng cùng cơm trưa. Trong lúc đó, Lâm Văn Bác và Tống Hạo Nhiên cứ cách nửa tiếng lại đến trước cửa phòng cậu nhìn một lần, tâm tình càng lúc càng hỗn loạn.
109 Điên cuồng vui vẻ ở bữa tiệc đại sảnh từ nửa đêm tới sáng, Bào Long mới với sự nâng dìu của hai nữ nhân mà trở về phòng. Vốn tưởng rằng vừa mở cửa ra liền có thể thấy thiếu niên trắng trắng mềm mềm được cởi ra sạch sẽ nằm trên giường mình, không nghĩ tới căn phòng lại trống rỗng, ngay cả một bóng dáng cũng không có.
110 Khi Cung Hương Di vẫn còn thơ thẩn, Cung Lê Hân đã nghe xong chẩn đoán của bác sĩ về bệnh tình của Cung phụ, cơ thể từ khi luyện võ tới nay không bao giờ bị lạnh bỗng nhiên cảm thấy băng lãnh, lạnh đến tận xương tủy.
111 Đậu Hằng cẩn thận đi từng bước theo đội ngũ nô lệ, đi càng lúc càng xa. Cung Lê Hân ngũ cảm trác tuyệt lại không phát hiện ánh mắt lo lắng của hắn, toàn bộ tâm trí cậu lúc này đã bị lời của Cung Hương Di thu hút.
112 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật hiện hình ảnh để đọc.
Tống Hạo Nhiên vốn không phải người tâm ngoan thủ lạt, lại nói, những tên này chỉ muốn cướp xe, không có ý đồ giết người, bởi vậy hắn cũng chỉ dọa bọn họ một chút, không có ý động thủ.
113 Cung Lê Hân vểnh tai, cẩn thận nghe kỹ tiếng vang xung quanh mình. Nhưng động tĩnh lần này lại khác với trước, vô cùng ồn ào, vô cùng lớn. Ngoại trừ tiếng gió rít gào, còn có tiếng cót két của các tấm biển nhà hàng bị gió thổi mạnh, tiếng mấy tấm bạt va đập ở tiệm cà phê, tiếng loang choang của thủy tinh bị vỡ rơi từ các cửa sổ trên tòa nhà xuống, tiếng sột soạt của bịch plastic bay loạn trong không trung…Chặn tứ cảm còn lại, nội lực toàn bộ tập trung vào thính giác, cậu mới dễ dàng nhận ra có dị vật bay trên không trung.
114 Con tang thi phong hệ cấp bốn đê giai há to cái mồm hôi thối, tê rống với bảy người, tiếng gào còn chưa dứt, thân thể đã giống như một viên đạn, lấy tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy đánh về phía họ.
115 Qua hơn hai năm, đa số tang thi trong khách sạn đã ra ngoài để tìm thức ăn, chỉ còn lưu lại đống xương cốt khô héo, tỏa ra mùi hôi thối và mùi phòng ốc mốc meo.
116 Tưởng tượng tới cảnh tiểu huyệt ấm áp của thiếu niên cắn chặt bao lấy hai căn cự long, thân thể Lâm Văn Bác và Tống Hạo Nhiên liền nóng lên, lập tức cúi đầu bịt mũi, giấu đi thất thố của mình.
117 Trường Xà đảo. Hôm sau sau khi mấy người Cung Lê Hân rời đi, thời tiết vẫn nóng bức như cũ, nhiệt độ không khí cao đến mức làm người ta hít thở không thông, ngoại trừ các hỏa hệ dị năng giả có thể chịu nhiệt ra, những người khác đều có chút ủ rũ, mà mấy tên nô lệ bị xua ra bãi phơi muối ven biển làm việc thì đã ngã trái ngã phải, có nhiều người thậm chí miệng đã sùi bọt mép, hôn mê trên bãi cát.
118 “Lôi hệ, là lôi hệ trong truyền thuyết!” Trong đám người không biết là ai phát ra một tiếng gào to khàn khàn.
Tiếng gào này lập tức làm thanh tỉnh lại Bào Long và Khang Chính Nguyên đang mạc danh sợ hãi, bọn họ nhìn Cung Viễn Hàng, lại nhìn đám nô lệ đang chạy trốn xung quanh, lập tức thối lui về đằng sau đám người, phất tay lớn tiếng ra lệnh,”Còn thất thần cái gì? Tiến lên! Cùng lên giết nó!”
Mọi người khôi phục tinh thần, do dự chốc lát liền cùng nhau tiến lên, liên hợp muốn kẹp chết Đậu Hằng.
119 Phượng Hoàng thành, một hàng Cung Lê Hân đang trên đường đi tới kho lúa ở Tây Giao. Có Tiểu Thủy dẫn đường, bọn họ đỡ phải đi rất nhiều đường vòng, nhưng vì đường bị một biển xe dài lan man không dứt chặn lại, thỉnh thoảng còn có quần tang thi đột kích, nên tốc độ của bọn họ khá chậm, qua ba bốn giờ cũng chỉ mới đi được nửa đoạn đường.
120 Nghỉ tiếp nửa giờ, ánh mặt trời gay gắt, không khí vẫn nóng bức như trước, hít vào phổi còn cảm thấy một trận đau đớn, tựa như hít vào một quả cầu lửa.
Thể loại: Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 40