81 Sau khi Lâm Văn Bác đưa Cung Lê Hân đi, Tống Hạo Nhiên đứng ngẩn người ở cửa hồi lâu mới hồi thần lại. Nhớ lại hành động cường bạo càn rỡ của mình, hắn đấm mạnh vào tường, hận không thể giết chính mình.
82 Từ nửa đêm cho đến sáng sau khi sóng tang thi tấn công, lục tục có thêm một ít tang thi tiến hóa đuổi tới, có ý đồ vọt vào căn cứ nhưng đều bị binh lính và dị năng giả ở tầng phòng ngự thứ nhất giết chết.
83 Cách đó bốn mươi km, hơn hai nghìn người an toàn rút khỏi căn cứ, bao gồm dị năng giả và người thường, toàn bộ tập trung trên bãi đất trống ở trạm xăng dầu ngểnh cổ nhìn ra xa, tận mắt chứng kiến ngọn núi Vân Tiêu sừng sững chỉ trong nháy mắt biến thành đá vụn, đem căn cứ vùi lấp bên dưới.
84 Đến Trường Xà đảo tìm nơi nương tựa là một quyết định mạo hiểm, muốn có cuộc sống an ổn trên đảo, không có thực lực là tuyệt đối không được, hơn nữa, trong mấy ngày lên đường cũng không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì không.
85 Đoàn xe đi đi dừng dừng, dần hướng về phía Trường Xà đảo, mà Tống Hạo Nhiên một đường cũng hưởng thụ sự tra tấn ngọt ngào, nơi hạ thân lúc nhuyễn lại cứng, cứng rồi lại nhuyễn, nhận lấy vô số ánh mắt lạnh lùng như dao của Lâm Văn Bác.
86 Mầm móng rơi vào người cự mãng, phát ra tiếng ‘lạch cạch’ rất nhỏ, liền rớt xuống mặt đất, biến mất trong bụi cỏ, không hề gây tới sự chú ý của cự mãng.
87 Mỹ nữ này chẳng những diện mạo xinh đẹp, da mặt cũng vô cùng dày. Biết rõ ba người không để ý mình, cô vẫn như cũ bám riết không tha phía sau, lải nhải tới gần.
88 Lâm Văn Bác nhìn thiếu niên rõ ràng lưu loát lột da cự mãng, lại moi ra tinh hạch của nó đưa cho Tống Hạo Nhiên, đôi đồng tử vàng nhạt chợt ảm đảm trong phút chốc, hơn nửa ngày mới áp xuống chua xót cùng ghen tị trong lòng.
89 Hôm sau, đoàn xe sớm sắp xếp tốt hành trang, chuẩn bị xuất phát tới Trường Xà đảo. Hai má sưng đỏ của Lâm Văn Bác đã biến mất, hiện tại hắn hai mắt trong suốt, tinh thần sảng khoái, cũng không suy sút như người ngoài tưởng tượng.
90 Nhà tù biệt lập Trường Xà đảo là nhà tù lớn nhất C quốc, được chia làm bốn khu Đông Tây Nam Bắc để giám sát. Đông khu cho nữ, ba khu còn lại cho nam. Nguyên bản trên đảo có hơn sáu vạn người, nay chỉ còn lại không đến ba ngàn, trong đó có hơn ba trăm dị năng giả, còn lại đều là người thường.
91 Ba người cứ vậy mà vô thanh vô tức bốc hơi khỏi nhân gian, ngay cả chút vết tích cũng không lưu lại. Dù cho bọn họ là các cao thủ dị năng đứng đầu trong ngục giam, nhưng bất quá cũng chỉ khiến đám người quản lý hỏi hai tiếng rồi lại quăng ra sau đầu.
92 Cung Lê Hân đầy hứng thú nhìn nam nhân đối diện, thỉnh thoảng đưa đầu lưỡi phấn nộn ra liếm liếm cây kẹo trong tay, nụ cười trông có vẻ vênh váo.
Thấy hai mắt nam nhân đen như nước sơn càng lúc càng thâm thúy, mâu quang vốn thanh lãnh tỏa ra một tia nóng bỏng, ánh mắt bình tĩnh nhìn cây kẹo trong tay chính mình không rời, Cung Lê Hân nghiêng đầu, thoáng suy tư, sau đó mở miệng mỉm cười, sờ soạng trong túi một hồi, móc ra một cây kẹo được bọc tinh xảo đưa qua, hất cằm nói,”Anh muốn ăn? Cho nè!”
Tầm mắt nam nhân cuối cùng cũng chậm rãi dời đi, cứng ngắc nhìn cây kẹo mới trước mặt, mặt lộ ra biểu tình ngẩn ngơ.
93 Cả bọn Cung Lê Hân dời trận địa thập phần tự nhiên, không hề gây chú ý với Đàm Minh Viễn. Khi hắn thấy sắc trời dần hôn ám, rừng rậm cách đó không xa đa bị che phủ trong bóng tối khó nhìn rõ, liền giương giọng nhắc nhở,”Nghỉ thêm năm phút, muốn đi xả gì thì đi đi, đến lát lên xe lại gọi, lúc đó thì đi trong quần cho lão tử!”
Đám đội viên cười vang, lập tức có người đứng lên đi vào lùm cây giải quyết, hồn nhiên chưa hay biết nguy hiểm sắp đến.
94 Đi không bao xa, Cung Lê Hân đột nhiên quay đầu, mắt như điện xẹt qua rơi xuống trên người một đội viên ở hàng cuối, đồng thời rút bội đao bên hông, ra sức ném mạnh tới.
95 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật hiện hình ảnh để đọc.
Trận đánh đập trong sân vẫn tiếp tục, Đậu Hằng thương tích đầy mình vẫn không chịu ngã xuống.
96 Từ đó về sau, cuộc sống của Đậu Hằng an bình không ít, mọi người đều bị lần đánh sấm vang chớp giật hôm đó của hắn làm cho rung động. Hay trêu chọc hắn phần lớn đều là mấy tên miệng cọp gan thỏ, tính tình trời sinh yếu đuối, thấy chuyện ngày đó không những không chiếm được tiện nghi, còn có khả năng về sau sẽ thiệt thòi lớn, nên cũng rất tự nhiên mà dừng lại trò chơi nhàm chán này.
97 Cảm xúc khủng hoảng vẫn tiếp tục lan tràn, cắn nuốt khát vọng sinh tồn trong lòng mọi người. Căn cứ nháy mắt ngưng lại các hoạt động bình thường, mệnh lệnh Cung phụ ban ra không người nào đến chấp hành, mọi người đều đắm chìm trong tuyệt vọng, thái độ vô cùng tiêu cực.
98 Khi Cung Lê Hân quay lại chỗ đồng ruộng của Cung gia, thóc lúa đều đã được các mộc hệ dị năng giả thúc đẩy sinh trưởng xong, tầng tầng sóng biển vàng óng ánh dập dềnh dưới làn gió mùa hè, rạng rỡ hoa mắt, phả vào mặt từng cỗ mùi thơm hương thơm ngào ngạt, thấm vào ruột gan.
99 Trải qua ba ngày lao động vất vả, toàn bộ lương thực đã được thu hoạch hoàn tất. Lúa được buộc thành bó đập ra lấy bông lúa, đem ra phơi, lại bỏ vào bao tải đặt trong kho lúa; bắp ngô dùng dây thừng bó lại, phơi dưới mái hiên, phơi khô xong lại tách ra bỏ kho; khoai lang rửa sạch, đem đi luộc, lột vỏ, cắt lát, sấy khô, phơi sương, cuối cùng chế biến thành khoai lang khô dễ bảo quản; rau dưa tươi có thể ướp muối thì ướp, không thể ướp thì bỏ vào không gian của dị năng giả hệ không gian, tuy rằng biết những người này sẽ nuốt một phần vật tư, nhưng thời gian khẩn cấp chỉ có thể áp dụng cách này.
100 Cung Lê Hân từ từ đi theo sau Cung phụ, thấy nam nhân cao lớn đứng trong đám người đưa mắt nhìn cậu, cước bộ chợt dừng lại, không dám tin chớp mắt mấy cái.
Thể loại: Dị Năng, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 5
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng
Số chương: 50