61 Sau đó dọc theo đường đi là một hiện tượng rất kỳ quái. Một toa xe không có chạy hay bay nhanh mà vẫn luôn đi theo cô gái, không có lơ lửng ngay trên đầu cô gái mà dịch qua bên cạnh một chút.
62 Duy Nhược Hề trong cơn đau đầu rốt cuộc tỉnh lại. Thế này là thế nào?Duy Nhược Hề chậm rãi ngồi dậy, phát hiện xung quanh một mảnh tối đen, tay chân cũng bị người ta trói nốt.
63 Duy Nhược Hề ở trong không gian cau mày lại suy nghĩ, không rõ là rốt cuộc làm sao có thể đắc tội người này, làm cho ả ta lại ra tay với cô ngoan độc như vậy.
64 Duy Nhược Hề đứng bên trong không gian nghe tiếng niêm phong căn phòng của bọn họ trong lòng cô có chút lo lắng. Qua một hồi lâu khi bên ngoài không còn một tiếng động nào nữa Duy Nhược Hề mới tiến ra khỏi không gian.
65 Duy Nhược Hề thông qua tinh thần lực nhìn chăm chú vào một mảnh mênh mông rộng lớn có màu đen ở bên ngoài. Cái này là tình huống gì đây?Một nền đất đen nhìn vô cùng cứng rắn, mặt trên không hề có một cây cỏ nào sinh sống.
66 Lọt vào trong ánh mắt của Duy Nhược Hề là một điểm trắng. Cô đem tinh thần lực khuếch tán ra một chút nữa. Đợi đến gần chỗ điểm trắng đấy Duy Nhược Hề mới phát hiện đó là một người, một người mặc áo trắng.
67 Mặc Diễm thấy Duy Nhược Hề nhắm mắt lại ngủ mới bóp bóp cái trán của anh một chút. Ngày hôm qua luôn chạy theo quái vật rồi lại vội vàng tìm cách cứu Duy Nhược Hề, tính ra cả ngày hôm qua đến giờ anh cũng không có nghỉ ngơi chút nào.
68 Duy Nhược Hề yên lặng ngồi nghe Duy ba kể chuyện Tiểu Hạo đi tòng quân, trong lòng cô có chút mất mát. Tuy rằng cô biết nơi Duy Hạo đến là một nơi nguy hiểm nhưng Duy Nhược Hề phát hiện cô không thể ngăn cản nó cả đời.
69 Trong gương là một cô gái cao cao toàn thân được bọc bởi một cái khăn tắm, cô gái có mái tóc dài đen bóng đến mông, màu đen đó được chiếu lên bởi ánh đèn nên nhìn bóng mượt vô cùng, rất động lòng người.
70 ”Hiện tại bây giờ cô có thể nhận nhiệm vụ. ” Nhân viên tiếp tân mỉm cười nhắc nhở cô gái trang điểm vô cùng đậm này. “Được. ” Duy Nhược Hề đem tấm thẻ kim loại đưa cho nhân viên tiếp tân.
71 Sau đó Duy Nhược Hề liền phát hiện một chuyện càng làm cho cô không thể nói gì. Con quái vật giống ngựa kia lúc ở bên ngoài đã đổ máu sắp chết rồi thế mà giờ nó đang dùng hai con mắt siêu bự không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô.
72 Duy Nhược Hề quyết định không nói gì chỉ nhìn ba con vật trước mắt, quyết định xem một chút rồi mới xử lý ba đứa chúng nó sau, dù sao cô là đi làm nhiệm vụ chứ không cần não hạch của chúng.
73 Đàn sinh vật này bên trong có Đản Đản thú, Định Thân thú cùng Thảo Nê Mã thú, chúng nó phần lớn là từ cuộc chiến tranh lần trước lưu lại đến giờ, cũng không có chính mắt nhìn thấy cuộc chiến tranh khốc liệt kia.
74 Duy Nhược Hề nghe đến liền ngây người. Chẳng phải cô đã nhặt được một đám bảo bối sao. Nhìn mấy con Đản Đản thú đang lao lao cái mông lại nhìn một đống lỏa thạch chất như núi bên cạnh,miệng Duy Nhược Hề thiếu chút nữa đến mang tai.
75 Duy Nhược Hề nhìn nhìn một người phụ nữ trang điểm đậm trong gương, một cái áo trắng rộng thùng thình một cái quần bó màu đen thoải mái, cùng một đôi thể thao màu đen, một lát nữa làm nhiệm vụ phải mặc sao cho thoải mái một chút mới được.
76 Duy Nhược Hề biết Mặc Diễm đang nhìn cô nhưng cô không dám ngẩn đầu lên. Cô sợ Mặc Diễm nhận ra mình càng sợ Mặc Diễm thấy được bộ dáng của cô lúc này.
77 “Anh biết anh ta sao?” ra khỏi Phàm Nghĩa Đường Duy Nhược Hề mở miệng hỏi. Dường như hai người không chỉ biết nhau mà còn có chút ‘giao tình’. Mặc Diễm vẫn nắm tay Duy Nhược Hề đi nhanh về phía trước, “Phải, từng có một ít giao tế.
78 Duy Nhược Hề nhìnMặc Diễm cắn răng nghi hoặc, thật là khó khăn mới thấy được những cảm xúc khác trên mặt anh nha. “Đi thôi. ” Duy Nhược Hề cười tủm tỉm nhìn mỹ nam Mặc Diễm, ,“Lỏa thạch tôi để ở nhà, anh theo tôi về nhà lấy đi.
79 “Lương Thành, anh nói thử xem Tiểu Hề cùng cậu thanh niên kia có quan hệ gì a?” Duy mẹ ở phòng bếp vừa vội vàng làm đồ ăn vừa hỏi Duy ba. Duy ba đang mang vẻ mặt khó chịu, “Ngay cả hôn cũng hôn rồi em nói xem có quan hệ gì?” Hừ, cũng dám chạy đến nhà mình hôn trộm bảo bối của nhà mình nữa chứ.
80 Cái gì? Duy ba cùng Duy mẹ cũng ngây ngẩn cả người, chiếc đũa trên tay cũng lạch cạch một tiếng rơi xuống. Nửa năm trước ở hoang vu khu cứu Nhược Hề sao? Trong tai Duy ba cùng Duy mẹ chỉ còn lại những lời này của Mặc Diễm.
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị, Khoa Huyễn, Ngôn Tình
Số chương: 23