1 Dịch Tiểu Liêu là con gái nuôi của Dịch gia, nó rất ngoan và nghe lời, vẻ ngoài xinh xắn dễ thương, chỉ là thượng đế khi tạo ra nó đã vẽ thiếu 1 nét. Nó là 1 người có trí lực thấp.
2 “Dịch Tiểu Liêu cô chạy cái gì?” Bách Sanh 1 tay nắm lấy đuôi tóc Tiểu Liêu, cả thân thể nó bị lực kéo của hắn nghiên cả về trước, cảm giác da đầu đau buốt.
3 Bách Sanh cởi bỏ 3 nút áo sơ mi, cười 1 cách quỹ dị “Tiểu Liêu, cô sợ đau không?”“Anh … tôi sẽ la lên. ” Tiểu Liêu siết chặt vạt váy, nhìn động tác của Bách Sanh thì nó biết hắn muốn làm gì, phản xạ có điều kiện là bấu chặt góc váy.
4 Ngón tay thon dài của Bách Sanh lướt trên bàn phím. Lông mi cong hụp xuống. Tầm mắt thì vẫn chầm chầm nhìn vào màn hình máy tính. Thùy tráng thì bị khiêu khích đến giựt nhẹ, mặc cho người nào đó đang ngẩng đầu ngồi nhìn mình gần nửa giờ đồng hồ, nhìn đến xương sống hắn lạnh cả lên.
5 Mang Tiểu Liêu đặt vào trong xe, lão Trương thật sự kinh hãi, rất lâu sau mới mở miệng hỏi “Tiểu thư, sao thế này. ”Tiểu Liêu cầm lấy khăn giấy mà Bách Sanh đưa từ từ lau mặt “Không việc gì đâu chú Trương, là cháu không cẩn thận bị ngã thôi.
6 “Dịch Tiểu Liêu, bạn bè gặp chuyện thế này cậu cũng không giúp, có phải bạn thân không vậy?” Giản Tiếu quàng cánh tay vòng qua người đang đứng ở tường, ánh mặt trượt theo người Tiểu Liêu lượn lên lượn xuống.
7 Bách Sanh cười mãn nguyện, sau đó đi đến chỗ bán vé. Tiểu Liêu thấy Bách Sanh đứng xếp hàng, phía trên là bảng điện tử hiện tên phim “Kungfu Panda”. Tiểu Liêu cười híp mắt y như con mèo nhỏ trộm được cá.
8 Bách Sanh và Thiên Bắc đều rất thông minh. Bách Sanh tuy là ngày thường hay nghịch ngợm gây sự, rất ham chơi. Nhưng việc học không bao giờ lơ mơ. Sau khi hoàn thành kỳ thi vào đại học, cả 2 đều tỏ ra vô tư thoải mái.
9 Kỳ thi lên cấp 3 đã kết thúc, thành tích còn chưa có. Tiểu Liêu đã bắt đầu đứng ngồi không yên. Bách Sanh không nói sẽ tặng cho nó cái gì. Nó cũng không ôm nhiều hy vọng, cũng lười đoán.
10 Thư trúng tuyển vào đại học của Thiên Bắc đến trước, sau đó đến Bách Sanh. Sau khi nhận được thông tin trúng tuyển thì ngày khai trường cũng dần dần đến gần.
11 Bách Sanh sững tại chỗ, đến lúc muốn chạy đuổi theo nó, thì nó đã bắt xe taxi đi mất rồi. Bách Sanh lòng như lửa đốt chạy thẳng về nhà. Thấy nó không ở phòng khách lòng lại càng không yên, không biết nên giải thích như thế nào.
12 Thiên Bắc cũng đã đến ngày khai giảng, cho nên bây giờ đi học hay tan học cũng chỉ có mình Tiểu Liêu ngồi sau xe. Thì ra khi xe chỉ có một mình nó thì cũng không còn náo nhiệt, vui vẻ.
13 Thiên Bắc bây giờ mới để ý, Bách Sanh vẫn mặc áo khoác “Anh phải đi ra ngoài sao?”Bách Sanh nhấc túi hành lý đặt ở sofa “Ừa, tôi đưa Cốc Lam trở về. ”Cốc Lam thấy Thiên Bắc nhìn mình vẻ đăm chiêu, vội giải thích “Chúng tôi cùng nhau trở về.
14 Bách Sanh tuy là đang đọc sách nhưng cũng không thể chịu được sự quấy nhiễu từ ánh mắt của người nào đó. Tiểu Liêu cầm cái gối ôm ngồi trên sofa ra sức đập tới đập lui bên hông hắn, gần 20 phút trôi qua, cũng không biết mệt.
15 Tiểu Liêu ngồi cạnh sofa than vãn, trong lòng thầm rủa Bách Sanh 1 vạn lần. Bách Sanh tắm rửa xong đi ra nhìn thấy Tiểu Liêu nhìn hắn với anh mắt lạnh lẽo.
16 Vào sinh nhật thứ 16 của Tiểu Liêu, Bách Sanh vì quay trở về mừng sinh nhật nó. Thiếu chút nữa là đã bị trường ghi lỗi nặng. Năm nó 17 tuổi Bách Sanh không có quay về, nhưng mà ngay ngày đó, đã cho nó 1 sự kinh ngạc lớn.
17 Tách trà đó, chỉ khẽ nhấp vài ngụm mà thôi, công hiệu của thuốc lại dường như rất mạnh mẽ, Bách Sanh làm đi làm lại rất lâu. Tiểu Liêu sau vài lần la khóc đến cuối cùng đã khóc không nổi, chỉ lấy tay che mắt, cắn chặt môi không dám nhìn hắn.
18 “Nha đầu chết tiệt kia, nói ai là cún hả?” Bách Sanh 1 tay nắm lấy tay nó, 1 tay cù lét nó. Tiểu Liêu sợ nhất là ngứa, lập tức đầu hàng “Không dám, không dám.
19 Bách Sanh nhìn vết máu loan trên lưng mình qua gương, Dịch Phong ra tay rất mạnh, vết máu thấm qua cũng muốn khô cạn, đau nhói khắp nơi trên ngực và lưng.
20 Tiểu Liêu đứng trước cổng đại học N, yên lặng ngẩng đầu nhìn không trung, đưa tay che đi ánh nắng đang chiếu rọi trước mắt, tay dần thay đổi tư thế. Nhìn vào kẻ hở của ánh sáng chiếu vào mặt chính mình, khóe miệng mỉm cười.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 77