221 Bạch Tuyết chán ghét nhắm hai mắt lại.
"Thế nào? Có dũng khí tìm phụ nữ cho tôi không?" Lang Vương nhìn Bạch Tuyết lạnh lùng nói.
Bạch Tuyết cười khổ, người đàn ông này thật sự hiếm thấy thế gian, bá đạo, vô lại, vô liêm sỉ, lạnh lùng, khát máu, và tàn nhẫn, anh muốn chơi đùa phụ nữ, cô tìm đến giúp anh, còn muốn cô thế nào nữa?
Đáng giận!
Lại có thể ở trước mặt cô trình diễn Xuân Cung Đồ!
Người đàn ông lãnh huyết như anh rất hiếm có!
"Vì sao không dám nhìn? Anh dám làm tôi dám xem, đến đây đi.
222 - Nhìn em như vậy khiến tôi càng thêm vội vàng muốn em. Nhìn bộ dáng cô gái nhỏ đang nổi giận, vì vừa mới khóc xong, cô giống như quả tươi vừa được hái xuống, khiến cho yết hầu của anh lên xuống không ngừng, anh sắp nhịn không được mà cắn cô một miếng.
223 Lang Vương thấy một tầng hơi nước trong mắt cô, cảm thấy đau lòng, thôi, cô cái gì cũng không nhớ rõ, có lẽ cố tìm đường sống ở trong chỗ chết cũng không tác dụng!
Không nên tra tấn bản thân!
Đối mặt với người phụ nữ trong lòng này, anh thà rằng bị dục hỏa thiêu chết cũng không muốn cô!
Bạch Tuyết cũng nhịn vất vả, chuẩn bị xoay người rời đi.
224 Bạch Tuyết nghe được những lời nói kia của Lang Vương liền ngừng nức nở, bàn tay nhỏ bé của cô che mặt mà rơi nước mắt trong im lặng. Sao cô có thể không cảm nhận được sự ảnh hưởng của người đàn ông này đến cơ thể mình, mỗi lần anh kết hợp với cô thì cơ thể lại phản bội lại lí trí mà động tình với anh, để cho anh đem cô đến cực hạn của khoái cảm vui sướng.
225 - Nhìn em như vậy khiến tôi càng thêm vội vàng muốn em.
Nhìn bộ dáng cô gái nhỏ đang nổi giận, vì vừa mới khóc xong, cô giống như quả tươi vừa được hái xuống, khiến cho yết hầu của anh lên xuống không ngừng, anh sắp nhịn không được mà cắn cô một miếng.
226 - Làm sao anh có thể đói nhanh như vậy, vẫn chưa đến hết một ngày mà!Bạch Tuyết lườm anh một cái. - Là khẩu vị của anh lớn đấy, đúng là rất lâu rồi anh chưa được ăn, nên bây giờ phải ăn đặc biệt rất nhiều mới bù đắp lại được.
227 Bạch Tuyết nghe được những lời nói kia của Lang Vương liền ngừng nức nở, bàn tay nhỏ bé của cô che mặt mà rơi nước mắt trong im lặng.
Sao cô có thể không cảm nhận được sự ảnh hưởng của người đàn ông này đến cơ thể mình, mỗi lần anh kết hợp với cô thì cơ thể lại phản bội lại lí trí mà động tình với anh, để cho anh đem cô đến cực hạn của khoái cảm vui sướng.
228 Cố gắng hít một hơi thật sâu, cô mới có đủ can đảm để tay mình lên tay cầm trên cửa, sau đó xoay tròn một cái, đẩy của bước vào. Có mười mấy người ngồi bên trong, chủ yếu đều là đàn ông, ngồi ở chính giữa họ là một cô gái, ở chính giữa có một người giống như là đại ca đang ngồi, mà bên cạnh người đàn ông đó chính là vị tiểu thư mà cô muốn tìm.
229 - Làm sao anh có thể đói nhanh như vậy, vẫn chưa đến hết một ngày mà!
Bạch Tuyết lườm anh một cái.
- Là khẩu vị của anh lớn đấy, đúng là rất lâu rồi anh chưa được ăn, nên bây giờ phải ăn đặc biệt rất nhiều mới bù đắp lại được.
230 Đương nhiên Bạch Tuyết hiểu được sau khi thuốc có tác dụng thì như thế nào!- Dù cho mọi người xem kịch thì ta cũng không cho phép cô chạm đến anh ấy!Bạch Tuyết nghiêm túc nói.
231 Cố gắng hít một hơi thật sâu, cô mới có đủ can đảm để tay mình lên tay cầm trên cửa, sau đó xoay tròn một cái, đẩy của bước vào.
Có mười mấy người ngồi bên trong, chủ yếu đều là đàn ông, ngồi ở chính giữa họ là một cô gái, ở chính giữa có một người giống như là đại ca đang ngồi, mà bên cạnh người đàn ông đó chính là vị tiểu thư mà cô muốn tìm.
232 Bạch Tuyết vui mừng chạy trước chạy sau trong vườn hoa. Lang Vương theo sát sau cô:- Như thế nào? Thích chỗ này?Anh có chút suy nghĩ hỏi, đây là chỗ anh đặc biệt chuẩn bị cho cô.
233 Đương nhiên Bạch Tuyết hiểu được sau khi thuốc có tác dụng thì như thế nào!
- Dù cho mọi người xem kịch thì ta cũng không cho phép cô chạm đến anh ấy!
Bạch Tuyết nghiêm túc nói.
234 Trong ti vi đều chiếu cảnh Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không đi cứu người, bậy giờ cô bị bắt đến Yêu Giới, bên trong địa bàn của Lang Vương, vậy ai sẽ đến đây cứu cô?- Không gọi nàng là ái phi, vậy là gì?Giọng Lang Vương lạnh đi, đây không phải là thế giới loài người, một chút lễ ngĩa cũng không chịu làm theo, cô còn náo loạn, thật ra anh hiểu trong lòng cô đang rất khó chịu!Cô không muốn anh có người phụ nữ khác ngoài cô, đã rất lâu rồi anh chưa chạm qua ai khác, Lang Vương chỉ có cô là người phụ nữ của mình, chẳng lẽ còn chưa đủ?Mặc dù không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì nhưng cô hiểu rõ những.
235 Bạch Tuyết vui mừng chạy trước chạy sau trong vườn hoa.
Lang Vương theo sát sau cô:
- Như thế nào? Thích chỗ này?
Anh có chút suy nghĩ hỏi, đây là chỗ anh đặc biệt chuẩn bị cho cô.
236 “Tối hôm qua, anh bơi trong hồ, em nằm trên ghế ngủ thiếp đi, anh tốt bụng nên ôm em về phòng, thấy em ngủ ngon như vậy nên anh không có đánh thức em, thay quần áo cho em xong anh cũng ngủ luôn.
237 Trong ti vi đều chiếu cảnh Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không đi cứu người, bậy giờ cô bị bắt đến Yêu Giới, bên trong địa bàn của Lang Vương, vậy ai sẽ đến đây cứu cô?
- Không gọi nàng là ái phi, vậy là gì?
Giọng Lang Vương lạnh đi, đây không phải là thế giới loài người, một chút lễ ngĩa cũng không chịu làm theo, cô còn náo loạn, thật ra anh hiểu trong lòng cô đang rất khó chịu!
Cô không muốn anh có người phụ nữ khác ngoài cô, đã rất lâu rồi anh chưa chạm qua ai khác, Lang Vương chỉ có cô là người phụ nữ của mình, chẳng lẽ còn chưa đủ?
Mặc dù không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì nhưng cô hiểu rõ những.
238 Edit: Hinary.
Beta: Hi
- Chắc chắn nó sẽ không tha thứ cho em vì đã bỏ rơi nó, nhất là còn để con bé lại cho một người phụ nữ độc ác như vậy!
Người phụ nữ dùng ánh mắt bi thương nói.
239 “Tối hôm qua, anh bơi trong hồ, em nằm trên ghế ngủ thiếp đi, anh tốt bụng nên ôm em về phòng, thấy em ngủ ngon như vậy nên anh không có đánh thức em, thay quần áo cho em xong anh cũng ngủ luôn.
240 Lãnh Dạ biết Bạch Tuyết đang trốn tránh một vài suy nghĩ khó tiêu hóa, ví dụ cô cũng hoài nghi anh và Lang Vương có bộ dạng rất giống nhau, bọn họ có phải là một người hay không?
Nhưng mà, cô không có dũng khí nghĩ bọn họ chính là một người, cô vẫn không có cách nào tiếp nhận anh không phải là người!
“Không cần nghĩ nhiều, cười một cái, bộ dạng anh tốt như vậy, không cười chẳng phải là lãng phí sao!” Bạch Tuyết nhìn ra Lãnh Dạ đang trầm tư, cô cắt ngang anh, không hi vọng ý nghĩ sâu trong nội tâm mình là thật, anh càng nhìn cô như vậy, cô càng lo lắng!
Lãnh Dạ nhìn cô gái nhỏ đang ngồi đối diện anh, xinh đẹp ngọt ngào, cười tươi tự nhiên, hút lấy hồn người, anh lại một lần nữa không thể kiềm chế rơi vào, cả đời này, anh tuyệt đối sẽ không mất đi cô, nhất định anh phải giữ lấy cô thật chặt, mặc kệ trên trời khảo nghiệm anh như thế nào, anh đều muốn cùng cô chịu đến cùng.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Khoa Huyễn
Số chương: 46