241 Edit: Hinary.
Beta: Hi
- Chắc chắn nó sẽ không tha thứ cho em vì đã bỏ rơi nó, nhất là còn để con bé lại cho một người phụ nữ độc ác như vậy!
Người phụ nữ dùng ánh mắt bi thương nói.
242 Kỳ thực, mặc dù cô vẫn cảm thấy mình là cô gái tốt, thế nhưng khắp nơi trên thế giới này đều có những cô gái tốt, khẳng định anh cũng đã gặp qua rất nhiều, tại sao là cô? Bây giờ cô là một người phụ nữ đã sinh đứa nhỏ, mà không phỉa đàn ông có tiền đều thích những cô gái trẻ sao?
Lãnh Dạ nghe ra nghi vấn, nhưng không có bao nhiêu phản ứng, mặc dù đây là vấn đề mà Bạch Tuyết không thể nghĩ ra, thế nhưng vấn đề này với anh lại không vì sao? Tình yêu giữa bọn họ là vượt qua ngàn năm, chôn giấu tình yêu gần nghìn năm, không từ ngữ nào nói hết, anh yêu cô, cô cũng yêu anh, những thứ này đều là ý trời.
243 Lãnh Dạ biết Bạch Tuyết đang trốn tránh một vài suy nghĩ khó tiêu hóa, ví dụ cô cũng hoài nghi anh và Lang Vương có bộ dạng rất giống nhau, bọn họ có phải là một người hay không?
Nhưng mà, cô không có dũng khí nghĩ bọn họ chính là một người, cô vẫn không có cách nào tiếp nhận anh không phải là người!
“Không cần nghĩ nhiều, cười một cái, bộ dạng anh tốt như vậy, không cười chẳng phải là lãng phí sao!” Bạch Tuyết nhìn ra Lãnh Dạ đang trầm tư, cô cắt ngang anh, không hi vọng ý nghĩ sâu trong nội tâm mình là thật, anh càng nhìn cô như vậy, cô càng lo lắng!
Lãnh Dạ nhìn cô gái nhỏ đang ngồi đối diện anh, xinh đẹp ngọt ngào, cười tươi tự nhiên, hút lấy hồn người, anh lại một lần nữa không thể kiềm chế rơi vào, cả đời này, anh tuyệt đối sẽ không mất đi cô, nhất định anh phải giữ lấy cô thật chặt, mặc kệ trên trời khảo nghiệm anh như thế nào, anh đều muốn cùng cô chịu đến cùng.
244 “Ba, ba ——” Người đàn ông bị Lãnh Dạ hung hăng cho hai cái bạt tai nhớ đời.
“Vị tiên sinh này, thật rất xin lỗi, người đàn ông của tôi đánh anh là vì anh thật sự bị như thế! Ai bảo anh lại dám chửi bới người phụ nữ của anh ấy là tôi!” Bạch Tuyết vô tội giải thích, vẻ mặt ngây thơ.
245 Kỳ thực, mặc dù cô vẫn cảm thấy mình là cô gái tốt, thế nhưng khắp nơi trên thế giới này đều có những cô gái tốt, khẳng định anh cũng đã gặp qua rất nhiều, tại sao là cô? Bây giờ cô là một người phụ nữ đã sinh đứa nhỏ, mà không phỉa đàn ông có tiền đều thích những cô gái trẻ sao?
Lãnh Dạ nghe ra nghi vấn, nhưng không có bao nhiêu phản ứng, mặc dù đây là vấn đề mà Bạch Tuyết không thể nghĩ ra, thế nhưng vấn đề này với anh lại không vì sao? Tình yêu giữa bọn họ là vượt qua ngàn năm, chôn giấu tình yêu gần nghìn năm, không từ ngữ nào nói hết, anh yêu cô, cô cũng yêu anh, những thứ này đều là ý trời.
246 “Em không sao chứ?”
“Không sao, tại sao anh lại đột nhiên dừng lại gấp như vậy?”
Lãnh Dạ xuống xe, nhặt chiếc diều thì phát hiện diều không có dây.
247 “Ba, ba ——” Người đàn ông bị Lãnh Dạ hung hăng cho hai cái bạt tai nhớ đời.
“Vị tiên sinh này, thật rất xin lỗi, người đàn ông của tôi đánh anh là vì anh thật sự bị như thế! Ai bảo anh lại dám chửi bới người phụ nữ của anh ấy là tôi!” Bạch Tuyết vô tội giải thích, vẻ mặt ngây thơ.
248 Đi tới phòng nhỏ của Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết đi tới trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, hai tay nâng cằm nhìn ra phía ngoài.
“Khi còn bé em cũng chỉ biết ngồi ở chỗ này nhìn ra phía ngoài, hi vọng có một ngày mẹ sẽ xuất hiện, sau đó mang em đi, rời khỏi nơi này! Nhưng mà, em chờ một năm rồi lại một năm, mẹ vẫn không có xuất hiện, em luôn luôn đau khổ, cho đến đến khi có sự xuất hiện của anh, để cho em rời khỏi nơi này, rời đi cái nhà này, không nghĩ tới lúc này em lại trở về nơi này, lúc này tâm tình hoàn toàn khác nhau, em không có cô đơn ở đây, không có tịch mịch ở đây, bởi vì em có anh, có bọn nhỏ, em rất hạnh phúc.
249 “Em không sao chứ?”
“Không sao, tại sao anh lại đột nhiên dừng lại gấp như vậy?”
Lãnh Dạ xuống xe, nhặt chiếc diều thì phát hiện diều không có dây.
250 “Các con muốn có chứng cứ? Được, Cha có rất nhiều chứng cứ. Cha biết thời điểm các con sinh ra và rất nhiều chuyện khác, có muốn nghe cha kể một chút hay không?” Lang Vương mềm giọng hỏi.
251 Đi tới phòng nhỏ của Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết đi tới trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, hai tay nâng cằm nhìn ra phía ngoài.
“Khi còn bé em cũng chỉ biết ngồi ở chỗ này nhìn ra phía ngoài, hi vọng có một ngày mẹ sẽ xuất hiện, sau đó mang em đi, rời khỏi nơi này! Nhưng mà, em chờ một năm rồi lại một năm, mẹ vẫn không có xuất hiện, em luôn luôn đau khổ, cho đến đến khi có sự xuất hiện của anh, để cho em rời khỏi nơi này, rời đi cái nhà này, không nghĩ tới lúc này em lại trở về nơi này, lúc này tâm tình hoàn toàn khác nhau, em không có cô đơn ở đây, không có tịch mịch ở đây, bởi vì em có anh, có bọn nhỏ, em rất hạnh phúc.
252 “Không nên nói đùa, tim ba không được tốt, sao con có thể có đứa nhỏ, lần trước lúc ba thấy con mặc dù con mang thai, thế nhưng khi đó bụng con rất nhỏ, sao có thể thoáng cái sinh ra đứa nhỏ đến?” Bạch Hàn không tin đứa nhỏ là của Bạch Tuyết.
253 “Các con muốn có chứng cứ? Được, Cha có rất nhiều chứng cứ. Cha biết thời điểm các con sinh ra và rất nhiều chuyện khác, có muốn nghe cha kể một chút hay không?” Lang Vương mềm giọng hỏi.
254 “Không phải dì, dì không đánh rắm! Còn nữa, vì sao mấy đứa lại gọi cha dì là ông ngoại?” Bạch Lan thở phì phì quát.
“Vị tiên sinh này vừa được chúng cháu nhận làm ông ngoại, cho nên chúng cháu đương nhiên phải gọi là ông ngoại rồi.
255 “Không nên nói đùa, tim ba không được tốt, sao con có thể có đứa nhỏ, lần trước lúc ba thấy con mặc dù con mang thai, thế nhưng khi đó bụng con rất nhỏ, sao có thể thoáng cái sinh ra đứa nhỏ đến?” Bạch Hàn không tin đứa nhỏ là của Bạch Tuyết.
256 Editor: Tiểu Ốc
“Anh vô lại, em giao giường cũng là do anh ép, anh làm động tác lớn như vậy, thì em có thể không kêu lên sao?”
“Còn chưa trách em đâu đấy, mỗi lần em đều cắn anh chặt như vậy, anh đương nhiên phải dùng sức ra vào rồi, nếu không thì không tiến vào được!” Lang Vương rất vô tội nói.
257 “Không phải dì, dì không đánh rắm! Còn nữa, vì sao mấy đứa lại gọi cha dì là ông ngoại?” Bạch Lan thở phì phì quát.
“Vị tiên sinh này vừa được chúng cháu nhận làm ông ngoại, cho nên chúng cháu đương nhiên phải gọi là ông ngoại rồi.
258 “Có, dễ chịu. . . ” Lang Vương bị nắm bất đắc dĩ, bị cô gái nhỏ nắm cũng không kiềm hãm được phối hợp vãn hồi tâm linh bị thương của cô, nhìn thấy cô gái nhỏ nói chuyện về phía vách tường, liền biết là nói cho người nào nghe.
259 Editor: Tiểu Ốc
“Anh vô lại, em giao giường cũng là do anh ép, anh làm động tác lớn như vậy, thì em có thể không kêu lên sao?”
“Còn chưa trách em đâu đấy, mỗi lần em đều cắn anh chặt như vậy, anh đương nhiên phải dùng sức ra vào rồi, nếu không thì không tiến vào được!” Lang Vương rất vô tội nói.
260 “Kỳ thật, thân thể Thụ gốc không có cao như thế, Thụ mẹ vì bảo hộ chúng con, nó đã phi cao theo bà nội sói, vì cho chúng con càng nhiều thời gian chạy trốn.