81 "Sao có thể là lợi dụng? Em cam tâm tình nguyện mà. Với lại em tin chắc rằng chuyện em biết được, anh dù có điều tra thế nào cũng không ra. Bởi lẽ… Mọi thứ trong tay em… Em cất giữ rất kĩ.
82 Nếu Phó Chi Dương đã bất chấp mọi thứ để làm vậy, anh cũng không ngại cùng cô ta tham gia trò chơi này. ***Chuyện phát sinh vào hai tuần sau, Ngụy Hàn tham gia buổi gặp các doanh nhân trẻ của thành phố Tân Nam.
83 Cho đến khi phía sau vang lên tiếng bước chân thật đều, thật chắc. Đổng Tây quay người về phía sau thì đã nhanh chóng rơi vào vòng tay ai đó. Cô không phản kháng, để mặc cho ai kia ôm, vì cô biết rằng, cái ôm này chỉ của một người thôi.
84 "Em sống là người của Ngụy Hàn, chết cũng là ma của Ngụy Hàn. "***Đáng sợ nhất là sự quấy nhiễu của Cao Thế Nam, anh ta cứ gọi điện cho Đổng Tây một ngày không biết bao nhiêu lần, đến mức cô phải khóa máy tránh để Ngụy Hàn biết được.
85 Ngụy Hàn xoay đế giày của mình, mỗi lần xoay là anh lại dùng lực ở chân một chút khiến bàn tay kia kêu lên răn rắc, tiếng kêu thảm thiết cũng vì thế mà càng náo động.
86 Cô mệt mỏi, kinh hãi, không thể chấp nhận. Cuối cùng đã có thể buông xuôi mà ngã gục. ***Trải qua vụ việc ngày hôm đó, Đổng Tây dù hỏi bất kì câu gì thì Ngụy Hàn cũng không nói.
87 Màn hình đó đã chuyển sang một màu đen tuyền, che đậy những lọc lừa phản bội, vài vết nứt trên màn hình cũng như vết nứt của trái tim cô, một trái tim đầy thương tích đang không ngừng chảy máu, đau đến tâm can phế liệt.
88 Đối với anh, hạnh phúc là quyền lực, là tiền tài, là trả thù. Còn với cô, chỉ mong cùng anh nắm tay nhau bình yên sống đến răng long bạc đầu. Cô có quá tham lam không?***Ban đầu làm sao Lương Ứng Nhiên có thể đoán được tình trạng sẽ thành ra thế này, anh đứng ngơ người tại đó, điện thoại vẫn cầm trên tay mà nhìn theo Đổng Tây.
89 "Phải may mắn mới gặp được người mình yêu, phải hạnh phúc lắm người đó mới yêu mình. Nên tuyệt đối không được dễ dàng buông xuôi, dù thế nào cũng nên kiên quyết.
90 Bỏ qua sự dày vò tinh thần của bản thân mà cho anh thứ cuối cùng của đời mình, cô nói: "Em muốn làm người phụ nữ của anh. "***Anh đi đầu cầu thang thì dừng lại nhìn xuống dưới, toàn bộ bị bao phủ bởi một màu đen.
91 Không phải là không thể buông tay, chỉ là, trước kia em đã yêu anh bằng cả trái tim và lí trí của mình. ***Đứng giữa tàu điện còn đông nghẹt người, cô gái như một con nai nhỏ bị lạc đường, nhìn quanh bốn phía cũng không tìm thấy lối ra.
92 "Em mới phát hiện, thì ra nắm tay một người rất khó, còn buông tay lại rất dễ. "*** Giải quyết xong chuyện của Phó Chi Dương thì trời cũng gần sáng. Ngụy Hàn ngồi ở ghế sau nhìn đồng hồ, sau đó quay lên ra lệnh cho Lương Ứng Nhiên: "Đến Thái Bình đi!"Lương Ứng Nhiên ngạc nhiên: "Anh Ngụy định mua trang sức à?""Tôi đến lấy nhẫn.
93 Lương Ứng Nhiên ở bên cạnh che ô nhưng cả người Ngụy Hàn vẫn thấm đầy nước mưa, anh đã đứng đây rất lâu, nhìn về phía trước rất lâu, vẫn mong sao phép màu xuất hiện dù trước đây anh đã thôi không tin vào Thượng đế.
94 "Cô đã đối xử với cô ấy thế nào, tôi sẽ giúp cô ấy trả lại cô từng thứ, từng thứ một. Tiểu Tây là của tôi, bất kì ai cũng không được chạm vào cô ấy. "***Phó Như Ngọc kinh ngạc nhìn con gái mình, bà đã đưa Phó Chi Dương về nhà chăm sóc từ tuần trước.
95 Lời khẩn cầu nghe sao mà nghẹn ngào, cô không tin đây chính là lời của một người đàn ông uy danh lừng lẫy như anh. Áo sơ mi màu xanh anh mặc trên người đã cởi mất hai nút trên, anh ngồi tựa vào giường như một đứa trẻ bị bỏ rơi, mắt anh buồn, nỗi buồn đau đớn tim gan người khác.
96 QUYỂN 2: ĐỪNG BUÔNG TAY NHAU. Ở nơi này, một người luôn chờ một người, luôn yêu một người, luôn nhớ một người. . . Nhưng mà hình như người đó đã đành lòng lãng quên tất cả mà ra đi biệt tăm như thế.
97 Chỉ khi một mình, chỉ lúc trong đêm đen anh mới dám bộc lộ nỗi đau trong lòng mình. Anh đau, đau đến như muốn ngừng thở. Cô nào biết mỗi khi mơ thấy cô cả người đầy máu nhìn anh bằng ánh mắt tuyệt vọng, anh hận đến nổi muốn dùng dao cắt xé da thịt mình.
98 Cô nhìn anh, mắt chưa hề dao động, chỉ bình thường đến mức không còn gì bình thường hơn, và rồi rất dịu dàng đến từng cử chỉ và lời nói, cô hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Anh Ngụy.
99 Hình như đã rất lâu, cũng từng có một người nói với cô một câu tương tự. Tim cô càng dao động mỗi khi quá khứ ùa về, đúng là cô đang vô cùng sợ hãi. ***Những đóa hoa quỳnh màu hồng phấn cùng nhau khoe sắc trong đêm tối.
100 "Em đừng mong làm người xa lạ với anh! Tiểu Tây! Em là của anh, trước nay đều như vậy, đừng ai có hy vọng cướp lấy em. Sao em cứ bắt anh nhắc đi nhắc lại chuyện này vậy?"****Mẹ của Dương Chấn Khải là chủ tịch tập đoàn Dương thị - Nguyễn Thúy Mai, bà ta xem con trai như mạng sống, cũng rất ủng hộ chuyện tình cảm của con trai, ngay từ lần đầu gặp Đổng Tây, bà đã có ấn tượng tốt với cô, sau đó hết mực yêu thương cô, vô cùng tán thành việc Đổng Tây về làm dâu nhà mình.