121 Mắt Càn Nguyên bạo bắn tinh quang, Càn Khôn bảo ấn trong tay bùng phát kim quang. Đồng thời, linh quang tuôn ra trên người lão như ngọn lửa. Chỉ là đại ấn kia trấn xuống, thiên địa linh khí đều mất khống chế, theo bốn phương tám hướng vọt tới.
122 Đồ Nguyên tại trước mắt bao người đánh bại Càn Nguyên, đó là làm lão rất mất thể diện, danh vọng của lão nhất định xuống dốc không phanh. Đồ Nguyên cũng không có thể giết lão, như vậy làm tiêu tan cái ân oán này chính là tốt nhất.
123 Dưới Vạn Thánh sơn này, gia tộc to to nhỏ nhỏ là nhiều không kể xiết, bọn họ có thể tồn tại cũng là bởi vì tự có một bộ quy tắc bất thành văn. Mà trong đó, mời tu sĩ trên Vạn Thánh sơn xuống trợ quyền chính là một cái quy tắc bất thành văn trong đó, cơ hồ có thể nói là tập tục rồi.
124 Khi có người đến thỉnh Đồ Nguyên đi trợ quyền, đa số lúc hắn sẽ đi. Dần dà, danh tiếng của hắn cũng truyền lưu ra, bởi vì từ khi hắn đi, là chưa một bại.
125 Vừa vào Bàn Long phủ, Đồ Nguyên liền có cảm giác giống như lúc vào Thôi Thành Hoa động. Hắn biết rõ, một tòa Bàn Long phủ này chính là đạo trường của Bàn Long chân nhân, bên trong này mặt trên mỗi một viên ngói đều phủ đầy phù văn, cả tòa Bàn Long phủ đều như khảm nhập vào trong sơn mạch.
126 Lúc Đồ Nguyên vừa mới chạm đến giới chỉ kia thì cảm giác đầu tiên chính là giới chỉ kia như là huyết nhục chi vật, tựa như có vô số rễ đâm vào trong tay Bàn Long chân nhân.
127 Thạch Huyền không ngừng tại nơi đó nói, đi lui đi tới, trong mắt đúng là hiện lên vẻ kinh sợ. Đồ Nguyên nhìn Thạch Huyền tựa hồ như đang bị hãm vào trong mê huyễn nào đó, một tiếng ho nhẹ, tiếng ho nhẹ này có ẩn chứa chú pháp, Thạch Huyền đột nhiên giật mình tỉnh lại.
128 Trong nhà gỗ, Thất Bảo Như Ý trên tay Đồ Nguyên tỏa ra ánh sáng xanh trong trẻo, toàn bộ nhà gỗ sáng lên, chiếu lên khuôn mặt Phạm Tuyên Tử, khuôn mặt bắt đầu lộ ra nét thanh tú thiếu nữa của nàng có phần kinh hoảng.
129 Trong Vạn Pháp Âm Dương phù trên đầu thi mị có kèm theo máu của Đồ Nguyên, hắn chính là phòng bị thi mị này phệ chủ, nếu thực sự bất đắc dĩ, hắn đành chấn tan nó.
130 Sử Minh bắt đầu kể lại chuyện Thôi Sơn tranh cãi với người khác cho Đồ Nguyên nghe. Thì ra, sau khi bị Đồ Nguyên nhắc nhở chuyện này tốt nhất không nên lại đi truy hỏi ba người bọn họ thì Thôi Sơn một mình một người buồn bực u sầu lang thang khắp nơi tại trên Vạn Thánh sơn, trong lúc thất thần thì đụng vào người khác, bị người mắng, tâm tình y vốn đang sầu não, tự nhiên cũng là chửi lại, sau đó thì bị đánh.
131 "Nếu đã nhận các ngươi kêu một tiếng sư thúc, vậy chuyện nơi đây liền để ta xử lý, các ngươi dìu Thôi Sơn đi vào trị thương đi. " Đồ Nguyên nhìn các đệ tử của Thôi Thành Hoa đứng ở cửa vào Hoa Dương động thiên rưng rưng nhìn mình, nói ra.
132 Những hỏa diễm kia lớn thì như hoa hướng dương, đỏ sậm, giống như là những đóa hoa lửa tàn ác nở ra từ trong máu huyết, mà nhỏ thì như mẫu đơn hoặc là hoa cúc, đóa đóa liên thông, hỏa diễm giống như lắc lư theo gió, thỉnh thoảng đụng vào nhau thì sẽ lóe lên một mảnh linh quang, pháp phù ẩn hiện trong hỏa diễm, quấn kết vào nhau.
133 Nhìn một đoàn người Viên Khuynh Thiên rời đi, Sử Minh cơ hồ là muốn khóc rống ra, hắn hướng phía Đồ Nguyên cùng Bạch Thanh Ngôn và Cố Thụ Lâm nói: "Nếu không có ba vị sư thúc hỗ trợ, hôm nay Hoa Dương động thiên đã phải diệt môn rồi.
134 Cố Thụ Lâm nghiêm sắc mặt, tuy rằng lúc trước Đồ Nguyên không có nói rõ, nhưng mà thông qua giọng điệu cùng tiếng nói, hắn biết rõ Đồ Nguyên là hoài nghi trong bọn họ có người bị tà niệm không biết tên kia phụ lên thân.
135 Cửa vào có đệ tử tiếp đón, nhìn thấy bọn họ tiến tới thì dẫn bọn họ nhập quan, sau đó lại có một đệ tử ở bên trong điện, Đồ Nguyên đưa lên lễ mừng, đối phương tiếp nhận, hỏi tên Đồ Nguyên rồi xoay người hô: "Thượng Thanh Đồ chân nhân đến.
136 Trong số ít người mà Đồ Nguyên giao hảo, cũng không có loại đại phái đệ tử này, tuy nói Ngọc chân nhân cũng không phải là đích truyền đệ tử của Côn Ngô Phái, chỉ là một vị đệ tử trong Côn Ngô biệt phủ, nhưng chính là như thế, nội tình cũng không phải là những người mà Đồ Nguyên quen biết kia có thể có được.
137 Trong mắt người ngoài, Đồ Nguyên bay lên như vậy chính là ngự phong, tuy là như cưỡi mây bay theo gió, mềm mại, lại không uy thế, nhưng mà cũng có người cao minh có thể nhìn ra được, tất cả pháp ý của hắn đều ẩn giấu, thu vào trong một chưởng.
138 Khắp trời hoa tuyết, la đà tuôn rơi. Chỉ chớp mắt, Đồ Nguyên đi tới trên đời này đã sấp sỉ hai mươi năm rồi. Nhìn hoa tuyết tung bay, không biết vì sao, bỗng nhiên ký ức về địa cầu kia chợt hiện lên rõ ràng trong đầu Đồ Nguyên.
139 Đồ Nguyên không nghĩ tới nàng đang xem lại là quyển sách này, hơn nữa, nhìn dáng vẻ của nàng đúng là xem rất chăm chú, hiển nhiên không phải giống như mình vừa tra từ vừa xem.
140 Trong thư quán có rất nhiều sách liên quan tới kim đan, bởi vì đan phù bên trong đan điền mình không phải bình thường, Đồ Nguyên phải tự mình đi trên một con đường chưa người đi qua, vì vậy cần phải nhìn rất nhiều đan luận cùng cảm ngộ do người đã kết đan khác viết ra.
Thể loại: Huyền Huyễn, Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Dị Giới, Võng Du
Số chương: 50