541 Diệp Trạch Đào đang định về nhà khách, Kiều Ứng Xương chần chừ một chút nói: - Bí thư Diệp, các lãnh đạo ở huyện bình thường đều ở vườn Tĩnh Hải, công tác phục vụ này từ trước giờ đều là do Uỷ ban nhân dân phụ trách, hôm anh hành lý của anh đã được chuyển qua rồi.
542 Sáng sớm hôm sau liền có một người còn trẻ tuổi tới chỗ Diệp Trạch Đào, biểu hiện có chút hưng phấn, lại có chút bất an. - Bí thư Diệp, tôi là Lam Nhất Thiên, hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp Đại học thành phố, người huyện Lục Thương, là Trưởng ban thư ký Kiều bảo tôi tới.
543 - Bí thư Diệp, đây chính là xã Ma Qủa! Lam Nhất Thiên quay đầu lại nói với Diệp Trạch Đào đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở phía sau. Diệp Trạch Đào mở mắt nhìn, xe đã đi qua một vòng xuyến, mấy khu nhà lầu với kiến trúc hiện tại ở trước mắt.
544 - Bí thư Diệp, đã sớm muốn cảm tạ việc cậu cứu người, hôm nay cả nhà chúng tôi đều dập đầu trước cậu! Người vừa tới là người nhà Lâm Lão Cửu, Lâm Lão Cửu đã lôi cả vợ mình, cả nhà đều quỳ xuống.
545 Lâm Lão Cửu thở dài: - Bí thư Diệp, cậu vừa nói tầm mắt của chúng tôi liền được mở rộng, ai chả hy vọng vào ngày tháng tươi đẹp! Mọi người cũng thật không ngờ xã Xuân Trúc nghèo khó có sự thay đổi lớn như vậy, đặc biệt khi nghe thấy những người nông dân có thể sống trong những căn phòng rộng lớn sáng sủa với đồ điện tiện nghi.
546 Đường thông tới huyện khó đi, khi xe chạy tới huyện ủy Diệp Trạch Đào lúc này mới phát hiện, chuyện này không đơn giản như mình nghĩ, mọi chuyện có vẻ ầm ĩ hơn hắn tưởng.
547 - Bí thư Lục! Nửa ngày rồi không nghe thấy Lục Khôn có bất kì động tĩnh nào, lúc này Diệp Trạch Đào mới ngẩng đầu lên nhìn Lục Khôn. Cái hắn trông thấy là sự thay đổi rất lớn trên khuôn mặt của Lục Khôn.
548 Nghe xong buổi học, Lục Khôn liền triệu tập các uỷ viên thường vụ của huyện uỷ lại cùng nhau. - Các đồng chí, hôm nay sau khi nghe xong buổi học, không ít điểm hoài nghi của mọi người cũng coi như là đã được giải quyết, bệnh AIDS cũng không đáng sợ lắm.
549 Nghe thấy Tiêu Hùng Lâm điện thoại đến, trong lòng Diệp Trạch Đào liền sửng sốt, Tiêu Hùng Lâm là người cùng một hệ với Cảnh Quốc Ninh, xảy ra chuyện rồi vì sao anh ta không gọi điện cho Cảnh Quốc Ninh? Trong lòng có suy nghĩ như thế, Diệp Trạch Đào cũng hỏi: - Đã xảy ra chuyện gì? - Bí thư Diệp, là như thế này, mới vừa rồi xảy ra một vụ án mạng! Diệp Trạch Đào kinh ngạc, việc này tuyệt đối không phải là một việc nhỏ, đã xảy ra án mạng, đối với trong huyện mà nói đó là một việc lớn, liền nghiêm túc nói: - Cậu nói đi.
550 Diệp Trạch Đào ngồi dựa vào ghế hút thuốc, việc này hắn ta phải suy nghĩ thật kỹ. Mạc Lâm Tường cũng không nói gì, ngồi đối diện nhìn Diệp Trạch Đào, trong lòng của anh ta đối với Diệp Trạch Đào cũng rất ngạc nhiên.
551 Nhìn thấy Bí thư và Chủ tịch huyện của huyện Lục Thương cùng nhau đến đây, Bí thư thành uỷ Thi Minh Cương biểu hiện ra một vẻ mặt rất nghiêm túc, trầm giọng nói: - Huyện của các cậu làm như thế nào, làm tới nỗi tỉnh uỷ cũng hỏi thăm việc này! Diệp Trạch Đào cung kính nói: - Bí thư Thi, lần này tôi và chủ tịch huyện Lôi cùng nhau đến đây, chính là muốn báo cáo chuyện này.
552 Ai cũng không ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này, tuy rằng đã có chuẩn bị sẵn một chút ít tâm lý, nhưng cũng không thể ngờ được việc này lại vượt quá giới hạn tâm lý của mọi người, Liễu Khâm Trí xong rồi! Các ủy viên ngồi đây quan sát lẫn nhau, lại nhìn về phía Lôi Diên Tùng.
553 Trở về nhà, hai cô tiểu Cầm đã đón rồi. - Các cô còn không nghỉ ngơi đi? Nhìn thấy hai cô còn chưa ngủ, Diệp Trạch Đào nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ, cuộc họp lần này có vẻ hơi lâu! - Bí thư Diệp, tôi nấu ít mỳ cho anh ăn.
554 Vừa sáng sớm, dưới sự dẫn dắt của Diệp Trạch Đào, các ủy viên thường vụ lãnh đạo đều đi tới bệnh viện huyện. Thấy Bí thư huyện ủy đưa người tới, viện trưởng ít nhiều giật mình.
555 Ngay khi Cam Lệ Bình nhìn, Lưu Mộng Y hơi ngượng ngùng nói: - Chị Cam, chuyện bức tranh chữ này chị đừng nói ra ngoài, Trạch Đào không muốn người khác biết đến, nếu anh ấy biết chị thấy được nhất định sẽ mắng em! Chị xem rồi thì hãy quên nhanh việc này đi! Nhìn biểu hiện lo lắng của Lưu Mộng Y, Cam Lệ Bình bình tĩnh một chút nói: - Mộng Y, em yên tâm, chị quyết không nói ra đâu.
556 Cam Lệ Bình vừa đi khỏi, hai người liền dìu nhau đi vào phòng trên tầng trên. Nhìn một lượt căn phòng ngủ đã được bài trí, sắp xếp lại, Diệp Trạch Đào liền cười nói: - Căn phòng ngủ này được bày trí nhanh thật đấy! Việc này cũng là do Lưu Mộng Y hướng dẫn hai cô gái làm.
557 Sau khi ở bệnh viện kiểm tra về, Cảnh Quốc Ninh không đi đến văn phòng, cũng không bày tỏ với Diệp Trạch Đào là mình đã về đến huyện, từ trước đến đây, vị thổ địa hoàng đế như ông ta chỉ muốn được chiều chuộng, chứ không có để mắt đến người ngoài.
558 Nhìn thấy ban tổ chức cung cấp danh sách cán bộ trong huyện, Diệp Trạch Đào châm một điếu thuốc ngồi ở chỗ đó trầm tư. Đám người này là một đám người có năng lực tiềm năng.
559 Lưu Định Khải sau khi họp xong cuộc hội nghị điều tra nghiên cứu đã lẳng lặng đi về nhà, ngồi ở đây có chút ít gì đó run rẩy lấy ra điếu thuốc chầm chậm hút, và ngồi ở đó trong thời gian rất dài.
560 Nhìn thấy Diệp Trạch Đào đột nhiên làm ra loại đồ vật này, sắc mặt của Cảnh Quốc Ninh khẽ thay đổi, ông ta biết nhóm người đó tuy rằng bị chèn ép, cũng không thể nào nhảy lên được.