381 Lúc từ trong phòng đi ra, khuôn mặt của Lưu Mộng Y toát ra vẻ hạnh phúc. Cô hơi ngượng ngùng, bước từng bước nhỏ theo sau Diệp Trạch Đào. Những hình ảnh về cảm xúc mãnh liệt lúc nãy lưu lại thật lâu trong đầu cô ta.
382 - Trạch Đào à, lần này vì chuyện của hai đứa nên mọi người đều đã về cả. Thanh niên các con cũng nên làm quen một chút. Phải giao lưu trao đổi nhiều mới được.
383 - Mộng Y, mấy khi anh Diệp mới tới. Em thấy, như vậy đi, chúng ta ra ngoài gặp gỡ, giao lưu một chút? Rõ ràng Lưu Dương là một người hoạt bát, năng động.
384 - Ha ha, hôm nay mọi người rảnh hay sao lại đến vậy? Bước vào một không gian vô cùng rộng lớn. Liếc mắt nhìn thì thấy toàn là những thiết bị phục vụ cho việc đánh bài.
385 Mọi người ngồi đây uống rượu một hồi lâu. Các nữ minh tinh đều tỏ ra rất nhiệt tình. Thấy điệu bộ như vậy của họ, Diệp Trạch Đào lại lắc đầu lần nữa. Biếu hiện hoàn toàn khác với hình tượng trong phim ảnh! Đã uống được kha khá rồi, Lưu Chính cười nói: - Đến huyện làm một thời gian dài như vậy khiến cho con người ta sắp mốc meo lên cả rồi! Lưu Tùng cười nói: - Nghe nói anh sống ở đó cũng thoải mái lắm mà! Lưu Chính cười nói: - Không đáng nói, không đáng nói! Lưu Chính liền cười nói: - Gia đình bảo anh dốc sức làm việc.
386 Thực ra, một số người cơ thể nhạy cảm cầm viên đá trong tay còn có một vài cảm nhận. Thông thường một viên đá tốt, nếu tĩnh tâm một chút rồi cảm nhận, sẽ có cảm giác không giống so với khi cầm những viên đá khác.
387 Lúc về đến Lưu gia, tất cả mọi người đều có vẻ hưng phấn, dọc đường luôn miệng nói về việc Diệp Trạch Đào đánh cuộc đá, mấy thanh niên Lưu gia thì càng cảm thán hơn vận may của Diệp Trạch Đào.
388 - Trạch Đào, dậy chưa? Diệp Trạch Đào vẫn còn đang ngủ, sáng sớm đã nhận được điện thoại của Bàng Chân. Thấy số máy lạ, nhưng lại là tiếng Bàng Chân, Diệp Trạch Đào xem giờ thì mới có bảy rưỡi, trong lòng có chút kỳ quái, “Tên này sáng sớm đã gọi mình làm gì thế.
389 Ngồi trong xe Bàng Chân phái người đưa về, Diệp Trạch Đào vẫn có chút không hiểu chuyện Bàng Chân sao đột nhiên lại chịu bỏ ra số tiền lớn như vậy. - Không có lý nào! Diệp Trạch Đào lúc đó khá kích động, sau đó mới nghĩ kỹ lại, “Đây hoàn toàn là một chuyện không có đạo lý, mình và Bàng Chân đó hoàn toàn không hề thân thiết, gã cũng không nhất thiết phải bỏ số tiền lớn như vậy đầu tư vào Thảo Hải.
390 Khi Diệp Trạch Đào về đến Lưu gia thì đã gần đến giờ ăn cơm tối, Trịnh Tiểu Nhu rõ ràng là một cô gái chưa từng yêu ai, trong lúc đi dạo cùng Diệp Trạch Đào tỏ ra quyến luyến không rời khiến Diệp Trạch Đào rất cảm động, đặc biệt cô còn biểu hiện ra cái kiểu mặc kệ Diệp Trạch Đào, điều này khiến tâm tình Diệp Trạch Đào trở nên cực kỳ phức tạp.
391 Lần này tới Bắc Kinh cũng coi như là thành công viên mãn rồi, ngoài việc giải quyết một số chuyện riêng tư thì còn phải làm quả đầu tư lớn của Bàng Chân nữa.
392 Khi Diệp Trạch Đào đang đứng đó nghĩ ngợi, thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên phục trang thời thượng đứng trước mặt mình. Chỉ thấy người đàn bà đó nhìn Diệp Trạch Đào một hồi lâu, vẻ mặt lộ ra sự nghi hoặc.
393 Tuy nói là mời tạm một bữa, nhưng nơi thư kí đặt vẫn rất tốt, đều là những chỗ ăn uống rất hợp khẩu vị. Trên đường đi mọi người đều nói chuyện phiếm, nhưng không trao đổi quá nhiều về chuyện cá nhân, Phương Mai Anh và Hô Diên Ngạo Bác chỉ nói về những chuyện vui hồi còn đi học.
394 Trịnh Tiểu Nhu tới rất nhanh, bước vào cửa liền nhìn thấy Diệp Trạch Đào, thấy hắn ngồi đó không giống như đang có chuyện gì không vui với mẹ cô, tâm trạng vội vàng ban nãy mới coi như lắng xuống một chút.
395 Đưa tay vỗ nhẹ lên vai Diệp Trạch Đào, Hô Diên Ngạo Bác mỉm cười nói: - Hôm nào đến nhà cha chơi nhé! Diệp Trạch Đào sau khi nhận người thân với Hô Diên Ngạo Bác, đến lúc này cũng đã hiểu rõ, mình với Hô Diên Ngạo Bác từ quan hệ bình thường đã biến thành quan hệ cha con.
396 Ngồi trên xe riêng mà Tư Đồ Vũ lái đến, Diệp Trạch Đào chợp mắt một lát, lần này tới thủ đô, Diệp Trạch Đào thật đúng là rất mệt, trước mắt chớp động một màn cảnh tượng.
397 Sự kiện do khách sạn Kinh Triều ở thủ đô bỏ vốn gần hai trăm triệu tiến hành kiến thiết trường học ở huyện Thảo Hải trong nháy mắt đã lan truyền khắp mọi nơi.
398 - Xe trong tỉnh nhiều, cả con đường bị tắc! Trần Tiến Nhân ngồi trên xe của Diệp Trạch Đào tỏ ra có chút hưng phấn. Nhìn những dòng xe bên ngoài dài dằng dặc, Diệp Trạch Đào cũng than thở: - Theo phát triển kinh tế, việc này là vấn đề rất lớn, ban đầu có xe hơi là việc rất thuận tiện, thế nhưng, có nhiều xe như vậy, trái lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc đi lại! Bàng Phí Vũ cười nói: - Trong tỉnh này, có lúc đi xe hơi chẳng bằng đi bộ.
399 Nghe thấy cách xưng hô của tên con trai kia, mặt Diệp Trạch Đào trầm xuống, xem ra, tên đó là người quen với cảnh sát. Trần Tiến Nhân lúc này cũng chạy đến bên cạnh Diệp Trạch Đào, theo sát Diệp Trạch Đào, mà còn nói nhỏ: - Chủ tịch Diệp, việc này anh không nên tham gia, anh là người có thân phận! Hừ một cái, Diệp Trạch Đào trầm giọng nói: - Thân phận quái gì, gặp tình huống như thế mà không quản, làm quan có dụng ích gì! Trần Tiến Nhân này mới thật sự thấy mặt chính trực của Diệp Trạch Đào, trong lòng nghĩ, Chủ tịch Diệp quả là người cá tính, đối mặt với sự việc như thế, vốn chẳng hề có ý nghĩ nhân nhượng, cũng chưa biết muốn làm gì nữa.
400 - Trạch Đào, anh không sao chứ? Khi Ngụy Trấn Cao hỏi thăm Diệp Trạch Đào, hai tay đã nắm chặt lấy tay hắn, đôi mắt lộ ra một sự thân thiết. - Giám đốc Ngụy, cám ơn anh tới cứu tôi.
Thể loại: Trọng Sinh, Xuyên Không, Đô Thị, Tiên Hiệp
Số chương: 41