401 Phan Văn Lâm rất xem trọng việc mà Diệp Trạch Đào giao phó, y hiểu cuộc điện thoại đó của Diệp Trạch Đào chứng minh rằng Diệp Trạch Đào rất coi trọng cái người tên Quách Khúc Điển này, Diệp Trạch Đào luôn dõi theo xem công việc mà hắn giao phó có được giải quyết tốt hay không vì vậy nhất định phải làm cho thật tốt mới được.
402 - Trạch Đào,lâu lắm rồi không gặp nhỉ! Chử Hướng Tiền nắm tay Diệp Trạch Đào giống như cùng nắm lấy một chiếc thang trên cao, trông có vẻ rất xúc động.
403 Lúc Diệp Trạch Đào đến nhà ông Điền đã gần 8 giờ, vừa bước vào đã thấy ông Điền trông có vẻ rất vui mừng. - Thầy có chuyện gì mà vui thế ạ? - Haha, Trạch Đào à, cậu đến thật đúng lúc, con trai thứ hai của tôi đến thăm tôi, các cậu làm quen nhé.
404 Diệp Trạch Đào ngồi trong văn phòng của Trần Đại Tường nghe ông ta kể khổ. Theo như tình trạng mà Trần Đại Tường kể thì Sở Giáo dục tỉnh đúng là vẫn đang có khó khăn thật.
405 Lâm Tiểu Đao dẫn theo Trần Đại Tường đến, nhìn hai người họ cùng tới, Diệp Trạch Đào liền hiểu ra một phần. Trần Đại Tường chắc hẳn rất được Lâm Tiêu Đao tín nhiệm, nếu không thì Trần Đại Tường đã không dám tùy tiện cắt vốn của cấp dưới.
406 Sau khi cơm no rượu say, lúc đi ra, Lâm Tiểu Đao càng nhắc đến chuyện sắp xếp mọi việc. Diệp Trạch Đào nói có việc để từ chối. Diệp Trạch Đào vào nghỉ tại nhà khách thành phố Hắc Lan trực thuộc tỉnh, tắm rửa xong, hắn ngồi nghĩ về sự việc vừa xảy ra.
407 Ôm Vệ Vũ Hinh trong tay, trong đầu lại nghĩ đến từng cảnh của cuộc nói chuyện, nhất là khi còn đi học, thấy bao nhiêu vệ tinh vây quanh Vệ Vũ Hinh, chính mình cũng từng nghĩ về cô ấy, lòng Diệp Trạch Đào trở nên miên man.
408 Sau những cảm xúc mãnh liệt, hai người nằm đó, Diệp Trạch Đào thầm nói: - Xin lỗi! Tựa vào lòng Diệp Trạch Đào, Vệ Vũ Hinh cười nói: - Cũng chẳng phải là trẻ con nữa, có gì phải xin lỗi chứ, em sống cuộc sống của em, như thế cũng tốt mà.
409 Nhìn dáng vẻ khi đi ra của Diệp Trạch Đào, Vệ Vũ Hinh hiếu kỳ hỏi: - Trạch Đào, sao rồi? Mở cửa bước lên xe, nhìn thấy đồng hồ trên ô tô đã là hơn 1 giờ, Diệp Trạch Đào nói: - Lại làm phiền em chở anh đến chỗ thầy một lát! Vệ Vũ Hinh hỏi địa điểm, lái xe đến nhà Điền Lâm Hỉ.
410 - Chủ tịch Diệp, về huyện chưa? Trần Tiến Nhân có chút thắc mắc hỏi. Trời vừa sáng Diệp Trạch Đào đã đến, đến rồi liền tập hợp mọi người lại, nói muốn quay về Thảo Hải, điều này khiến Trần Tiến Nhân cảm thấy rất khó hiểu.
411 Trong một khu vườn nhỏ khu nhà số 1 của chính quyền, Diệp Trạch Đào đang di chuyển một cách chậm rãi, một bộ Ngũ Cầm Hí khiến toàn thân hắn như lắc lư theo.
412 Một hộp đêm ở huyện Thảo Hải, Tôn Lâm và vài vị công tử đến từ thủ đô lại một lần nữa tụ tập. Bọn họ cùng nhau uống khá nhiều, ai cũng đều ngà ngà say, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi.
413 - Chủ tịch huyện Diệp, tôi cho người âm thầm theo dõi, gần đây tại huyện Thảo Hải có khá nhiều người lai lịch không rõ ràng! Ngày hôm sau, Uông Lăng Tùng gọi điện thoại tới.
414 - Ngu xuẩn! Tôn Tường Quân xem nội dung của tờ báo rồi liếc nhìn cậu con trai đang ngồi đối diện, trầm giọng nói một câu. Sắc mặt thay đổi một hồi, Tôn Lâm mới cười khổ sở nói: - Bố, chuyện này đúng lúc rồi! Tôn Tường Quân hừ một tiếng, chỉ vào nội dung trong tờ báo nói: - Con đó, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp, động não suy nghĩ một chút đi! Lúc nghĩ đến mình đã triển khai hoạt động một thời gian dài nhưng chẳng có kết quả gì cả, Tôn Lâm cũng cảm thấy hơi nhụt chí.
415 - Chủ tịch huyện Diệp, không ngờ đường sá của Thảo Hải lại tốt như vậy! Một người ít nói như Tư Đồ Vũ cũng không kìm được nói một câu khen ngợi với Diệp Trạch Đào đang ngồi ở hàng ghế sau nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ.
416 Rốt cuộc là chuyện gì đây? Diệp Trạch Đào nhất thời không nghĩ ra được rốt cuộc sẽ có chuyện gì. Chỉ là linh tính. Lần này là do Uông Lăng Tùng, bọ họ thông qua giới truyền thông, cũng có cả Trịnh Tiểu Nhu âm thầm giúp đỡ mà chuyện của Tôn Lâm mới được làm sáng tỏ.
417 - Chào chủ tịch Diệp! Bàng Quyền hai tay bắt chặt tay của Diệp Trạch Đào, nhìn qua thì thấy rất khách khí. Nhìn qua Bàng Quyền một lượt, Diệp Trạch Đào cười nói: - Bí thư Hô Diên đã giới thiệu qua với tôi về anh.
418 - Chủ tịch Diệp, việc của Thảo Hải tôi đã thấy, quả nhiên là một nơi đang cần khai phá sớm! Sau khi bị Diệp Trạch Đào lôi đến vài xã nghèo khó, Bàng Quyền xúc động nói.
419 - Trạch Đào, khiến cho Bàng Hữu Nhân cũng phải tìm đến ta để xin xỏ, được lắm! Hô Diên Ngạo Bác tỏ ra vô cùng vui mừng, cười ha hả nói. Luôn quan tâm đến chuyện của huyện Thảo Hải, cũng vì lo lắng chuyện riêng cho Diệp Trạch Đào.
420 Từng điếu thuốc được rút ra. Tâm trạng của Tôn Tường Quân dường như cũng đang đóng băng. Cùng với mức độ gay gắt ngày càng cao của vụ bê bối của Tôn Lâm trên truyền thông, Tôn Tường Quân đã ở vào cảnh vô cùng khó khăn.