361 Vạn Sự Thông cùng Mai Mai nhanh chóng lui tới bên cạnh nàng, trên mặt hai người vô cùng khẩn trương. Nếu như núi lửa phun ra, chỗ ở của bọn họ chính là tâm điểm, những người này hầu như là phải chết không thể nghi ngờ.
362 Đó đã không còn là mưa, bầu trời trên đỉnh đầu giống như là biển phá vỡ hang động, dội thẳng xuống trung tâm chính. Tất cả mọi người đều chạy trốn tứ phía, Tần Như Thương lại không tránh, chẳng những không có tránh, thậm chí còn xoay tay lại để lôi kéo Vạn Sự Thông và Mai Mai.
363 Lúc này nước lũ từ đáy núi lửa đã nổi lên gần một phần ba, Như Thương nhìn về phía trước, cảm thấy thời cơ không sai biệt lắm!Những thứ nước lũ này tuy là ngăn cản được pháo hoa bùng nổ, nhưng gây sức ép như vậy, khoảng cách lửa núi này phun trào sợ là cũng không xa.
364 Như Thương khoát khoát tay, rồi lấy lại bình tĩnh, cảm giác khó chịu rất nhanh đã đi qua. Lúc này mưa rơi dần dần kết thúc, chủ nhân Ẩn Nguyệt các cuối cùng không còn một chút sức lực, từ từ chìm xuống.
365 Nằm sấp ổn định ở sau lưng hắn, Như Thương giơ cánh tay lên lần nữa. Tia sáng đỏ từ trong mắt lại xuất hiện, bầu trời mưa rơi đã nhỏ dần đang bắt đầu trút xuống như thác.
366 Qua thời gian này, không thể ngăn cản hiện tượng bị đèn nén đã đến tột tĩnh. Bất quá cũng may, nửa giờ, đủ để bọn họ chạy đi rất xa, đủ bảo đảm sinh mạng an toàn!Có thể cảm thấy người sau lưng thở phào nhẹ nhõm, Vạn Sự Thông cũng yên lòng theo.
367 "Tốt lắm!" Nàng hít một hơi, chỉ vào con tin hôn mê bất tỉnh nói: "Các ngươi hãy tự mang theo người thân của mình chạy thoát thân trước! Trực tiếp chạy đến một nơi an toàn gần nhất, tiếp theo ở nơi đó chờ ta! Mau!"Lời kia vừa thốt ra, người từ bên cạnh đồng thời sửng sốt.
368 Vạn Sự Thông cũng sốt ruột đến sắc mặt đỏ lên, nhìn về phía A Thương rồi lại có chút xấu hổ không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Trải qua chuyện mới vừa rồi, hắn cảm thấy trong lòng giống như nổi lên một cổ cảm xúc không nên có, làm cho hắn cảm thấy rất không thoải mái.
369 Nhưng, chuyện này nói tới thì dễ dàng mà làm thì khó. Một khối lệnh bài nho nhỏ coi như là để ở trong vùng núi bình thường đã cực kỳ khó tìm rồi, huống chi là rơi vào trong nham thạch nóng chảy rừng rực.
370 Cho nên Như Thương kết luận, vật kia nhất định sẽ ở trong một đống nham thạch nóng chảy này. Nhưng mà rốt cuộc rơi vào ở xó xỉnh nào, thì thật là có chút khó tìm rồi.
371 Sát thủ Lệnh được làm bằng vàng ròng!Mắt của nàng sẽ không sai!Vừa nghĩ đến đây, Như Thương lập tức dừng lại thân thể không lui về phía sau nữa. Ngược lại tiếp tục đi về phía trước, mà bởi vì liên tục đi về phía trước, đi đến khi không còn chỗ dừng chân nữa, lúc này mới đứng lại.
372 Đáng tiếc! Nóc nhà lủng còn gặp mưa suốt đêm!Bên này núi lửa đang phun mạnh mẽ, cả vùng đất dưới chân lại cũng bắt đầu tiếp theo chấn động run rẩy!Như Thương không lo lắng chấn động này mang đến ình bao nhiêu nguy hiểm, nàng chỉ sợ là phạm vi vùng đất rung chuyển quá lớn, sẽ làm cho sát thủ Lệnh kia đã lộ ra một góc lại bị cuốn trôi sang nơi khác.
373 Kiên trì như vậy ba hiệp, nhánh cây trong tay đã bị nham thạch nóng chảy ăn mòn không còn một mảnh, cũng không còn dư một chút nào. Bất đắc dĩ rút tay lại, làm ột đoạn nhỏ còn nắm trong tay cũng rơi xuống.
374 Từ trước đến nay, đây là lần thứ hai Tần Như Thương có cảm giác bất lực như vậy!Lần đầu tiên là lúc đang trộm Thầm Châu xảy ra hôn mê, khi đó nàng cũng cảm thấy cái loại hôn mê ấy hoàn toàn là không bị khống chế.
375 Một cây quạt xếp vung tay lên, dễ dàng đánh tan máu nhuộm đỏ như Hoa Bỉ Ngạn!Hoàn cảnh không có lực hút, nhưng lại bởi vì hắn vung lên một cái mà nổi lên một chút hơi mát.
376 Loại lay động này rất rõ ràng, mức độ không lớn, nhưng mà chân thật tồn tại. Nàng ban đầu tưởng rằng mình còn chút mê man choáng váng, nhưng lập tức liền ý thức được đó không phải là trên chủ quan bản thân biểu hiện ra lay động, mà là ở tại ngay chỗ này của mình đang không ngừng đong đưa.
377 Nhưng nàng cảm giác được địa phương này có phần không thích hợp lắm!Quay đầu nhìn lại, Vạn Sự Thông đã vội chạy đến gần, Mai Mai cũng đứng ở cửa khoang thuyền nhìn hướng mình.
378 Nhưng chưa mở ra bước chân, tay vươn ra nhưng cũng dừng lại ở giữa không trung. Sau một lúc lâu, không thể không cưỡng ép thu hồi lại. Đúng vậy, hắn không biết nên khuyên thế nào.
379 Không chỉ như thế, nàng thậm chí ngay cả nói chuyện lớn tiếng với hắn cũng chưa từng có. Cảm giác Tiêu Phương là một người lịch sự tao nhã làm cho người ta có thể mong muốn nhưng không thể với tới, nhiều lúc nàng nhìn thấy hắn đôi khi sẽ có loại ảo giác, cảm thấy cuộc sống người nọ trong núi Tần Lĩnh tự nhiên biến hóa như trong núi tiên.
380 Đối với người sư muội trên bức họa kia, nàng chưa bao giờ hỏi nhiều, cho nên biết rất ít. Nhưng nếu như Tiêu Phương thật sự bởi vì không giải được khúc mắt với La Sính mà lựa chọn trốn tránh, như vậy, nàng về sau phải đi đâu tìm hắn đây?Khi nàng đã làm xong tất cả mọi chuyện, phải đi nơi nào?Nếu quả thật ở trong Tần Lĩnh cũng không thấy Tiêu Phương, vậy tòa Nhàn Nhã Sơn Trang với nàng mà nói, còn có ý nghĩa gì?.