81
82 Trong nhã gian tửu lâu, hồng y công tử vẫn là phong thái khuynh thành lãnh diễm, khí độ vẫn là thong dong đạm bạc. Không cần trang sức, chỉ cố định tóc bằng một cây trâm gỗ tử đàn, ngẫu nhiên có một hai luồng tóc mai phân tán, càng thêm tuyệt thế tao nhã.
83 Cư nhiên Lãnh Vô Tâm giết một trăm ba mươi người.
Không thể phủ nhận, đây là biện pháp trấn áp lời đồn nhanh nhất, cũng là phương pháp huyết tinh trấn áp lời đồn nhanh nhất.
84 Nam Cung Vô Thương ở chỗ hai người bàn chuyện vừa nãy, đột nhiên đứng dậy.
‘’Thần Nguyệt, bây giờ ta muốn đi học viện Lưu Nguyệt, ngươi đi Nam Quốc trước đi.
85 Bên này Nam Cung Vô Thương đang chạy tới học viện Lưu Nguyệt, thì bên kia Lãnh Vô Tâm đã nhận được bồ câu đưa tin.
Đào Yểu uyển to như vậy lại im lặng đến cực điểm, giống như một bữa trưa tốt đẹp, ánh nắng tươi sáng, chiếu rọi vài nhánh đào trong Đào Yểu uyển, lửa đỏ như máu.
86 Ngươi nói, bổn cung phải làm gì đây?’’
Tâm tình giống như không tệ, Lãnh Vô Tâm lại nhấp một ngụm rượu, hết sức tiêu sái phong lưu thư thái.
Phu xe ngựa quỳ càng thêm thấp, suy tư chốc lát nói: ‘’Điện hạ, có câu không biết có nên nói hay không?’’
‘’Nói.
87 Nữ tử tiếp tục phẩm rượu, phu xe ngựa quỳ càng thêm hèn mọn.
‘’Thề sống chết trung thành, ngươi nhớ cho kỹ, hôm nay ngươi hạ lời thề. ’’
Thật lâu sau, thiếu nữ mới chậm rãi nói ra những lời này.
88 Khoảng ba canh giờ, xe ngựa của Nam Cung Vô Thương quả nhiên đã tới cửa học viện Lưu Nguyệt, bị phu xe ngựa lâu năm trông coi ở đó ngăn lại.
"Công tử, mời xuống xe.
89 Lời phân phó của Lãnh Vô Tâm (2)
"Mời nói. ’’
Thần Nguyệt tiếp xúc qua vô số người, làm sao có thể không nhận ra sự khinh thường trong mắt Mã Lục.
90 Lời phân phó của Lãnh Vô Tâm (3)
Nam Cung Vô Thương đã từng đáp ứng ả, nhất định sẽ giúp ả rửa sạch cởi bỏ thân phận kĩ nữ, ả tự nhiên hiểu rõ, đây là trả hết nợ vì lúc trước hắn thiếu nhân tình của ả.
91 Nam Cung Vô Thương rời đi, Lãnh Vô Tâm tiếp tục trấn giữ học viện Lưu Nguyệt, không ai còn dám đến Đào Yểu uyển, cũng không ai nhắc lại chuyện vương giả mắt xám nữa.
92
93 Vừa mới bắt đầu, thời điểm Lãnh Vô Tâm trấn giữ đại quân Hợp Quốc, còn có mấy lão tướng không phục, nhưng mà sau khi trải qua trận chiến đầu tiên, đều bị bản lĩnh tuyệt hảo của Lãnh Vô Tâm khuất phục.
94
95 ''Nam Quốc xuất thủ rồi. ’’
Mã Lục đã ở trong quân doanh một tháng, càng trở nên trầm ổn, biết suy nghĩ cho đại cục, đó cũng là nguyên nhân vì sao Lãnh Vô Tâm mang hắn theo.
96
97 ''Như vậy, ý của tướng quân là…. . ” Mặc dù đoán được ý của Lãnh Vô Tâm, nhưng là làm thuộc hạ, Mã Lục vẫn tận trách hỏi.
‘’Chiến!’’
Bẻ gẫy cả cành trúc, trong con ngươi của Lãnh Vô Tâm tất cả đều là lãnh ngạo (lạnh lẽo + kiêu ngạo): ''Chiến một trận định thiên hạ! Thắng bại đều dựa vào bản lĩnh.
98 Bàn tay nhỏ nhắn vung lên, tự có phong lưu.
Hàn phong (Gió lạnh) như đao, thổi bay lá cờ. Ngàn dặm khói sương mù mịt, chiến xa vào trú.
Mười vạn binh lính theo vị ở trên cao thủ thế đứng lên, trong toàn bộ quá trình đều không có một chút tiếng động.
99 Lòng quân binh lính Nam Quốc rối loạn. Hợp Quốc luôn luôn bị bọn họ tiến đánh, chèn ép khi nào thì có khí thế như vậy, loại huyết khí này, giống y đúc bọn họ.
100 ''Chiến. ’’ Âm thanh của một người! Âm thanh của nghìn vạn người!
Binh lính Hợp Quốc không có chút bối rối, trật tự nối đuôi nhau mà ra. Mây bay nước chảy lưu loát sinh động, không có một người sai bước chân.