81 Đợi sau khi Tiền thị và Quý thị cáo từ, Chân Ngọc vẫn đang đuổi theo trí nhớ của mình, lại có ma ma báo đi vào, nói là Kiều thị dẫn theo hai đứa bé tới chơi.
82 Tháng bảy năm Cảnh Thái thứ năm, một mật báo chi tiết được đưa tới trước mặt Đường Tập Võ, Đường Tập Võ xem xong, đối với động thái của người trong kinh thành đã rõ như lòng bàn tay, nhất thời dạo bước suy tư.
83
84 Hôm nay là ngày Tiểu Tú Đường đầy tháng, mọi người Vương gia loay hoay xoay quanh, hiện nay Vương Chính Khanh là thủ phủ Nội Các, quyền cao chức trọng, tân khách tới tiệc rượu đầy tháng của Tiểu Tú Đường nối liền không dứt.
85
86 Sau khi tân khách về hết, Vương Chính Khanh cười theo, dỗ Chân Ngọc trở về phòng, lên tinh thần, dịu dàng chân thành nói: "Oa nhi cũng sinh rồi, vậy chúng ta vui vẻ sống qua ngày nhé?"
Thời gian trước Chân Ngọc mất trí nhớ, tư thái nữ nhân học mười đủ mười, giờ này mắt hạnh trợn tròn, khẽ nói: "Nào có chuyện dễ dàng như thế?"
"Vậy nàng muốn như thế nào?" Vương Chính Khanh biết, nếu không thể làm cho Chân Ngọc bớt tức giận, cuộc sống này không có cách nào trôi qua.
87
88 Cuối cùng vẫn là Chu Hàm Xảo đến cầu xin Chân Ngọc.
Chân Ngọc nghe xong Chu Hàm Xảo nói xong, cực kỳ kinh ngạc hỏi: "Ngươi không cần Tam gia, mà muốn Chương sư gia kia?"
Chu Hàm Xảo mặt phấn ửng đỏ, cúi đầu nói: "Là Tam gia không cần nô gia.
89 Đảo mắt đã qua Tết, cũng là An Bình năm thứ hai rồi.
Trong tháng Giêng mọi chuyện bận rộn, Chân Ngọc lại bị ho, ban đêm thường tỉnh do ho, ban ngày lại không sao, mời đại phu chẩn bệnh kê đơn thuốc, co điều bị ho vào mùa xuân, không dễ khỏi.
90
91 Mùa xuân mưa nhiều, khắp nơi ẩm ướt, Vương Chính Khanh bởi chuyện chiến tranh lạnh với Chân Ngọc nên cũng buồn bực. Chiều nay ở thư phòng, rất là tâm thần bất định, nhất thời kêu Thị Thư vào nói: "Sáng nay để Thiết Thủ lấy cao lê trở lại, có lẽ phu nhân đã uống rồi, ngươi hỏi thăm Hồ ma ma một chút, hôm nay phu nhân khá hơn chút nào chưa?"
Thị Thư đi một hồi lâu, trở lại nói: "Hồ ma ma nói, phu nhân ăn cao lê, buổi chiều cảm thấy khá hơn chút rồi, chỉ là giống như mùa xuân nên buồn ngủ, ngủ nhiều hơn so với thường ngày, tối nay đã an giấc rồi.
92 Hồ ma ma sớm đã cầm cao lê ra cho ngự y kiểm tra, ngự y hít vào một chút, ăn một ít, gật đầu nói: "Được nấu từ lê và thảo dược quý hiếm, Tam phu nhân cứ yên tâm ăn là được.
93 Một đêm này triền miên vô độ, sáng sớm ngày hôm sau, Chân Ngọc không dậy nổi, ngủ thẳng tới giờ ăn trưa mới dậy. Cũng may gần đây thân thể nàng không tốt, Ninh lão phu nhân cũng không bắt nàng tới thỉnh an, chỉ dặn bảo nàng an dưỡng cho tốt, ngủ dậy muộn như vậy, cũng không có ai nói gì.
94 Vương Chính Khanh điều tra kỹ chuyện ăn uống của Chân Ngọc, nhưng không được gì, cuối cùng ngay cả cao lê Chân Ngọc ăn còn dư lại cũng cầm đi cho ngự y kiểm tra, nhưng vẫn không tra ra cái gì, nhất thời hết cách, chỉ đành phải mời người được xưng là Dược Vương thánh thủ tới chẩn mạch.
95 Ngày hôm sau, khi Vương Chính Khanh vào triều sớm thì có quan địa phương tặng hai mỹ nữ Dương Châu đến kinh, tìm biện pháp, đưa mỹ nữ tới trước mặt Ninh lão phu nhân, nói là tặng cho Vương Chính Khanh, để Ninh lão phu nhân xem qua trước.
96 "Cái gì, Ngọc nương lại bị bệnh, muốn gặp chúng ta?" Chân Thạch thấy Sử Thiết Thủ tới thông báo, kinh ngạc không tin được, mấy ngày trước gặp Ngọc nương, nàng vẫn khỏe mạnh, thế nào lại đột nhiên như vậy?
Kiều thị cũng kinh ngạc nói: "Lần trước dẫn theo Nguyên Gia qua thăm nàng, chỉ nói là ho khan, hơn nữa cũng khỏi ho rồi, cũng không có đáng ngại, sao đột nhiên lại bị bệnh?"
Sử Thiết Thủ nói: "Là hôm qua bỗng nhiên cảm thấy khó chịu, đầu choáng váng mắt mờ, khó thở, sau đó liền nằm liệt trên giường.
97 "Hồ ma ma, đem sách tới đây!" Chân Ngọc mặc cho Vương Chinh Khanh nắm tay, lại nói với Hồ ma ma một câu.
Hồ ma ma nhất thời đi qua, đem sách trong tay đưa tới trước mặt Vương Chính Khanh.
98 Những tiếng bước chân nhỏ vang lên, rèm được vén lên, hai nữ nhân đi vào, một là Chu Hàm Xảo, một là Hạ Sơ Liễu.
Hạ Sơ Liễu giơ bình trong tay, hơi thở không đều nói: "Đây là thuốc giải, Tam phu nhân uống vào liền có thể giải độc.
99 Chờ Chân Ngọc nghỉ ngơi, Hạ Sơ Liễu nói ra chuyện Đường Diệu Đan sai Mạnh Lai hạ độc cho Vương Chính Khanh biết, lại nói: “Thái thượng hoàng luyện đan dược, người ngoài không thể có được, cũng chỉ có Quận chúa mới có thể lấy.
100 An Bình năm thứ hai tới An Bình năm thứ năm, tân đế chăm lo việc nước, thực lực Đường Quốc bỗng chốc dâng cao, nhất thời uy chấn nước láng giềng, các nước nhỏ như Tây Lỗ thường tiến cống, không dám có dị động.