Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gặp Lại Vui Vẻ Chương 20: Chương 15

Chương trước: Chương 19: Chương 14



Thấy thời gian càng lúc càng trễ, Dịch Hồi đứng lên chào: “Thật sự cám ơn dì đã mời cơm, con nghĩ con nên đi, bằng không càng về khuya tuyết càng rơi nhiều, khó tìm khách sạn.”

Tạ Vân nhíu mày nhìn ra ngoài cửa số: “Còn tìm được khách sạn sao?”

Dịch Hồi có vẻ hối lỗi nói: “Con đến hơi vội vàng, cho nên không chuẩn bị trước, con không quen thuộc với nơi này, như dì nói hình như ở đây có vẻ như không có khách sạn ạ?”

Tạ Xuân Hồng nghe anh hỏi như vậy biết là sẽ có điều không tốt.

Quả nhiên Tạ Vân rất khách khí giữ anh ở lại: “Nơi này là thị trấn nhỏ, cũng chỉ có hai nhà nghỉ nhỏ, điều kiện thật sự không tốt. Nếu không chê, con cứ ở lại đây.”

Dịch Hồi tự nhiên sẽ không chê, trong mắt lóe lên tia sáng đắc ý, vội vàng cúi đầu che nụ cười đang không ngừng hiện trên môi.

“Như vậy rất phiền toái cho mọi người ạ.”

Tạ Xuân Hồng hoàn toàn không muốn, Dịch Hồi ở lại theo ý Tạ Vân thì hiển nhiên cô phải nhường phòng ngủ của mình cho anh. Dịch Hồi ở lại, Tạ Xuân Hồng lên lớp tự học cũng không được, Tạ Vân thực sự rất hiểu lòng người liền bảo Xuân hồng đưa Dịch Hồi đi dạo xung quanh một chút.

Tạ Vân vừa đi, Xuân Hồng liền lộ ra vẻ mặt hung hăn, dữ tợn nói: “Tới vội vàng à? Đối với nơi này không quen à?”

Dịch Hồi vội vàng cười lấy lòng: “Anh nói thật mà, anh là lần đầu tới thị trấn nhỏ, làm sao có thể quen được?”

Xuân Hồng cười lạnh: “Như thế nào? Anh muốn học hỏi Lưu Hiệp vượt ngàn dặm bắt vợ? Thật sự đáng tiếc, chuyện của em cho tới bây giờ đều do em tự quyết định, sẽ không bị người khác khống chế, anh tính toán sai rồi!”

Sắc mặt Dịch Hồi khẽ có chút xấu hổ, kỳ thật anh vẫn nghĩ mãi không rõ Tạ Xuân Hồng đến cuối cùng vì sao vẫn không tiếp nhận anh, anh không cho là chính mình có điểm nào không tốt, muốn thử xem thái độ, mới quyết tâm tiếp cận người thân cận nhất của cô.

Dịch Hồi rất nhanh thu lại tâm tình của mình, trêu ghẹo: “Em nói như vậy, có phải là không thừa nhận là vợ anh?”

Tạ Xuân Hồng bị nghẹn giọng không nói được, rõ ràng không thèm quan tâm đến anh.

Không khí ngày càng lạnh, Xuân Hồng mặc áo khoác, tay cầm chìa khóa cùng Dịch Hồi ra cửa hàng mua ít vật dụng cá nhận cho anh.

Thị trấn nhỏ nên chỉ có một siêu thị rất nhỏ nhưng cũng bán đầy đủ những vật dụng cần thiết, rất nhanh chóng hai người đã xách túi đồ to đi ra.

Tuyết đã ngừng rơi, ánh sáng trắng của thảm tuyết dưới chân làm cho bầu trời đêm sáng thêm một chút, khiến cho người ta cảm thấy có thể nhìn được những đám mây đang lững lờ trôi trên cao, giống như sương khói lượn lờ, đất trời như thêm vài phần mông lung huyền ảo.

“Đừng về nhà vội, đi theo em một chút đi!”

Tạ Xuân Hồng gật gù, dẫn theo Dịch Hồi đi đến một hướng khác.

Thị trấn nhỏ cổ xưa, lưu giữ lại rất nhiều phong tục cũ, cho nên bầu không khí năm mới ấm áp hơn rất nhiều so với thành phố. Dịch Hồi nhìn hai bên đường, đâu đâu cũng bắt gặp trên những cánh cửa, trên những ngọn cây được treo đèn lồng, chùm ớt …. Đỏ au, nổ bật trong làn tuyết trắng, biểu lộ sự vui mừng đón chào năm mới.

Càng đi nhà cửa càng thưa thớt, không lâu sau đã đến được một cái bục gác tàu hỏa bị bỏ hoang, cỏ dại mọc đầy nhấp nhô chỉa ra trong tuyết trắng.

Tạ Xuân Hồng leo lên bục gác cao cao, thở ra từng làn khói mỏng.

“Từ nơi này có thể thấy toàn bộ thị trấn.”

Dịch Hồi thả túi đồ xuống, cùng cô sóng vai đứng trên bục, quả nhiên cách đó không xa có rất nhiều điểm sáng của ánh đèn.

Tạ Xuân Hồng cười cười, sương mù lãng đãnh giăng không thể thấy rõ khuôn mặt.

“Trước kia em rất thích một mình chạy đến đây, suy nghĩ tất cả những gì không thể nghĩ được vào ban ngày…” Tạ Xuân Hồng giống như đang chìm vào giữa một vùng cảm xúc nào đó, khẽ nhắm mắt, lông mi thật dài vẽ thành hình rẽ quạt trên khuôn mặt.

“Anh biết không? Em từ trước đến giờ chưa từng thấy mặt ba mình, ngay cả một tấm ảnh chụp của ông cũng không có…” Dịch Hồi ngẩn người, sau đó dịu dàng ôm lấy cô, im lặng chờ cô tiếp tục nói.

“Mười mấy năm trước khi nhà ga này vẫn còn hoạt động.” Tạ Xuân Hồng thở dài, “Mẹ em… đã gặp ba tại chính nơi đây. Mẹ em xuất thân từ gia đình truyền thống nho học nổi tiếng, giáo dục con cái rất nghiêm khắc, đúng vào thời điểm bà vừa bước chân vào đại học, chính thức thoát ly khỏi sự trói buộc nghiêm ngặc của gia đình, chuyến tàu đưa bà tới trường đại học nửa đường dừng lại vùng này, bà đã xuống tàu để hít thở bầu không khí mới mẻ quanh mình, không nghĩ rằng chính tại thị trấn nhỏ này, bà đã gặp người thay đổi cả cuộc đời bà.”

Khuôn mặt Tạ Xuân Hồng không nhìn ra được sự bi thường, chỉ là trên ấy lưu lại chút tiếc thương và xúc động.

“Rất giống tình tiết truyện ngôn tình, cô gái nhỏ bất ngời gặp anh quân nhân đẹp trai dũng cảm.” Tạ Xuân Hồng cười cười, “Mẹ em khi đó vẫn là một cô gái ngây thơ xinh đẹp, ôm ấp tình cảm đơn thuần, nhanh chóng quyết định thay đổi hành trình, lên xe lửa đi theo ông, nhất quyết cùng ông chung đường. Lúc ấy, bọn họ yêu nhau oanh oanh liệt liệt, nghĩ rằng không có khó khăn nào có thể chia lìa, cũng không nghĩ rằng gia đình ba sẽ khinh thường xuất thân nghèo khó của mẹ, cuối cùng lại vì quân hôn, buộc ba em phải cưới người khác. Mẹ em không muốn liên lụy ông, không muốn ảnh hưởng đến tiền đồ của ông, cho nên ngay cả mang thai cũng không nói cho ông biết, lặng lẽ không nói tiếng nào ra khỏi cuộc đời ông.”

Dịch Hồi thở dài: “Mẹ em vẫn luôn ở tại thị trấn này? Nhiều năm như vậy vẫn không đi tìm ba em?”

Tạ Xuân Hồng lắc lắc đầu: “Đừng nghĩ mẹ em dịu dàng ôn nhu như vẻ bề ngoài, kỳ thật trong lòng đặc biệt ngang bướng, lúc trước mọi người trong nhà đều phản đối bà sinh ra

Loading...

Xem tiếp: Chương 21: Chương 16

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 234


Đôi Cánh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 56


Hoa Máu

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 21


Má Nó Dương Điên Phong

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 52


Tình Chấp (P2)

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17