Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gặp Lại Vui Vẻ Chương 19: Chương 14

Chương trước: Chương 18: Không Thoát Được Tình Yêu



Tạ Xuân Hồng căm phẫn, trừng mắt nhìn anh nửa ngày không nói, đột nhiên trong mắt ánh lên tia nhìn quỷ quái, thản nhiên cười.

Dịch Hồi nghĩ rằng cô bị choáng váng, vừa định quay sang an ủi cô vài câu, chỉ thấy Tạ Xuân Hồng vẻ mặt nghiêm túc, thanh âm nâng lên đến quãng tám. (quãng tám tương đương nốt La)

“Anh nói cái gì? Như thế mà còn bảo không tốt ư?”

Dịch Hồi nhìn nàng khó hiểu.

Tạ Xuân Hồng trưng ra vẻ mặt thân thiết tiếp tục nói lớn: “Em không phải đã giúp em mua rồi sao? Bệnh trĩ, chẳng phải là điều trị trong thời gian dài sao?”

Tạ Xuân Hồng cố ý nói to từ “Bệnh trĩ”, sau đó lại đau lòng thì thầm: “Anh không thể ngồi yên trong hai ngày sao? Chờ vết thương lành lại sẽ tốt thôi? Bạn trai như anh cũng thật là, anh không nghĩ em rất đau lòng vì anh sao?”

Khuôn mặt Dịch Hồi đen lại hoàn toàn, chung quanh mọi ánh mắt tò mò đều bị anh hung hăng trừng mắt phải quay đi.

Tạ Xuân Hồng thầm hoan hỉ trong lòng, dương dương tự đắc nhìn anh.

Dịch Hồi tức giận đến tím mặt, nhưng khi thấy bộ dạng giảo hoạt của Tạ Xuân Hồng giống tiểu hồ ly, ánh mắt xinh đẹp đang dương oai diễu võ nhìn anh, không biết nên khóc hay nên cười bèn đứng lên.

Dịch Hồi đứng lên một tay xách hành lý, một tay kéo cô: “Đã bắt đầu soát vé, đi thôi!”

Tạ Xuân Hồng cười trộm sau lưng anh, dùng âm thanh không lớn không nhỏ tiếp tục nói: “Ai da, đừng ngượng ngùng mà, thích đàn ông cũng không có gì lạ hết, xã hội bây giờ đã rất cởi mở rồi …”

Dịch Hồi căn bản là không để ý đến cô, lôi kéo cô đi xuyên qua dòng người, một mạch dẫn cô đưa lên tàu lửa.

“Trên đường chú ý an toàn, về đến nhà thì gọi điện cho anh.”

Tạ Xuân Hồng cười hì hì nhìn anh loay hoay sửa soạn lại hành lý cho cô, cố tình nói ý vị sâu xa: “Đã biết phụ nữ là thế nào chưa?”

Dịch Hồi chợt tiến lên một chút, chậm rãi đứng lên quay sang nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, trong mắt như phát ra ánh sáng xanh lơ.

Đối với loại ánh mắt như vậy Tạ Xuân Hồng đã quá quen thuộc, cảm thấy kinh động, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Dịch Hồi phong kín tại chỗ, hung hăng hôn lên môi.

Toa xe đang rất ồn ào bỗng nhiên bị sự yên lặng kỳ quái bao trùm, Xuân Hồng mặt đỏ như gấc, dồn hết lực vào hai tay đẩy anh ra xa.

Dịch Hồi đang giở trò, bị cô đẩy ra liền liều mạng mút mạnh, sức hút mãnh liệt tạo thành một tiếng “Chụt” vang dội, trong không khí đột ngột tĩnh lặng của toa càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lỗ tai Tạ Xuân Hồng đều đã máu dồn lên thiêu cháy, cặp môi đỏ ướt át đẹp mê người đang mím chặt, cặp mắt ngân ngấn nước tức giận trừng trừng nhìn anh, làm anh càng thêm đắc ý kinh người.

Dịch Hồi quét mắt nhìn mọi người đang hóa đá, cúi đầu mập mờ nói: “Sáng nay em cũng mệt rồi, ngủ một giấc cho tốt, thức dậy là về đến nhà.”

Sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán cô, cười cực kỳ rạng rỡ rời đi.

Tạ Xuân Hồng trong lòng oán hận mắng anh ta, cả đoạn đường về nhà cô đừng mong nghĩ đến chữ ‘Tỉnh”, cô không có được da mặt thật dày để đối diện với biểu hiện khuôn mặt đa dạng của mọi người trong toa tàu, chỉ còn cách dựa vào cửa kính của toa tàu nhất quyết phải “Ngủ” đi.

Nhưng không biết hành động của cô như vậy, lại làm cho mọi người chung quanh thêm suy đoán từ việc này đến việc khác… Rốt cuộc là cô bị mệt đến thế nào?

Tạ Xuân Hồng đến nơi vào lúc trời chạng vạng tối, may mắn bắt được chuyến xe buýt số một cuối cùng đi về phía nam cây cầu của thị trấn.

Về nhà vào đúng lúc không có ai ở nhà, chắc mẹ lại đến các lớp học ban đêm. Tạ Xuân Hồng buông hành lý xuống , nhân tiện uống mấy ngụm nước, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Kỳ thật, trong căn nhà này chẳng có gì để thu dọn. Mẹ cô, Tạ Vân, là một người cực kỳ thích sạch sẽ, phòng lại không lớn, đồ đạc không nhiều, lại bày biện gọn gàng ngăn nắp, mặt bàn, cửa sổ đều không có một hạt bụi.

Không bao lâu sau Tạ Vân đã trở về, thấy Tạ Xuân Hồng chỉ cười nhẹ, hỏi: “Đã trở về?”

Tạ Xuân Hồng sớm đã quen với cách nói chuyện lạnh nhạt đó, gật gật đầu hỏi: “Mẹ có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không?”

“Ừ, Mẹ đi nấu chút gì ăn, con nghỉ ngơi đi.”

Bộ dạng của hai mẹ con cực kỳ giống nhau, đều rất xinh đẹp, chẳng qua khuôn mặt Tạ Vân trải qua bao nhiêu năm tháng thăng trầm đã trở nên nhu hòa kín đáo hơn, ánh mắt cũng không mê hoặc và linh hoạt như của Xuân Hồng, ngược lại ánh mắt giống như có làn nước thờ ơ lạnh nhạt.

Hai người im lặng ăn khuya, Tạ Xuân Hồng đi rửa chén, Tạ Vân đem sách ra đọc dưới ánh đèn.

Xuân Hồng mỗi lần về thị trấn N đều mang theo rất nhiều đặc sản, nhưng không giống các cô gái khác đem hạnh phúc đặt trên những món quà đó. Cô cũng không có hy vọng Tạ Vân sẽ khen ngợi, mặc dù khi cô phạm sai lầm, Tạ Vân cũng ít khi nào dạy bảo cô, chỉ biết thật yên lặng nói cho cô biết cái gì là sai trái. Kỳ thật, Xuân Hồng lại hi vọng mẹ cô có thể giống như bao bà mẹ bình thường khác là đánh mắng con mình.

Xuân Hồng rất nhanh rửa tay bước ra, Tạ Vân đóng sách lại: “Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi.”

Tạ Xuân Hồng trong lòng ảo não thở dài, sắc mặt không đổi cười đáp: “Vâng, mẹ cũng đi nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

Ngày hôm sau Tạ Xuân Hồng thức dậy sớm, Tạ Vân đã dậy trước làm xong điểm tâm.

Lúc còn rất nhỏ, Tạ Vân cũng vì công việc bận rộn mà không có thời gian chăm sóc cô, vì thế cô đã hình thành cho mình thói quen dậy sớm tự làm điểm tâm, tuy rằng cô không thích ăn sáng sớm như vậy, nhưng vì vừa đến nhà vẫn là không tự chủ được mà dậy sớm.

Tạ Xuân Hồng cắn đầu đũa nói: “Mẹ, bằng không để con giúp người lên lớp, mẹ có thể nghỉ ngơi vài ngày, dù sao kỳ thi cuối kỳ cũng đã qua bài vở cũng không còn bao nhiêu.”

Tạ Vân ngẩng

Loading...

Xem tiếp: Chương 20: Chương 15

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Món Nợ Ngọt Ngào

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 82


Phượng Hứa Quân

Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ

Số chương: 25


Đừng Khóc Kẹo Ngọt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Lập Quốc Ký II

Thể loại: Võng Du

Số chương: 26