1 Hôm nay là ngày phải đến Nam Khai nhập học, tôi nhét lung tung mấy tờ giấy cần khi nhập học vào ví tiền. Mẹ liếc nhìn tôi một cái, dặn dò:“Đại học không thể so sánh với trung học, có bao nhiêu tài năng phơi bày hết ra, con nhất định phải khiêm tốn” – tôi rất đồng ý với quan điểm của mẹ, chân thành gật đầu sau đó chạy đi.
2 Ngày đầu tiên ghi danh đã xảy ra chuyện đấy, có thể đoán được cuộc sống ảm đạm của tôi suốt bốn năm sau đó. Đại học của tao ơi, mày thật là khổ, hoa còn chưa nở mà đã héo tàn rồi.
3 Sang ngày, sớm đến khoa vật lý để tập trung, tôi chính thức coi ngày hôm nay là ngày đầu tiên trong cuộc sống tân sinh của tôi, ngày hôm qua thì thôi bỏ đi.
4 Tức giận đùng đùng trở lại ký túc xá, nhìn thấy Phạm Thái đang treo màn cho chiếc giường của cô, mỹ nữ đúng là khác biệt, cần được bảo hiểm gấp đôi. Mà Giả Họa gọi cơm từ căng tin đang ăn trưa.
5 Sang ngày là thứ hai, tôi tự động xóa bỏ hai ngày trước đó, cuộc sống đại học của tôi quyết định sẽ bắt đầu từ hôm nay. Hai ngày trước chỉ là làm nóng cơ thể thôi, không tính không tính.
6 Sang đến sáng ngày hôm sau, tôi bị mẹ lôi ra đuổi khỏi nhà:“Từ hôm nay trở đi, ít nhất một tuần không được về nhà!”Ha ha! May là tôi đã có chuẩn bị từ trước, tôi giấu chú chó nuôi trong nhà trong túi xách, ai ngờ vừa cười gian một cái, lập tức đã bị đôi mắt sắc bén của mẹ phát hiện, bà giật lấy túi xách, kéo con chó bị tôi bịt mồm bắt cóc ra.
7 Buổi tối, lần đầu tiên đi giày cao gót tôi đây rất miễn cưỡng bị ba con rùa màu mè kéo đến lớp dạy khiêu vũ. Loạng choạng đi đến khoa, đám nam sinh đã đến từ sớm.
8 Vũ Đạo đạp xe rất ổn định, lúc có lằn ranh giảm tốc anh ta cũng sẽ cố tình bỏ qua. Chúng tôi nhanh chóng đến được bệnh viện của trường. Xuống xe, Vũ Đạo nhìn đôi chân trần của tôi, nói:“Sàn bệnh viện nói không chừng có vài mẩu kính vỡ…”Vũ Đạo ta còn chưa nói hết lời thì tôi đã nhảy phốc lên lưng anh ta.
9 Sáng sớm thức dậy, nhớ đến lúc Ngô Ngọc buông tay ra, tôi vốn định xóa bỏ ngày hôm qua ra khỏi lịch của mình nhưng nghĩ đến việc tối qua đụng phải bác sĩ Trương đẹp trai mà quái dị, tôi lại không nỡ bỏ đi phần đó.
10 Buổi chiều, mọi người đều lên lớp, đứa xin nghỉ học như tôi nằm dài một mình trên giường, càng nghĩ càng muốn khóc, ngày đầu tiên Vũ Đạo hại tôi còn chưa đủ sao, hôm nay anh ta đã hủy hoại tôi hoàn toàn, sau này tôi làm sao nhìn mặt bạn bè đây? Cuối cùng không nhịn được nữa, tôi quay số gọi vè nhà: “Mẹ ơi!”“Con gái à, con lại bắt nạt ai rồi hả? Không cần báo cáo với mẹ đâu!” Mẹ thấy tôi im lặng cả nửa ngày không lên tiếng mới hỏi dò: “Chẳng lẽ con bị người ta bắt nạt sao?”“Vâng!” Giọng tôi nhỏ tí, đột nhiên nhớ ra gì đó nên vội vàng hỏi: “Mẹ, lúc trước tên của con là do ai đặt vậy?”“Là mẹ đấy! Lúc đó mẹ đã gửi gắm hi vọng mà một phụ nữ ấp ủ vào trong cái tên của con, con có biết là gì không?”Chẳng lẽ là….
11 Sáng thứ năm, lúc kéo rèm cửa sổ ra tôi mới phát hiện đêm qua trời đổ mưa nhè nhẹ. Lúc Tiểu Dư quay lại còn hắt xì một cái, cô ấy cứ phàn nàn thời tiết trở lạnh đột ngột.
12 Thứ sáu, tám giờ sáng không có tiết học, chỉ có một mình Giả Họa dậy đi điểm danh. Lúc quay về, Giả Họa nhỏ giọng nói với đứa vẫn đang mơ màng tôi đây: “Hình như là đồ bổ của cậu đến rồi đấy.
13 Thứ bảy, chín giờ tôi dậy đến lớp tự học. Có lẽ rất nhiều tân sinh mới nhập học đều học tập hăng hái tích cực nên còn rất ít chỗ trống trong tòa nhà chính.
14 Sáng chủ nhật, tôi bất đắc dĩ đi đến văn phòng khoa tìm Vũ Đạo chịu hình. Hết cách rồi, cuộc sống giống như miếng sandwich, một miếng rau một miếng thịt một miếng phô mai, chứ không thể hoàn toàn là thịt được.
15 Tiết học mười giờ sáng ngày thứ hai, trước khi lên lớp tôi nhìn thấy Viên Duyệt từ xa, nhưng cậu ấy vừa thấy tôi đã lập tức nhanh chóng bước vào lớp, khiến lòng tôi không khỏi buồn phiền.
16 Bảy giờ tối, vừa bước vào quán cà phê tôi mới biết thì ra giáo viên phụ đạo tâm lý ình là… bác sĩ Trương! Nhà trường đúng là hay thật, ít nhất thì cũng cử đến một thầy giáo đẹp trai.
17 Thứ ba tôi dậy sớm đi điểm danh, tiện thể điểm danh hộ Tiểu Dư. Ở bãi tập, từ xa đã nhìn thấy thầy Trương Văn hằm hằm nhìn tôi, người này bị làm sao vậy, lần trước thấy tôi ở bệnh viện cũng là cái thái độ này, tôi lại chẳng giết, chẳng đá, chẳng làm hại gì anh ta, sao anh ta cứ như là có thù gì lớn với tôi vậy?Lúc đưa thẻ điểm danh cho Trương Văn tôi mới phát hiện, mặt anh ta lại sưng một cục, tím một chỗ.
18 Một đêm khó ngủ, vừa mở mắt đã lập tức chạy đi điểm danh, hôm nay Trương Văn không làm khó tôi, anh ta chỉ lười biếng nhìn tôi rồi đánh dấu, hờ hững nói: “Cô vẫn nên bảo cái em nữ sinh xinh đẹp hôm đầu tiên điểm danh hộ, tiếp tục làm giúp cô đi.
19 Buổi sáng thứ năm tiếp tục cố gắng đi điểm danh hộ, lần này tôi thông minh, mang theo một bộ quần áo và mũ, sau khi điểm danh chỗ Trương Văn xong, tôi tìm một chỗ mặc áo đội mũ vào rồi lại chạy đi tìm thầy giáo thể dục của Tiểu Dư để điểm danh.
20 Thứ sau đi điểm danh, không ngờ Trương Văn không đến mà lại là Vũ Đạo điểm danh thay. Vũ Đạo cười tủm tỉm đánh dấu cho tôi, tôi hỏi anh ta: “Sao thầy Trương Văn không đến?”“Ở nhà có chuyện không thể đến được.