81 Đỡ Nhau Cười Mỉm ĐếnQuán mì phía bắc thành Kim Lăng do một cặp vợ chồng già mới mở, tên cũng chưa đặt xong, chỉ có hai người phụ việc. Quán không lớn nhưng cực kỳ sạch sẽ, mấy cái bàn ghế xếp thành hai hàng.
82 Lại Chờ Trăng Tròn NữaĐúng như Phó Thu Nhiên nói, Lộ Dao quen chọn nói thẳng những gì khiến nàng khổ sở hoặc sợ hãi. Thành thử sau khi nói ra một câu có thể khiến người ta vô cùng hoảng sợ kia, Lộ Dao lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt Ân Lê Đình không né không tránh, chờ đợi vẻ mặt kinh ngạc tột độ thậm chí là khiếp sợ của người đối diện.
83 Đỏ Mặt Chịu Sắc ThuBa ngày cuối cùng của Phổ Tế y hội dành cho chư vị đại phu dự hội xem bệnh tại chỗ, chẩn trị các chứng bệnh. Có không ít bệnh nhân mắc bệnh nan y nghe danh mà tới, chỉ vì lúc này không những có vô số danh y mà những đại phu này còn cùng nhau hội chẩn, tiếp thu ý kiến hữu ích, rất có lợi đối với việc điều trị các chứng bệnh hóc búa.
84 Hoa Mới Trên Đường CũĐầu Đàm Tú Trữ ong lên, loạng choạng chạy tới, chỉ thấy Âu Dương Khiêm bị khiêng bằng một tấm ván cửa, một cẳng chân cong lệch vô cùng vặn vẹo, hiển nhiên là bị vật nặng đập gãy, máu tươi ướt đẫm nửa vạt dưới trường bào, miệng vết thương hết sức ghê rợn.
85 Chiết Liễu Xuân Còn ỞMột trận mưa thu một cơn lạnh, lúc Phổ Tế y hội kết thúc, Kim Lăng đã hoàn toàn mát mẻ. Ban đêm, khách viện Thu Linh trang, Ân Lê Đình vừa rửa ráy sơ qua đẩy cửa phòng thì thấy Trương Tùng Khê đang ngồi trong đình hóng mát giữa viện cười vẫy tay với mình.
86 Nơi Nào Lay Tỉnh MộngLộ Dao chớp mắt, khó hiểu nhìn Ân Lê Đình vốn không có lá gan chui vào màn, đang suy xét xem rốt cuộc mình mơ hay tỉnh thì cảm giác tay mình trĩu xuống, thì ra chàng nhét Vân Tình song kiếm vào tay mình, nói rất nhanh và khẽ: “Tiểu Dao cầm chắc, đợi lát nữa tuyệt đối đừng đi ra, muội chuẩn bị độc dược trong tay.
87 Phương Nam Truyền Thư GấpÂn Lê Đình nghe xong ngây ngẩn cả người, tay run lên, thiếu chút rớt túi kim châm xuống đất. Lộ Dao nói tiếp: “Huyễn, Huyễn Âm chỉ này hàn khí quá… độc, cần dùng kim châm kềm… kềm chế, lục ca huynh… ngồi xuống, xuống sau lưng muội.
88 Kỳ Thư Giấu Trong TuyếtVăn kiện sơn son hai lần trước, bây giờ nghĩ lại đều chẳng mang theo tin tức gì tốt lành, vì thế Ân Lê Đình vừa thấy ống trúc sơn son kia, trái tim vốn treo lơ lửng trên không càng thêm căng thẳng, đến chừng thấy con bồ câu kia được Lộ Dao thả đi, hẳn là gửi thư cho Phó Thu Nhiên, bấy giờ mới thở hắt ra, vội vàng đi lại, dém lại chăn đàng hoàng cho nàng “Mau nằm xuống, muội muốn gửi thư thì gọi huynh làm là được, tuyệt đối đừng lộn xộn.
89 Tam Tiêu Loạn Âm DươngĐưa Lộ Dao một quyển y thư, nàng lật tới lật lui hai ba canh giờ là xem xong, sau đó hứng trí bừng bừng đưa ra cách nhìn, bình phẩm khá độc đáo mới mẻ của mình, làm không biết chán.
90 Sao Để Sen Thu SầuKhi Lộ Dao tỉnh lại, đầu óc vẫn mơ mơ hồ hồ không tỉnh táo lắm, cảm giác cổ mình nằm tới đơ ra. Còn chưa mở mắt hoàn toàn thì nghe bên tai có âm thanh run run khàn đặc lạ thường: “Tiểu Dao? Tiểu Dao!”Gắng sức nhìn rõ bóng người chao đảo, đập vào mắt là bên mặt tái nhợt tiều tụy của Ân Lê Đình, đôi mắt vằn những tia máu, u sầu khổ sở.
91 Tóc Xanh Không Phụ ChàngTrước mắt Ân Lê Đình, đôi mắt sáng rực của Lộ Dao và nụ cười ấm áp làm gò má tái nhợt của nàng dường như phát sáng lấp lánh “Lục ca, muội nói, chúng ta thành thân đi.
92 Chăn Hồng Không Màu SắcBên này Ân Lê Đình nhẹ nhàng đặt Lộ Dao lên giường, cởi giày giúp nàng, quay lại thì thấy Lộ Dao đang nhìn chàng, nhẹ nhàng vuốt mắt nàng “Tiểu Dao, ngoan, nhắm mắt nghỉ ngơi cho khỏe.
93 Âm Thanh Chim Quyên KhócLộ Dao mở đôi mắt nặng trĩu, đầu tiên cảm giác mình co rúm người dựa vào một vòng ôm cực kỳ ấm áp, dễ chịu khiến người ta phải than.
94 Lời Hứa Nặng Ngàn VàngĐêm mồng mười tháng mười một, trên đường quan đạo Từ Châu, từ phía tây bốn thớt khoái mã phóng như bay đến. Ngựa là ngựa Thanh Thông tốt nhất, khỏe mạnh chân dài, nhưng lúc này cũng đã tỏ vẻ mệt mỏi, liên tục lao đi hai ngày hai đêm, có là ngựa tốt đến mấy cũng ăn không tiêu.
95 Đừng Lỡ Cũng Đừng QuênTô Tiếu im lặng đưa thuốc sắc xong cho Ân Lê Đình, nhìn chàng đút từng muỗng cho Lộ Dao uống. Bình thường Tô Tiếu không dám gặp Lộ Dao, rất ít vào cốc, hôm nay Ân Lê Đình đặc biệt kêu hắn tới xem.
96 Phiên Ngoại 2. Nước Chảy Trăng Đi Không Tiếng ThanhPhó Thu NhiênNhược Trường qua đời, mười lăm tháng năm âm lịch. Người đi một mình, đôi lứa không về.
97 Hợp – Dịch lộ lê hoa khả khai phủ, thùy cựu xướng, thùy cựu duTình Khách Đường Kim CổNguyên Thuận Đế năm Chí Chánh thứ sáu, tháng giêng, Quản Thành. Năm nay khí trời ấm lên khá trễ, mười lăm tháng một vừa mới qua, phần lớn phương bắc tuyết tích lũy cả mùa đông vẫn chưa tan đi.
98 Mộng Thu Trường Đình NhỏĐội gió tuyết đi đường, chính là Du Liên Châu và Ân Lê Đình. Mới qua mười lăm tháng giêng, Trương Tam Phong giao phó một số việc, cần Du Liên Châu đi Từ Châu một chuyến, mà Ân Lê Đình lại cần đi Tế Nam thành thử hai người đồng hành, tính làm xong công việc lại cùng đi Kim Lăng, tìm thuyền ra biển, nhìn xem có manh mối nào về tông tích Trương Thúy Sơn hay không.
99 Trôi Nổi Mười Năm Cũng Quay VềÂn Lê Đình ở nhà Diệp Thù năm ngày liền cáo từ. Diệp Thù biết lần này chàng xuống núi, ngoại trừ đến đây còn phụng mệnh sư phụ cùng sư huynh Du Liên Châu đến vùng biển phía đông đảo Vương Bàn Sơn thăm dò tung tích Trương Thúy Sơn và tìm tòi manh mối, vì thế cũng không giữ lại lâu, lấy một ít thuốc cực tốt cho chàng, dặn dò để dùng khi cần.
100 Sắc Cỏ Theo Ngày ThángTrương Thúy Sơn chậm chạp mở miệng: “Nhị ca, các sư huynh đệ có khỏe không? Tam ca huynh ấy… đã… đã khỏi bệnh chưa?” Dứt lời nhìn Du Liên Châu chằm chằm, sợ chàng nói ra chữ “chết”.