101 Nghe vậy, phía sau lưng Phong Thượng đột nhiên cứng đờ, tật nói lắp càng thêm nặng: "Tần, Tần thiếu, anh, anh đừng nói chuyện này cho anh hai của tôi.
102
103 Ăn xong một bàn lẩu thơm ngào ngạt, Phó Cửu liền muốn cáo biệt với Tần đại thần, cô phải về nhà để trang trí notebook loại nhỏ. Tuy rằng linh kiện mua chưa được đầy đủ nhưng vẫn có thể lắp ráp bên trong.
104
Cuối cùng Phong Thượng đã hiểu vì sao một người khôn khéo có tài năng
như anh trai của cậu lại trở nên nhút nhát khi đối mặt với Tần thiếu.
Rõ ràng là một người đại diện lại không quản lý được đại thần như cấp dưới.
105 Quên đi. Dù sao đại thần cũng không phải vô sỉ một ngày hai ngày.
Những loại phần cứng đó xác thật đều rất tuyệt.
Chủ yếu vẫn là công sức của cô.
106
Phó Cửu: “. . . ”
Đại thần, anh chưa đọc tiểu thuyết hay sao, chuyện này rất khó làm anh có biết không?!
Tần Mạc nhìn vẻ buồn bực trên mặt thiếu niên, môi mông câu ra ý cười nhàn
nhạt, dùng thêm thức xách cổ áo phía sau của Phó Cửu, đem người nhét vào ghế phó điều khiển.
107
108
Kỳ thật Phó Cửu cũng có chút ngoài ý muốn. Cô cho rằng tiêu thực theo như lời của người đàn ông này chính là chạy xe hứng gió.
Hiện tại xem ra.
109
Quên đi. Dù sao đại thần cũng không phải vô sỉ một ngày hai ngày.
Những loại phần cứng đó xác thật đều rất tuyệt.
Chủ yếu vẫn là công sức của cô.
110 "Thật là không nói được. " Tổng giám đốc Lý lắc đầu: "Phẩm vị của cậu ta kém hơn Phó nhị thiếu cậu rất nhiều. Mẹ của cậu ấy cũng đến từ nông thôn, không biết rõ hết chữ cái còn dám mở công ty, cũng không xem lại năng lực của chính mình, cuối cùng là vẫn bị mọi người giẫm đạp đấy thôi.
111
Buổi chiều sáu giờ.
Thừa dịp phía trước vẫn chưa bị kẹt xe.
Phó Cửu và Tần Mạc mua xong linh kiện liền chạy tới tiệm lẩu Michelin kia.
112
113
Tổng giám đốc Lý và
tổng giám đốc Trương thấy Tần đại thiếu mang theo một thiếu niên đi vào
cũng bị cả kinh, vội vàng đứng bật dậy.
“Ngồi xuống đi.
114 "Thật là không nói được. " Tổng giám đốc Lý lắc đầu: "Phẩm vị của cậu ta kém hơn Phó nhị thiếu cậu rất nhiều. Mẹ của cậu ấy cũng đến từ nông thôn, không biết rõ hết chữ cái còn dám mở công ty, cũng không xem lại năng lực của chính mình, cuối cùng là vẫn bị mọi người giẫm đạp đấy thôi.
115
116 Hai người nghe thế đều trợn tròn mắt, cứ như vậy nhìn Tần đại thiếu đứng lên, một thân tây trang phẳng phiu, áo khoác màu đen đặt ở trên vai, từ trên cao nhìn xuống.
117
118
Môi mỏng xinh đẹp, giọng nói trầm thấp mang theo cảnh cáo nặng nề: "Không được gặp ai cũng đùa giỡn. "
"Tôi chỉ là chào hỏi bí thư Lương mà thôi.
119
Quần áo cô mặc. . . quá ngắn?
Phó Cửu thấp mắt nhìn lướt qua chính mình, kích cỡ áo rất bình thường, những thiếu niên khác không phải đều mặc như vậy sao?
Đến cả chuyện cần có khí khái đàn ông này, một người phụ nữ như cô càng không cần.
120
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50