81
Sau khi giải quyết xong nhóm người cặn bã chướng mắt, tâm tình hiện tại của Phó Cửu còn muốn tốt hơn so với lúc mới tới.
Phó Cửu cúi đầu chọn thêm một ít linh kiện nhỏ, toàn bộ đều giao cho nữ nhân viên, khóe miệng câu lên: “Chỉ có nhiêu đó, tình tiền đi, cảm ơn.
82 Phó Cửu giả vờ ho một tiếng không nói gì. Cô nên nói biết hay là nói không biết đây?
Hai mắt của thiếu niên đều tỏa sáng, vẫn lắp bắp nói chuyện: “Cậu, cậu ấy thật sự rất lợi hại.
83 Tầng cao nhất của tập đoàn Tần thị. Trong văn phòng to như vậy, bí thư Lương rõ ràng thấy được ngón tay đang bấm WeChat của tổng giám đốc dừng lại một chút.
84
Phó Cửu giả vờ ho một tiếng không nói gì. Cô nên nói biết hay là nói không biết đây?
Hai mắt của thiếu niên đều tỏa sáng, vẫn lắp bắp nói chuyện: “Cậu, cậu ấy
thật sự rất lợi hại.
85
86
Phó Cửu nghe xong những lời này cũng không tức giận, chỉ thản nhiên nói: “Vậy ông nói xem phải làm sao bây giờ? Tôi đã điền thành tích. ”
“Cầm lại bảng điểm này của cậu đi kiểm tra thêm một lần nữa.
87
88
Trong phòng hội nghị nồng đậm hơi thở thương vụ, không khí trước sau vẫn thấp như một.
Người của bộ thị trường còn đang run rẩy nói số liệu năm nay, sợ tổng
giám đốc nhà bọn họ không hài lòng cái gì, ánh mắt thâm thúy như hồ băng sẽ lập tức nhìn về phía hắn!
Cũng may hôm nay tổng giám đốc hơi thất thần, tựa như đang suy nghĩ đến
chuyện quan trọng nào đó, vẫn luôn thưởng thức cây bút máy màu trắng
trong tay.
89
Tần Mạc vừa tiến vào câu lạc bộ liền thấy người đại diện đần độn của anh đang đứng đó nhón chân nhìn xung quanh, cũng không biết đang đợi ai.
Phong Dật xác thật đang đợi người, chỉ là người hắn đợi lại không thấy mặt
đâu.
90 Câu lạc bộ Tần thị.
Rất nhiều người tụ tập vây xem bóng dáng thon dài đang đi đến.
Ngoại trừ tuyển thủ muốn nhìn thấy Tần Thần của bọn họ ở ngoài đời thật, đến cả truyền thông cũng mang theo camera chạy tới.
91 Giám đốc Lý còn đang ở kia làm bộ làm tịch, thở dài một hơi nói: “Còn có chuyện gì nữa, bí thư Lương. Tôi cũng không hiểu là ai đề cử tuyển thủ số 19 này tới tham gia vòng loại, tố chất của cậu ta rất kém, lại không tuân thủ nội quy của thí nghiệm nên tôi đã trực tiếp đuổi hắn đi rồi.
92
93
“Là tôi!”
Tần Mạc nói xong liền ném người nọ ra.
Hai chữ không có chút độ ấm nào, hoàn toàn làm chấn trụ giám đốc Lý. Hai mắt hắn kịch liệt lay động lên, mặt dán vào màn hình máy tính, cứ như
vậy ngồi lên ghế.
94
Câu lạc bộ Tần thị.
Rất nhiều người tụ tập vây xem bóng dáng thon dài đang đi đến.
Ngoại trừ tuyển thủ muốn nhìn thấy Tần Thần của bọn họ ở ngoài đời thật, đến cả truyền thông cũng mang theo camera chạy tới.
95 Rõ ràng là hai chữ nghe khá tốt, nhưng được Tần đại thần nói lại mang theo một cổ hương vị khiến người ta phát run từ trong lòng.
Không khí bốn phía giống như bị đông lạnh, người phục vụ cũng không dám nhìn anh.
96 Phong Thượng cũng biết Phó Cửu sẽ có phản ứng như vậy, ngượng ngùng gãi gãi gương mặt của mình, lỗ tai cũng đã chuyển sang màu hồng: "Chắc, chắc hẳn cậu cảm thấy tôi ở bên ngoài không giống với hình tượng trong trò chơi, từ từ sẽ thành thói quen thôi.
97
98
“Tổng, tổng giám đốc Tần. ” Phục vụ rất cẩn thận nhìn sắc mặt người mới tới, giọng nói thấp gần như có chút không nghe được.
Tần Mạc nhìn hai người trước mắt, lưng thẳng như tùng bách* trên núi
Thương Sơn, khiến người ta không cảm giác được một chút độ ấm.
99
Rõ ràng là hai chữ nghe khá tốt, nhưng được Tần đại thần nói lại mang
theo một cổ hương vị khiến người ta phát run từ trong lòng.
Không khí bốn phía giống như bị đông lạnh, người phục vụ cũng không dám nhìn anh.
100 Cuối cùng Phong Thượng đã hiểu vì sao một người khôn khéo có tài năng như anh trai của cậu lại trở nên nhút nhát khi đối mặt với Tần thiếu.
Rõ ràng là một người đại diện lại không quản lý được đại thần như cấp dưới.
Thể loại: Nữ Cường, Huyền Huyễn, Dị Giới, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 7