221 Thời gian trôi qua thật mau, một tháng nữa đã hết rồi, hệ thống Nữ Oa chuyên chở tính đến hiện tại cũng đã được ba tháng. Trong ba tháng này, chính đời sống của hắn đã xảy ra những biến hóa long trời lở đất, người thường khó có thể tưởng tượng được.
222 Trời hoàng hôn, bệnh viện Trung Sơn trực thuộc Đại học Mai Đại hiện đang giữa lúc tan tầm mà bệnh viện lại vừa khéo tiếp giáp với khu phố xá sầm uất cho nên cửa bệnh viện trong thời gian này thường là cả một biển người qua lại tấp nập, ngoại trừ con đường khẩn cấp, người bình thường muốn chen chân vào trong thật khó khăn phi thường.
223 - Không chết được đâu. Trương Dương nhìn mụ ta một cái, cười lạnh một tiếng, rồi lại nhìn chằm chằm mấy tên phóng viên tạp nham đang cầm cameras ra sức tác nghiệp, thản nhiên mà nói: - Không phải nói là tôi đánh người hay sao? Có bãn lĩnh các anh chị cứ việc đưa tin… còn tùy các anh chị chụp hình, ghi hình.
224 Đèn đột nhiên tắt phụt, bốn bề tối đen như mực, giơ tay cũng không thấy được năm ngón. Lại thêm tiếng Dương Tĩnh đột nhiên thét lên khiến cho trong lòng Trương Dương hắn hoảng sợ một trận.
225 Sau khi buông toàn thân mình vào làn nước ấm, trong lòng cô mới có chút bình tĩnh trở lại, hiện tại toàn thân đã ngâm trong bọt biển, hắn có muốn nhìn cũng không nhìn được gì.
226 - Muốn chết à, Dương tử? - Chỉ một lát thôi mà… - Anh… cái đồ tiểu tử thối… đừng mà. - Nhắc nhở nhiệm vụ cấp M, kế hoạch tìm kiếm bổ tinh sử, đã tập trung được bổ tinh sử số năm, tính danh Dương Tĩnh, nhiệm vụ hoàn thành.
227 Trên đài ngắm cảnh của biệt thự Oa Cư năm tầng, Kiều Vân Phong cùng Trương Dương đứng hóng gió, hai người bất động cũng đã được vài giờ. Mai Ninh mùa đông, gió lạnh phương Bắc thổi vèo vèo, nhưng lúc này đây một bác già một trai trẻ vẫn ngồi im trong gió y như cũ, người không biết chuyện thế nào cũng tưởng rằng chắc chắn hai người này bị điên.
228 Sắc mặt Trương Dương sa xầm xuống, câu hỏi này của ông thực sự rất khó trả lời, nếu là nói chi tiết cho ông hay thì ông ấy có tin nổi hay không? Còn nếu không nói thật sự với ông thì kiểu gì ông cũng coi hắn là người ngoài hành tinh.
229 - Một tuần?- Vâng. Nếu mà muốn nhanh hơn nữa thì ít nhất cũng phải cho cháu bốn ngày. Trương Dương khẽ cắn môi nói lại. Bốn mươi điểm tích phân, hiện tại đã có mười một điểm rồi, còn có hai mươi chín tích phân nữa là đủ, nếu là bốn ngày thì mỗi ngày cũng phải cày cố từ bảy đến tám tích phân, mà không phải là bản thân hắn không chịu được mà chỉ sợ là Hứa Đan Lộ và Cao Kỳ hai cô ấy không chịu nổi.
230 Trương Dương cười tủm tỉm mà nhìn cô một cái, cúi đầu ghé sát vào bên tai cô thấp giọng nói:- Buổi tối nay ngủ cùng anh!Kiều Hi Nhi cuộn tròn đôi bàn tay trắng như phấn chậm rãi đưa lên trước mặt Trương Dương mà quơ quơ:- Anh dám dùng chiêu này để uy hiếp em hả?- Anh đã hy sinh rất lớn mà, không được thì coi như thôi.
231 - Xinh tươi tỷ này, có phải là vừa rồi chị còn đang đợi hắn hay không…Kiều Hi Nhi nhìn lại quyển tân khái niệm tiếng Anh ba, hỏi cô. Tay cầm sách của Dương Phi khe khẽ run lên, cô quay đầu lại liếc nhìn Kiều Hi Nhi một cái, thản nhiên mà nói:- Như thế nào cô lại nghĩ như vậy?- Tôi thấy trên tay cô đang cầm là quyển giáo trình tiếng Anh cấp bốn của đại học…Dương Phi nhìn nhìn quyển sách trong tay, sắc mặt có chút mất tự nhiên hắn, lập tức buông quyển sách trên tay xuống.
232 - Cũng khá tốt. Tuy rằng bên ngoài còn đang thi công nhưng mà chỗ này hiệu quả cách âm lại vô cùng tốt, nói thế nào thì so với ký túc xá ở trường cũng yên tĩnh hơn rất nhiều.
233 Không hợp lý!Đỗ Ngọc Hằng vừa nhìn nhìn máy tính, lại nhìn nhìn di động trên bàn, bây giờ đã qua bốn ngày, giá cổ phiếu công ty Dịch Mậu từ 7. 38 tệ mỗi cổ phiếu chỉ còn lại có 4.
234 - Nhưng mà như thế này cũng không phải là biện pháp, chúng ta cũng đã tốn chi phí vốn liếng gần bốn triệu rồi. Đỗ Ngọc Hằng đau lòng một hồi, nghĩ lại khoản tiền bỏ ra mà xót, phải biết là trong gần bốn triệu đó có không ít hơn ba triệu là do Đỗ gia nhà hắn bỏ ra, bọn họ còn tưởng rằng vụ này là Thái đại thiếu gia muốn thu mua một công ty công thương nghiệp tại Mai Ninh này.
235 Dương Phi nói cho cô biết là cô ấy không muốn nói cho Trương Dương, bởi là vì cô ấy lo lắng sau khi Trương Dương biết chuyện ắt sẽ dốc toàn lực mà giúp cô thoát khỏi vòng vây.
236 Trương Dương nhìn cô một cái, trên mặt mỉm cười, hiểu biết về cổ phiếu à? Lời này nếu là câu hỏi của một tháng trước thì chính hắn thật sự là không biết, nhưng sau khi đã học thuật thao túng thị trường chứng khoán cao cấp thì hiện tại cái hắn thiếu chính là tài chính mà thôi, còn đối với những chuyện vận động, diễn biến thị trường như thế nào đối với hắn dễ xơi như ăn cháo vậy.
237 - Tự mình nhìn đi, tất cả tài khoản cổ phiếu của em đều được lưu tại đây, mật mã là tên tiếng Anh cùng với ngày sinh nhật của em. Ngày sinh của Kiều Hi Nhi đương nhiên là Trương Dương đã biết đến, Trương Dương nhìn nhìn màn hình, wow, đúng là cô có tiền, bao nhiêu là cổ phiếu cũng quỹ tiền, cổ phiếu ưu đãi…- Cảm ơn em, vợ yêu!Trương Dương nhịn không được mà hôn nàng một chút.
238 Từ mặt ngoài nhìn vào, công ty Hâm Kim là một quỹ công ty hợp doanh, đại diện pháp nhân là một người có tên Phạm Hàng Dài, nhìn cũng không có bất cứ điều gì dị thường.
239 - Người ta cũng muốn lắm lắm, vậy làm như thế nào?- Hả?Trương Dương kích động một trận, Kiều tỷ này đã thông suốt rồi sao?- Hả cái gì, còn ngồi đấy mà tưởng bở hay sao còn hết lần này đến lần khác táy máy linh tinh, hừ, bà chị này không giết chết anh không được rồi.
240 Trong lòng hắn tuy là nghĩ vậy nhưng trên mặt cũng không dám biểu hiện ra là có bất cứ điều gì không vui vẻ cả, hắn chà xát hai tay, cố gắng lôi ra một cái khuôn mặt tươi cười mà nói.
Thể loại: Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Nữ Cường, Ngôn Tình
Số chương: 47