281 - Hệ thống Nữ Oa cảnh báo. . . Trong vòng bán kính 10 m, tồn tại nguy hiểm uy hiếp đến tính mạng của chủ nhân hệ thống, mục tiêu gồm bốn sát thủ, ba nam một nữ, hai người dùng súng, một cao thủ phi tiêu, một cao thủ đấu trực diện.
282 Mấy người đứng vây quanh xem nhìn chằm chằm vào một màn ly kỳ trước mắt nhất thời âm thầm đau lòng và co rút. . . Rõ ràng là không hợp lý, vừa rồi tên mặt sẹo không phải còn chiếm thế thượng phong sao, rất nhanh đã đánh cho tên Trương Dương kia không có chỗ dung thân cơ mà!Như thế nào hiện tại lại giống như chó chết bị người ta đè trên mặt đất thế kia, chỉ cần xiết nhẹ thêm một chút nữa là chết chắc rồi.
283 - Bịch!- Bịch!Hai tiếng động nặng nề đồng thời vang lên trong con hẻm nhỏ. Một tia máu loãng mãnh liệt bắn ra không trung, giống như nhuộm đỏ cả một khoảng không vậy, mang theo mùi máu tanh kinh người lướt nhanh trong không khí…Ngay tại nửa giây đồng hồ trước, cái tên vóc dáng thấp bé cầm súng kia giống như một bao cát mạnh mẽ rơi phịch xuống mặt đất, đầu của hắn lúc này chẳng khác gì trái dưa hấu bị đập bể, máu tươi hồng hồng trắng trắng từ đầu hắn chảy ra thành dòng rớt xuống…Hiện trường đẫm máu đập thẳng vào mặt khiến cho cái bao tử của Trương Dương không khỏi cuồn cuộn một hồi.
284 - Chưa đến một tuần đâu. Chúng tôi nhận được một nguồn tin tức báo rằng Bát Hắc Đào lần này bằng bất cứ giá nào cũng sẽ hành động triệt để, bọn họ phái ra một tổ hợp chuyên nghiệp nhất định bụng mai phục anh.
285 - Hả?!Trương Dương lại nghĩ nghĩ một chút, lần thứ hai hỏi lại. - Như vậy nếu như là người khác giết chết bổ tinh sử thì sao?Mình không thể tự tay giết chết, nhưng nếu như là nhờ người khác hỗ trợ giải quyết thì chắc là không có vấn đề gì chứ?- Chủ nhân hệ thống quá thâm hiểm.
286 Tuy rằng Đường Thất Thất thân là một sát thủ chuyên nghiệp nhưng mà chung quy thì cô vẫn là một thiếu nữ thanh xuân, vừa nhìn thấy ánh mắt Trương Dương nhìn chằm chằm trên người cô, cô liền cúi đầu và ngay lập tức phát hiện thấy đôi thỏ ngọc tuyết trắng run rẩy không che không chắn, không có nửa phần che dấu, ngay tức khắc khuôn mặt đỏ bừng lên.
287 Trương Dương nhìn cô một cái, trong lòng bất đắc dĩ một hồi: Lão tử đương nhiên sợ, điều này không phải là quá vô nghĩa hay sao, ai mà không sợ chết cơ chứ? Chết tiệt, nếu không phải là bởi cái hệ thống sặc nước (lừa đảo) kia thì lão tử đã sớm bẻ cổ ngươi chết tươi rồi nhé.
288 - Mục đích của anh không phải là lợi dụng cô ta để tìm được hang ổ hoặc là chỗ liên hệ của Bát Hắc đào hay sao? Chẳng qua là anh không hề biết phương pháp mà anh làm còn quá ấu trĩ thôi.
289 - Thân phận của Đường Thất Thất là do thời gian tôi điều tra về tổ chức Bát Hắc đào mới biết được. Mức độ thần bí của cô ta so với các cao thủ khác không kém chút nào, nguyên nhân rất đơn giản bởi cô ta chính là con gái nuôi của người sáng lập ra tổ chức này - Đường Đoan, là người tốt nghiệp đại học Michigan Hoa Kỳ, chuyên ngành máy móc công trình.
290 - Đương nhiên là có. Trương Dương bưng lên ly cà phê trước mắt hắn, thực ra loại thức uống này hắn cũng không có thích thú cho lắm, nhưng mà hẵn vẫn nhấp miệng uống một ngụm nhỏ cho có lệ.
291 Ba mươi mét… Hai mươi lăm mét… Hai mươi ba mét…Lốp xe Land Rover vẽ ra một đường khói đen đặc quánh, đồng thời với đó là một chuỗi âm thanh rùng rợn từ sự ma sát kịch liệt của lốp xe được phanh lại và mặt đất, vừa bén nhọn lại vừa chói tai.
292 - Bang!Một tiếng súng lanh lảnh vang lên xé tan không khí. Trương Dương hơi hơi có chút sững sờ bởi vì sau tiếng súng đó hắn cũng hề thấy bóng dáng Đường Thất Thất xuất hiện ở chỗ nào hết.
293 - Cô có biết tại vì sao mà lúc chiều tôi có cơ hội giết cô nhưng tôi lại bỏ qua cho cô hay không?Trương Dương mặc kệ lời uy hiếp của Đường Thất Thất, liền hỏi lại cô ngay.
294 - Không có chuyện gì rồi, cảnh sát Tề!Trương Dương nghiêng đầu nhìn nhìn mỹ nữ cảnh sát mắt to như gốm sứ Tề Tiểu Tiểu này, trong lòng hắn rốt cuộc không biết là nên nói gì cho phải lúc này, cho nên cuối cùng vẫn chỉ mở miệng mà nói một câu.
295 - Nha đầu thối, ra là cô trốn ở chỗ này. Bộ dáng Ngạo Thiên lúc này chẳng khác nào như người vừa mới tắm rửa xong định bụng muốn mặc quần áo lót nhưng quần lót lại bị người ta lấy đi mất vậy, sắc mặt căm phẫn và khó chịu đến lạ thường.
296 - Ít nhất thì so với các anh cũng hiệu nghiệm hơn. - Không được, cô ta là thành viên tổ chức sát thủ. Về lý hay về tình đều cũng nên là để tôi mang cô ta đi, chuyện này không cần phải thương lượng nữa.
297 Nhưng tình hình hiện tại khiến cô có phần lưỡng lự, cái sự tình trước mắt này thực không nhịn cho được, dù chắc chắn đây là cái bẫy cho cô chui vào nhưng mà biết làm thế nào khác được.
298 - Cởi quần áo?Trương Dương nghe vậy, lập tức lấy lại hồn vía vốn đang ở trên chín tầng mây về hiện tại, ánh mắt lập tức đưa trở lại màn hình máy vi tính đang theo dõi, kết quả phát hiện, Đường Thất Thất kia vẫn chỉ với một bộ dạng ngồi im thin thít.
299 - Trương Dương!Trong điện thoại, thanh âm của Đường Thất Thất có chút áp lực, hỗn loạn, pha chút phẫn nộ. Trương Dương nhìn nhìn Hứa Đan Lộ và Hứa Đan Oánh, cười tủm tỉm mà đáp:- Tôi đang nghe đây.
300 Trương Dương vừa trượt tay, từ bên cạnh nội y của Hứa Đan Lộ trực tiếp xâm nhập vùng cấm địa, một bên cắn môi anh đào hồng nhuận của cô, đứt quãng mà nói:- Kệ cô ta, chuyện gì.