141 Tô Lý Thành vừa tức mình vừa buồn cười:- Khoản tiền công trình đầu tiên còn chưa gửi xuống, công ty chúng ta xây dựng quảng trường Tinh Hải còn phải bỏ tiền vào, chuyện này trong đại hội công chức đã nói rồi, mong mọi người thông cảm.
142 Lớp học hôm nay không khí là lạ, túm năm tụm ba trò chuyện còn thi thoảng chỉ về phía Tô Xán và Tiết Dịch Dương, làm cả hai gãi đâu, gần đây bọn họ đâu có gây chuyện gì.
143 Tô Xán thầm nghĩ nói thế chẳng phải thừa sao, nếu nói theo nghĩa đen, có cô gái nào muốn bạn trai mình ngẩng đầu nhìn mình không?Mình đang đuổi theo từng bước chân của bạn, nếu được bạn ngước nhìn, đó là vinh diệu thành công cực lớn.
144 Buối tối hôm đó nhà Tô Xán ăn cơm ở nhà Đông Kiến Quân, từ sau khi ông ta tới, đơn vị phân cho ông ta một gian ở tầng một, có cái vườn nhỏ đằng sau, giữa vườn trồng duy nhất một cái cây, bàn bày ở ngoài trời, làm ít món ăn thường ngày, không có gì cầu kỳ.
145 Lâm Lạc Nhiên cười ngọt lịm với Tằng Kha, gọi một tiếng "dì", dù tư thế ngồi hay cách ăn uống đều cho thấy phong phạm đại gia khuê tú. Nếu chẳng phải hôm ở quán cơm đã nhìn thấy cô nàng này một tay cầm thìa xúc cơm rang vào mồm lia lịa, mắt không rời màn hình, tay kia vẫn di chuột thì Tô Xán đã bị bộ dạng thục nữ của Lâm Lạc Nhiên lúc này làm mê hoặc.
146 - Tiêu Nhật Hoa ông muốn một hạn ngạch, được thôi, có điều phải có lý do chính đáng chứ, lớp ông trừ Đường Vũ thành tích thuộc top 10 cả khối, đạo đức tốt ra thì còn nữa? Đừng lấy lớp phó Vương Học Binh ra nói, thời sơ trung tôi dạy cậu ta rồi, Vương Học Binh tuy không tệ, xong chưa đủ tư cách làm học sinh ba tốt đâu.
147 Buổi chiều là thời gian mọi người mong đợi nhất, một tiết ngữ văn, sau đó là hai tiết thể dụng. Vì đặc biệt phối hợp với Tiết Dịch Dương, Tô Xán cũng mua một cái áo AC Milan màu trắng, thời cao trung phát triển cứ như một cuộc đua, trước kia Tiết Dịch Dương cao hơn Tô Xán, giờ chạy trên sân bóng Tô Xán trông đã cao hơn Tiết Dịch Dương.
148 Trong tâm trạng phập phồng đó, Trần Linh San sinh ra lo sợ, ngày hôm đó Tô Xán lạnh nhạt với cha mình cô nhận ra rất rõ, cô không hiểu chuyện công ty lắm, nhưng mẹ Tô Xán rời công ty, chắc có vài phần bị ép buộc.
149 Lý Lộ Mai không biết nguyên nhân, vì Trần Linh San cứ khóc mãi, khóc tới tận lúc được cô đưa về nhà mới gạt nước mắt che giấu. Một câu hỏi như bổ vào mặt của Lý Lộ Mai làm người xung quanh chẳng hiểu ra sao, bất giác nghĩ ra được nguyên do, Lý Lộ Mai mắt đỏ lên, còn có thể là chuyện gì được nữa, mấy cô gái lập tức cùng chung kẻ thù, nhìn chằm chằm Tô Xán tức giận.
150 Lúc tan học, Trần Linh San và Lý Lộ Mai ra ngoài bị sáu bảy học sinh chặn ở dốc, đám học sinh này tới từ Nhị Trung, rất cao lớn, từ 1 m 75 tới 1m 80. Nhất Trung muốn ra ngoài phải đi con đường này mới tới được đường chính, không dài, chừng ba trăm mét, trên đường thường xảy ra xung đột nhỏ, trường học cũng không quản tới được.
151 Đám Triệu Xuân Dương đều trợn tròn mắt nhìn Tô Xán, thậm chí lúc nãy Triệu Xuân Dương lúc nãy còn nghĩ "thằng này bị ngốc sao?” Cũng thế. Tất nhiên không có nghĩa rằng chuyện như thế là được giải quyết, Dương Mộc để đầu đinh hừ một tiếng:- Lưu Duệ, mày chọn y hay giúp Xuân Dương, đứng về phía anh em, lắm lời thế làm gì?Lưu Duệ thở dài, đứng về phía Tô Xán:- Nếu đã thế mọi người không cần tính tao nữa.
152 Nếu như Tô Xán không vì cô ra mặt, hoặc nếu như không có chuyện ngày hôm nay, chỉ cần qua một quãng thời gian, quan hệ bọn họ thuận theo tự nhiên, sẽ trở lại như xưa, nói không chừng vì khoảng thời gian này cả hai tâm tình đều rất tệ, lúc đó không còn khúc mắc ai theo đuổi ai nữa, cả hai cũng đã hiểu thêm về nhau, quan hệ còn tiến thêm một bước.
153 Về tiểu lâu, ở cửa có một phụ nữ trung niên đang quét dọn, ba người Vương Uy Uy đều chào:- Chào thím Trương. Thìm Trương là giúp việc do thành ủy phân phố cho Vương Bạc, chuyên môn lo chuyện ăn uống dọn dẹp, quan hệ với ba bọn họ đều rất tốt:- Tôi chuẩn bị xong cơm nước rồi, thư ký Vương cũng đang đợi, các cháu về ăn cho nóng.
154 Một ả quản lý thời trẻ bị rượu thuốc hủy hoại làm sao lay chuyển nổi Tô Xán, Lâm Trứu Vũ. Tên trung niên kia thấy bọn họ trơ trơ ra đó càng nổi giận:- Mấy thằng nhãi con xéo đi, ông mày dạy nữ nhân mà mày dám xen vào à?Tô Xán kệ hắn chửi bới, quay sang nói với quản lý:- Hai cô gái này còn chưa đủ 18 tuổi, ai cho các người tuyển họ vào tiếp rượu, đánh người?Đám nam tử trong phòng có người khuyên, có người cười lạnh, có người không coi có chuyện gì to tát nói cười đi ra ngoài, đột nhiên thấy Lâm Lạc Nhiên ở phòng bao đối diện, tức thì mắt sáng lên, mụ quản lý thực sự không biết điều, có bảo bối cỡ này lại không mang ra phục vụ bọn họ.
155 - Y phục của bạn. Trình Lan muốn trả áo khoác cho Tô Xán, nhưng y ngăn lại:- Cứ giữ đi, trời còn lạnh, bạn cũng nên về sớm. Không hề có thuyết giáo cũng không có thở dài, Tô Xán nói rất nhẹ nhàng quan tâm, đây chính là chàng trai thời sơ trung gầy gò, trầm lắng, chẳng có gì đáng chú ý sao?Trình Lan khóe mắt vẫn còn đỏ hoe, trải qua đêm hôm nay tâm chí cô tựa hồ thành thục hơn không ít, đưa tay vuốt má Tô Xán, có chút thê lương nói:- Bạn giúp mình hai lần rồi, không muốn mình báo đáp sao?Bàn tay cô lạnh giá, Tô Xán nắm lấy:- Chúng ta không phải là bạn sao?- Trong mắt bạn, mình là cô gái hư hỏng phải không?Trình Lan cười, kéo tay áo lên, làn da thiếu nữ vốn nõn nà dưới ánh đèn hiện ra rất nhiều vết thương, có mới có cũ, cái thâm tím, cái đỏ rực:- Một số do cha mẹ mình gây ra, còn một số vì mình giữ gìn chút tôn nghiêm cuối cùng nên bị đánh.
156 Vương Bạc có ý gì không ai biết, nhưng trong mắt quan viên lớn nhỏ thì cái cửa hiệu văn phòng phẩm này khác hẳn rồi. Cục trưởng cục thành quản càng toát mồ hôi, thầm nhủ may mà mình chưa làm gì quá, cũng có biện pháp ứng phó bù đắp thỏa đáng rồi.
157 Trong lễ chào cờ, danh sách học sinh ba tốt cũng được xác định, cũng là đại hội biểu dương, thao trường rộng rãi lúc này đứng kín học sinh các lớp, đầu người lúc nhúc.
158 - Thầy Tiêu này, lớp thầy ghê gớm thật đấy, làm cả trường chấn kinh. Thầy Kim giáo viên năm thứ nhất cao gầy, mang bộ dạng chỉ chực đợi người khác xấu mặt nói:Ân Tiểu Thiên ở bên lặng lẽ lau mồ hôi, hắn không nhìn thấy cái cảnh trên lễ đài, có điều nửa thao trường rì rầm bàn tán truyền sang phía hắn, làm hắn đại khái biết được xảy ra chuyện gì, nhìn theo tiêu điểm, tất nhiên thấy Tô Xán và Đường Vũ, lòng rất lo lắng cho Tô Xán, thầy Kim mặc dù chỉ là một giáo viên, nhưng ông ta đại biểu cho những giáo viên thường ngày ở trong văn phòng ngầm đối chọi với Tiêu Nhật Hoa, lần này làm bẽ mặt Tiêu Nhật Hoa, tiếp đó sẽ làm gì Tô Xán và Đường Vũ đây?Một giáo viên vật lý có hơn hai mươi năm dạy học sắp về hưu, thở dài lắc đầu:- Thầy Tiêu, thế này còn ra thể thống gì nữa, không chấp nhận được, không thể chấp nhận được.
159 - Hả!?Tô Xán giật này mình, thiếu chút nữa vấp ngã, mình nghe nhầm không vậy hả trời. Đường Vũ đứng lại nhìn thẳng vào mắt Tô Xán, giọng lành lạnh:- Mình sẽ mách cha mẹ minh.
160 Tòa nhà tổng bộ đảng Xã hội Serbie nằm bên sông Sava là kiến trúc cao nhất Nam Tư, sau khi bị oanh tạc tòa nhà này vẫn giữ nguyên được đường nét kiến trúc bên ngoài, nhưng bên trong đã bị phá hủy hoàn toàn.