121 - Ê này, uống trà sữa không? Tôi mời! Tôi vừa mới lĩnh lương xong này. Hết giờ làm Vương Thanh gọi Tô Xán, hôm nay cô nàng “cưa sừng làm nghé”, buộc hai cái bím tóc đung đưa, mặc chiếc áo len trắng mỏng, váy tới gối, đôi giày thể thao trắng, trông như nữ sinh cấp ba, nhưng lấy đâu ra nữ sinh nào có bầu ngực đầy đặn căng tròn như hai quả đào chín, cứ như chuyên nhô lên trêu ghẹo lý trí của người ta như thế không? Hơn nữa thần thái quyến rũ kia nữ sinh ngây thơ càng không bì được, đúng là hợp thể ma quỷ của gợi cảm và ngây thơ.
122 Tô Xán hoàn toàn không biết mình tình cờ giúp cha một chuyện lớn như vậy, chào Triệu Ngạn xong, bắt xe số 8 tới trường, hôm nay là ngày nhận thông báo thành tích cuối kỳ, đi ra hàng ghế ưa thích số ba từ dưới lên, nhìn thấy Lâm Lạc Nhiên.
123 Cảm giác này cực kỳ vi diệu, cô gái trước mắt hẳn là thấy mình và Tô Xán đi với nhau, nên không thích, còn mơ hồ mượn cách nói chuyện với Tô Xán để gạt mình qua một bên, nếu là lúc khác chắc chắn Lâm Lạc Nhiên bỏ lại một câu "đi trước đây", sau đó bỏ đi, song lúc này mà đi chẳng phải tỏ ra mình thua cô ta.
124 Hiện giờ mới kết thúc học kỳ 1, mà Tô Xán thì đã học trước đủ ứng phó với học kỳ sau, trong đó lịch sử, vật lý, số học và tiếng Anh thậm chí y học tới năm thứ hai luôn.
125 Triệu Lục cũng không phải là thằng ngốc, Tô Xán cố ý xem xét món hàng lớn, hoặc là quá đắt tiền đều giả vờ mù, dù sao hắn biết Tô Xán chẳng mua thứ đó, mà Tô Xán mua mấy thứ y không dùng chẳng phải càng trúng kế mình sao?Tô Xán đi một vòng, không mua được gì cũng không lừa được Triệu Lục thì cũng cụt hứng.
126 Ngày ba mươi tết âm lịch năm 1998, cả nhà đoàn tụ một chỗ, ai nấy mặt hồng hào, đều chúc cậu cả Tằng Toàn Minh năm sau sí đồ thuận lợi. Điểm này cứ nhìn thư phòng cậu cả chất đầy các loại quà biếu năm mới là thấy rồi, người tới cửa quà cáp không dứt, còn có cả người đi xe hơi tới, khiến người khu tập thể cục kiến thiết cảm khái, ai ngờ Lão Tằng tính tình quái gở ấy có cái ngày này.
127 Có những chuyện chỉ có thể nghĩ chứ không thể làm, nếu như nghĩ cái mà làm ngay thì không phải là con người nữa, ví như ra phố thấy một mỹ nữ nóng bỏng, thế là bất chấp tất cả xông tới sờ nắn cho đã đời, thế thì cái xã hội này loạn con mẹ nó rồi.
128 - Từ khi con quan tâm tới chuyện trong nhà, chuyện học tập của con có đi xuống không? Thi giữa kỳ con xếp thứ 10, thi cuối kỳ con xếp thứ 8, đã bao giờ phân tâm làm tụt điểm chưa? Tô Xán hạ quyết tâm rồi, lầy này không lấy thái độ trẻ con xúi bẩy nữa, dứt khoát phải nói chuyện đàng hoàng với cha mẹ:- Cũng phải.
129 Bà ơi, cháu dẫn người tới xem cửa hiệu nhà bà. Vương Thanh dắt Tô Xán vào cửa gọi:Bà giáo mắt không rõ lắm, ngớ ra nhìn thằng bé đi vào, giơ ngón tay lên: - 20.
130 - Sợ gì, mày phải cố lên, Triệu Dĩnh và Lục Tri Phi ở lớp tao cũng không ít người theo đuổi đâu. Tao khó khăn lắm mới hẹn họ đi được đấy, nếu không mày nghĩ tao dẫn mày theo làm cái gì? Tuy nói Nhất Trung bọn mày mỹ nữ như mây, nhưng đám nữ sinh Nhất Trung hiện thực lắm, mỹ nữ thì càng khỏi hi vọng.
131 Thế giới tâm hồn lan tâm huệ chất của một cô gái phải có cảm thụ tinh tế mới nhận ra được sự mềm mại trong đó, một mặt khác của Đường Vũ lạnh lùng, Đường Vũ ưu tú, cô lớp trưởng gần đây nghiêm khắc phát động trận cuồng phong kiểm tra bài tập, thông qua tiếng đàn hiện ra hoàn toàn.
132 Đường Vũ thấy Tô Xán hiểu lầm ý mình, vội giải thích: - Không phải, chú Cung là bạn của cha mình, mình đang học đàn, chú ấy mời mình tới để rèn luyện, cũng coi như kiếm thực tiễn xã hội, mẹ mình cũng đồng ý, không phải giống bạn nghĩ.
133 Nhìn bộ dạng như gà con mắc bệnh của Vương Thanh, còn đâu cô gái sôi nổi đầy sức sống thường ngày, Tô Xán không nỡ trêu đùa Vương Thanh thêm nữa, nhìn cửa hiệu một vòng rồi hỏi: - Hai đứa chúng mày nói xem vì sao cái cửa hiệu này lại vắng khách như thế?Đại khái muốn thể hiện trước mặt Vương Thanh, hai thằng bạn nối khố không cố gắng chọn món đồ nào rẻ nhất đề khỏi lõm vào cái túi tiền vốn eo hẹp của bọn nó nữa, vắt óc suy nghĩ.
134 Lâm Trứu Vũ và Lâm Lạc Nhiên vẫy tay với nam tử lái xe: - Cám ơn chú Vương, cháu chào chú. - Trứu Vũ, Lạc Nhiên, gặp lại sau nhé. Nam tử trung niên mặt nhã nhặn, đeo kính cận, chừng bốn năm chục tuổi, nhưng giữ gìn tốt, trông như chỉ hơn ba mươi, nói với Vương Uy Uy đã ra trước: - Hay là chiều làm xong việc cha tới đón mấy đứa? Hôm nay có thể vào nhà ở rồi, đồ của mấy đứa ở bên nhà khách đã thu dọn xong chưa, có cần về lấy nữa không?- Thôi, tan học bọn con tự về nhà, không cần phiền hà nữa.
135 Tiết Dịch Dương dùng một loại vẻ mặt hết sức đáng thương nắm ống tay áo Tô Xán: - Lần này gay go rồi, hồi trước xung đột với tổ trưởng, giờ tên tao vào danh sách không làm bài tập rồi, hôm nay là ngày đầu tiên, Tiêu Nhật Hoa thế nào cũng bắt điển hình, không làm bài tập là phải mời phụ huynh! Hiện danh sách ở trong tay Đường Vũ, mày giúp tao đi, mày cũng không muốn mẹ tao tới trường đánh tao trước mặt mọi người phải không, lúc đấy mày là anh em với tao cũng chẳng vẻ vang gì đâu.
136 Tiết Dịch Dương dứt khoát kéo Tô Xán đi dá bóng, dù không đá thì ngồi xem, mục đích là để đá bóng xong, cám ơn Tô Xán giúp đỡ, mời y uống một *** nước giải khát, mà mời bằng đúng tiền hắn vay Tô Xán.
137 Bốn người hốn chiến, Tô Xán bị Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ vô xỉ luân xa chiến bại trận, đành phải đứng dậy: - Tôi đi lấy vậy. Vương Uy Uy và Lâm Trứu Vũ từ sau máy tính thò đầu ra: - Á, sao lại là cậu, không phải Lạc Nhiên à, sao lúc tôi đánh cậu, nó lại kêu như bị cưỡng gian thế?Lâm Lạc Nhiên thè lưỡi ra làm mặt xấu: - Thừa biết bụng dạ xấu xa của hai người rồi, đây gọi là binh bất yếm trà.
138 Khi Rẽ Ngôi đang phát triển không quân tấn công thì bên kia kêu lên, từ phía đối thủ một hàng xe Bố Lôi phóng vù vù ra. Xe Bối Lôi là quân có tốc độ nhanh nhất trong game, chớp mắt đã vượt qua đám quân chặn cửa của Rẽ Ngôi, phóng thẳng tới căn cứ của hắn, đám chó và thủy long như ngựa thoát cương đuổi theo.
139 Vương Bạc đoán ra từ lời Lâm Lạc Nhiên, chính cậu con trai này đã thuyết phục được con mình, mỉm cười: - Ồ, nếu là bạn học của đám Uy Uy thì cháu vào nhà chơi chút đã.
140 Nghe giải thích thế song vợ chồng Tằng Kha vẫn ngơ ngác, thái độ của cục thành quản quay ngoắt 180 độ làm họ không kịp thích ứng, Vương Thanh rụt rè thò đầu nhìn, khi đó xung đột chính mắt cô nhìn thấy, hiện chuyển biến lớn như vậy, sao chẳng ngạc nhiên.