181 - Cũng chưa được mấy miếng vào bụng. Lâm Trứu Vũ xoa cái bụng hơi béo:- Còn Lạc Nhiên thì khỏi nói, lần nào đi dự tiệc về chẳng kêu đói ầm lên. Còn Tô Xán nữa thôi.
182 - Sao thế?Vương Bạc đi vào cửa, nhìn hai người, sau đó đóng cửa lại, giọng nói có vài phần kích động khó tin:- Thật à?Vốn lúc đầu ông ta chỉ nghĩ do đám Vương Uy Uy đọc bài viết này thấy hay nên lưu lại trong máy, sau đó nói chuyện mới biết không phải mà do gần đây Tô Xán thường xuyên mượn dùng máy mình, từng đùa bảo có khi Tô Xán viết, chỉ nói thế thôi, không ngờ lại là Tô Xán viết thật.
183 Vạn vật như im tiếng, khu phòng học sau lưng ngày càng xa, bọn họ bước đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây, mấy học sinh ngồi trong rừng cây giật mình ngó nhìn hai bọn họ mới thở phào, ra cũng là học sinh trốn học.
184 Trần Lập là doanh nhân khá có tên tuổi ở thành phố, vì sinh nhật con gái tổ chức yến hội, mời những nhân vật ảnh hưởng trong thành phố, để lập nên mạng lười quan hệ chắc chắn hơn, chẳng trách nhiều người còn đi cùng cha mẹ, Tô Xán không phản cảm, đây là thủ đoạn làm ăn, một công đôi việc tội gì không làm.
185 Hiện giờ ai cũng đoán Vương Bạc khó thoát khỏi kiếp nạn, làm hình ảnh thân dân của ông ở Hạ Hải bị tổn hại nghiêm trọng, uy tín trong dân tuột dốc không phanh.
186 Người mở cửa cho Tô Xán là Lâm Trứu Vũ, không thấy Vương Bạc và Vương Uy Uy đâu, lúc nãy ở bên ngoài Tô Xán thấy tầng hai sáng đèn, chắc Vương Bạc đang ở thư phòng của mình.
187 Hôm đó là ngày 7 tháng 5 ở Bắc Kinh. Thời khắc đó bầu trời đêm Hạ Hải mang màu lam thâm trầm, trăng rất sáng, có bóng ba chàng trai gầy gầy ngồi trên nóc nhà, ở Nam Tư là 13h 45 phút ngày 7 tháng 5.
188 Tô Xán về nhà lấy cặp, thất thểu lên chiếc xe bus trống không, một mình đi trên con dốc vào trường. Tới trước cửa phòng học, Tô Xán dừng lại, lòng tự nhiên hơi thấp thỏm, đẩy cửa vào, vị trí quen thuộc kia không phải là Đường Vũ nữa mà là Lý Lộ Mai, bên cạnh là ánh mắt đầy quan tâm của Trần Linh San, phía kia Tiết Dịch Dương trố mắt nhìn y, giáo viên đẩy kính, thấy Tô Xán đứng như trời trồng trước cửa, cau mày:- Đã đi học muộn còn đứng làm thơ ở đó à, đứng luôn đó nghe giảng tới hết giờ cho tôi.
189 - Cho mày biết, từ lúc Lý Lộ Mai và Trần Linh San thì thầm to nhỏ với nhau, đã có sáu lần nhìn sang phía bọn mình rồi, trong đó Trần Linh San quay lại nhìn lâu nhất, 80% là đang nói về mày.
190 Tằng Viên kể cho Tô Xán nghe chuyện ở trường học, cũng là để thăm dò chuyện của Tô Xán, dù leo dốc tới mồ hôi mồ kê nhễ nhại cũng chẳng thấy mệt:- Anh, thành tích của anh tốt, dáng người khá, khuôn mặt cũng ổn, ở trường chắc được hoan nghênh lắm phải không?Tô Xán hơi nở mũi một chút:- Ờ thì tàm tạm.
191 Lúc này Tằng Viên cũng lặn tới rồi, lấy cái đầu to tướng huých Tô Xán, Tô Xán ra hiệu mỗi người nắm một cái dây, kéo lên. Tằng Viên gật đầu, hai anh em đồng thời kéo hai đầu, "viên gạch" kéo ra khỏi bùn, xách lên bờ.
192 Khi Tô Xán tới cửa hiệu thì Vương Thanh cũng có mặt, cha tiếp khách ngoài không về, trên bàn thức ăn hết sức thịnh soạn, Vương Thanh đưa bát đũa cho Tô Xán, ngồi vào bàn còn gắp thức ăn cho y:- Này tiểu thiếu gia.
193 Hơn bốn mươi nam sinh toàn bộ bị phạt phơi nắng giữa sân, còn Tương Thạch Trung đứng trong bóng râm hả hê nhìn. Nữ sinh lớp số năm đứng ở xa, bọn họ lúc nãy cũng cười rất to, tuy được "khai ân" song không có ai cảm kích Tương Thạch Trung hết.
194 Lý Lộ Mai đứng cách đó không xa, lòng thêm kích động, hành động khi nãy của Trần Linh San chưa biết sẽ gây ra hiệu ứng gì, kết quả đã nảy sinh cảnh này, xem ra ngày mai chuyện " Trần Linh San một mình đưa nước, Tô Xán nổi giận mắng giáo viên" sẽ gây ra cơn phong ba lớn trong trường.
195 - Này, "phong cốt" của bạn lần này thi vật lý đứng thứ tư cả khối đấy, tiếc quá chỉ thiếu 3 điểm, nếu không được vào đội tuyển trường đi thi toàn tỉnh rồi.
196 Vương Thúy Bình tức lắm, gia cảnh Triệu Lượng tốt, lại là con cái lãnh đạo, trong cục ai cũng phải nhìn mặt, nếu con gái mình được người ta nhìn trúng thì tốt rồi, không ngờ đứa con kém cỏi đi thích người khác, Triệu Lượng thích đứa cháu gái này, cơ hội tốt như vậy không biết quý trọng, người ta nói một câu là cãi một câu.
197 Trong một tháng tiếp theo, Vương Thanh bôn ba khắp nơi, thực ra từ khi làm trợ thủ cho Tằng Kha, Vương Thanh tự do hơn nhiều, thường mà nói chỉ khi nào ba cửa hiệu thiếu người cô mới tới giúp đỡ, hoặc tới chợ bán buôn điều tra nguồn hàng, cho nên cô đa phần chạy bên ngoài, không ai nghi gì cả.
198 Mở cửa hiệu rồi nhập hàng, Tô Xán tổng cộng tiêu mất 800. 000, quá nửa số tiền đầu tiên y lấy được, y vẫn thấy tiêu chưa đủ nhiều, phải rửa sạch toàn bộ số tiền này mới có báo đáp lớn hơn, mới đủ vận dụng.
199 - Chỗ này tuy vắng vẻ, song ngoài kia có mấy đứa bé đang chơi, mình mà kêu lên là chúng sẽ nghe thấy. Mắt Lâm Lạc Nhiên phản chiếu vầng trăng, mái tóc nhuộm hung xõa trước cổ, Tô Xán không khỏi sinh ra ý nghĩ, nếu mình tóm lấy mái tóc này, nó có trượt đi như nước giống quảng cáo không?Tô Xán hận ngứa răng, rất muốn học trong phim cười gằn :" Cô kêu đi, kêu vỡ họng cũng không ai quản đến đâu.
200 May mắn có vẻ chuyện diễn giảng không phải là sự kiện to tát gì, ít nhất so với ai vừa mới tỏ tình với ai, ai vừa chia tay khóc thút thít cả đêm, hay ai đó đoạt giải nhất hội thao thì có vẻ không ai chú ý.
Thể loại: Trọng Sinh, Dị Giới, Đô Thị, Khoa Huyễn, Huyền Huyễn
Số chương: 50