101 Ngô Lão Cẩu không ngờ, y còn chưa kịp đến Từ Châu, đã đụng mặt với sư đoàn 13 của quân Nhật sau khi chiếm đóng phía Bắc sông Trường Giang.
Xưa nay Từ châu là yếu địa của Hoa Đông, quân Nhật muốn thừa thắng chiếm luôn khu Hoa Đông.
102 “……… Trương Ngọc Lân?”
Thấy người kia mặc một thân quân trang, trên mặt khó nén vẻ mệt mỏi sau chiến đấu, nếu không vì trong đôi mắt ôn hoà có ẩn ý mạnh mẽ sắc bén đã khắc sâu trong trí nhớ, Ngô Lão Cẩu suýt không nhận ra vị hậu bối Trương gia mà họ cho rằng chết trong đấu đã đen hơn mấy tháng trước rất nhiều.
103 Ý là, nếu đã đến Từ Châu này, thì không thể thả ngài đi.
Ngô Lão Cẩu thở dài, cho dù không có tán thưởng cách làm của Trương Ngọc Lân, y vẫn là không thể không thừa nhận bây giờ đã không còn con đường nào khác, “Lão Vương nói các người trừ phi chiêu binh nếu không thì sẽ không lập tức nhận người ngoài nhập ngũ.
104 Cả quân doanh chỉ có một người có thể gọi y là Ngũ gia.
Nhưng mà trễ như vậy mà Trương Ngọc Lân còn đơn độc đén tìm y, hiển nhiên là chuyện không nhỏ.
105 Trước đi đi theo cánh quân cuối cùng rời khỏi Từ Châu, không hiểu sao Ngô Lão Cẩu lại cảm thấy có chút tình cảm thân thiết đối với thành phố đã ở qua một tháng này.
106 So với vẻ mặt tất nhiên của Trương Khải Sơn, hiển nhiên cả người Ngô Lão Cẩu còn đang ở trạng thái mơ màng.
Lúc trước Trương Ngọc Lân từng nói Trương Khải Sơn không biết Ngô Lão Cẩu đã rời khỏi Trường Sa, theo lý mà nói y đi theo đại bộ đội vừa đến Vũ Hán, Trương Khải Sơn thân là phó sư trưởng sẽ không đến mức đến tìm y đầu tiên.
107 Ngô Lão Cẩu là bị Trương Khải sơn đánh thức.
Trong lúc mơ mơ màng màng ngẩng đầu, lại phát hiện trên mặt người đứng bên cạnh không hé ra chút cảm xúc nào, trong giọng nói còn mang theo chút quở trách: “Ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh.
108 Nếu tính toán một cách chính xác, kỳ thật thời gian Ngô Lão Cẩu ở lại Vũ Hán không đến một tháng.
Khi Chính phủ của Quốc Dân Đảng dời đến Trùng Khánh, thống soái quân sự và các binh sĩ đều tề tụ ở Vũ Hán, trong lúc chiến tranh nơi này gánh vác đầu mối giao thông then chốt của thành phố nên nghiễm nhiên trở thành trung tâm kinh tế chính trị quân sự và trung khu kháng chiến.
109 Trương Khải Sơn nghe vậy khẽ cười một tiếng, thấp giọng nói: “Cũng chỉ có cậu mới dám nói như vậy. ”
Chưa để cho đối phương mở miệng, hắn bỗng nhiên thu lại thần sắc, nói: “Dưới này quả thật có đồ, chỉ tiếc là vô dụng.
110 Lòng khẩn trương đối địch vẫn chưa ảnh hưởng đến lòng ham muốn tìm kiếm của những tân binh sĩ, nhất là đối với những tân binh vừa gia nhập quân đội không có khái niệm tác chiến, ngoại trừ không biết sợ đối với chiến dịch sắp đến, còn có hưng phấn và ý chí chiến đấu.
111 Ngô Lão Cẩu bật đèn pin, vừa nhìn đã thấy bất thường. Phía sau đối diện nhà xí vốn có một cái cửa gỗ, không biết từ khi nào đã bị mở toan, lộ ra con đường bên trong, xung quanh tối om cũng không biết là dẫn đi đâu.
112 Lời còn chưa dứt, chợt nghe một luồng gió mạnh thổi qua đỉnh đầu.
Thân thủ của hai người cũng không chậm, lộn một vòng tránh thoát được trận tập kích.
113 Tiếng kêu vang lên trong thông đạo yên tĩnh nghe chói tai lạ thường, có chút giống tiếng cãi vã, lại có chút giống như tiếng xương cốt quét qua sàn nhà.
114 “A?” Lão Vương nghe vậy liền thấy lờ mờ, hỏi: “Không phải thật, chẳng lẽ quan tài còn có hàng giả sao?”
Thấy vẻ mặt Chung Thanh cũng đầy nghi hoặc, Ngô Lão Cẩu thở dài, nói: “Trong những quan tài khác có thi thể người, cho nên mới bị con báo đang đói khác phá hỏng, chỉ có khối quan tài này vẫn còn giữ được vẻ hoàn hảo như vậy, chứng tỏ bên trong không có thi thể.
115 Ngô Lão Cẩu gật đầu, nói: “E là cái mộ đạo chính là thông đạo dể vận chuyện quặng sắt, mà vật dụng dùng để vận chuyển, chính là quan tài. ”
Phải biết rằng, nếu người trong thôn đã dùng Vạn Gia Lĩnh làm nghĩa địa, tự nhiên có người đến dời phần mộ tổ tiên đi, thấy quan tài ra ra vào vào cũng không có gì kỳ quái.
116 Chiến đấu kéo dài đến đêm, thẳng đến giờ tý, tiếng súng trong khe núi phía bắc mới dần giảm xuống.
Lúc này, Ngô Lão Cẩu đang ở cùng chỗ với Lão Vương, trong ấm vẫn còn sót lại một chút nước, mỗi người gặm một cái bánh mì lớn cứng như đá.
117 Ai ngờ cả ngày hôm sau đội thủ quân đều phải nằm trong trạng thái đợi lệnh.
Thỉnh thoảng trên không trung xuất hiện phi cơ điều tra của địch lượn quanh, mọi người phải cẩn thận ẩn thân vào giữa chiến hào trong núi rừng, để tránh bại lộ mục tiêu, May là Vạn Gia Lĩnh quanh năm mưa bụi, làm hạn chế tầm nhìn từ không trung, nhưng như vậy, khí hậu ẩm ướt oi bức lại khiến tâm tình của mọi người thêm nôn nóng.
118 Lão vương đã xảy ra chuyện.
Trong đầu ù một tiếng, Ngô Lão Cẩu ngốc lăng một hồi mới phản ứng lại là phải chạy qua đó xem.
Đã không còn ánh lửa chiếu rọi từ đạn pháo, bốn phía quay về một mảnh hắc ám, y sờ soạng bò qua, bỗng nhiên nhớ đến nổ súng máy vào ban đêm sẽ rất dễ bị lộ mục tiêu, chỉ e vừa rồi quả pháo kia là nhắm vào Lão Vương đang cầm súng máy.
119 Lúc y nói chuyện, đôi mắt vẫn hắc bạch phân minh, dù cho lúc này trên mặt bị khói hun đen thui như vừa bị đem đi nướng, cũng không ngăn được đôi mắt trong sáng ẩn mình sau đó.
120 Nhiều năm về sau, Trương Khải Sơn vẫn nhớ như in cảnh tượng chiến đấu kịch liệt ngày đó.
Dưới tình thế quân địch ào ạt chạy tới, dưới sự công kích không ngừng của bom và đạn, quân địch cứ như sóng vỗ từng đợt từng đợt ùa tới, giẫm lên thi thể của những chiến hữu đã chết để xông lên đỉnh núi, thấy người chém người, thoáng chốc Đỉnh Kỳ Lân máu chảy thành sông.