121 Ngô Lão Cẩu là bị tiếng đạn pháo làm cho tỉnh lại.
Trong lúc ý thức mơ mơ màng màng chợt nghe được vô số tiếng bước chân lộn xộn, lập tức bên tai tràn ngập tiếng súng, cùng với một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa.
122 Chân Đại Đầu bị thương không tiện đi lại nhiều, nhưng cũng may Ngô Lão Cẩu quen thuộc hình dạng mộ thất bình thường, y xem sơ sơ qua liền đã có tính toán.
123 Đại Đầu không có kinh nghiệm, tất nhiên không nhìn ra khối phong thạch nào có vấn đề, nghĩ nghĩ hỏi: “Có người đã đến đây, cho nên khối phong thạch nào hắn đã động qua chính là lối ra chính xác?”
Ngô Lão Cẩu gật đầu lại lắc đầu, nói: “Tôi cũng không chắc, nhưng có thể thử xem.
124 Giây tiếp theo, Ngô Lão Cẩu liền cảm giác được bàn tay đối phương đang nắm chặt mình lại run lên nhè nhẹ.
Trong trí nhớ của y, Trương Khải Sơn tuyệt đối sẽ không xuất thể xuất hiện loại tình huống này.
125 Ngô Lão Cẩu nghe vậy ngạc nhiên mở to mắt, sau đó khoé miệng lại hơi nhấc nhấc lên.
Trương Khải Sơn thấy y nghe đến tên Tam Thốn Đinh là mắt liền sáng như đèn pha, nhịn không được lắc đầu cười khẽ: “Giống nhau như đúc.
126 Không lâu sau thân ảnh của Tam Thốn Đinh từ từ xuất hiện từ trong mộ đạo.
Sắc mặt Chung Thanh khó nén vẻ mệt mỏi, cũng may trên người không có vết thương nào lớn, nhìn thấy Ngô Lão Cẩu thật sự bình yên vô sự, rõ ràng thở nhẹ ra một hơi.
127 Lúc nói chuyện, bọn họ đứng rất gần nhau.
Trương Khải Sơn nhìn thấy gương mặt tuấn tú đang tươi cười của Ngô Lão Cẩu, thật lâu sau bỗng nhiên cũng cười.
128 Ba người bọn họ là nhóm cuối cùng đặt chân lên vách đá dựng đứng.
Sau khi đi lên thì đến một bãi nương rẫy tương đối bằng phẳng, xa xa đằng kia là trận địa chính của Đỉnh Trương Cổ, thậm chí đã có thể thấy rõ tàn quang từ lửa đạn của quân Nhật.
129 Phải tác chiến trong hoàn cảnh thi thể chất đống và mùi máu bay ngập trời vốn không phải là một chuyện làm cho người ta vui thích, nhưng bọn họ cũng không có nhiều thời gian để xử lí những thi thể vẫn còn ấm này.
130 Hai quân giằng co kịch liệt suốt ba ngày ba đêm.
Dưới đại bác từ phi cơ của địch, và viện quân nhảy dù thi nhau công kích, song phương lâm vào khổ chiến, trận địa trên đỉnh núi bị giằng co tranh đoạt qua lại hết lần này qua lần khác, buổi chiều ngày thứ ba, sau khi Trương Khải Sơn dẫn binh lính tử chiến một trận đoạt lại được Đỉnh Trương Cổ, hai quân cuối cùng cũng tạm thời ngừng bắn.
131 Trương Khải Sơn là bị khiêng ra khỏi chiến trường.
Lúc tin tức thắng lợi được truyền đến, miệng vết thương bên chân trái của hắn đã sớm sưng mủ, các vết đạn trên người bị nhiễm trùng, sốt cao không lùi.
132 Trương Khải Sơn biết vết thương lần này của hắn rất nặng, nhưng hắn không ngờ lớp thạch cao trên chân quấn một cái mà đã quấn hết nửa năm.
Trong thời gian nửa năm dưỡng thương, Trương Khải Sơn cũng được tính là cực kỳ thanh nhàn.
133 Trong lòng Giải Cửu thở dài, nhìn người đối diện tựa hồ lúc nào cũng không nhanh không chậm, hỏi: “Ngài đã đồng ý rồi?”
Ở trong mắt những người khác, Giải Cửu là một người khiến cho người ta khó nhìn thấu.
134 “Cho nên, lần này chỉ cho phép thành công, không được thất bại. ” Ngô Lão Cẩu lặng lặng lắng nghe Trương Khải Sơn nói xong kế hoạch lần này, đưa tay cầm lấy bức mật hàm đã được mở ra trên bàn, ngẩng đầu nhìn hắn, nói: “Nếu không, không chỉ có tất cả mọi người đều chết, mà ô danh của ngài có tẩy cả đời cũng không sạch.
135 Đại tá đã từng nghe qua về những truyền thuyết và tài nghệ của từng người trong Trường Sa Cửu Môn, chỉ là những truyền thuyết ấy không hẳn đều là sự thật, sau khi gặp mặt Trương Đại Phật Gia đứng đầu Cửu Môn rồi, hắn mới khẳng định được tính chân thật của truyền thuyết này, hơn nữa hai bên đều nhanh chóng nhất trí trong phương diện chính trị, hắn cũng cảm thấy rất chờ mong đối với những người khác.
136 Tiệc tối chỉ khoảng chừng một canh giờ, nhưng đại tá lại không cảm giác được đã ăn bao nhiêu mỹ vị vào miệng.
Là bởi vì cái thứ tú sắc khả xan kia.
137 Trương Khải Sơn lập tức trở lại lấy một cây đèn cầy mới, lấy thêm cây đèn cầy vẫn còn sáng rực trên đài kia, hai người một trước một sau đi xuống ám đạo.
138 Có thể nhìn ra, cái quan tài được bảo tồn tương đối tốt.
Ngô Lão Cẩu đoán rằng vách tường của tầng hầm đã được tẩm một loại hương liệu chống ẩm nào đó, khiến cho không khí nơi này hoàn toàn khô ráo, thứ đó mới không bị hư tổn.
139 Ngô Lão Cẩu nhìn thoáng qua đại tá còn đang giãy dụa không ngừng, phát hiện hai chân hắn đã bị đánh gãy, suy nghĩ một chút, quay đầu nói với Bán Tiệt Lí: “Là cô ta làm sao?”
Bán Tiệt Lí nhìn y, bỗng nhiên hừ một tiếng, nói: “Thật ra cậu cũng không cần phải làm cho ra hồn.
140 Nhị Nguyệt Hồng và Giải Cửu đã rời khỏi Trường Sa năm ngày.
“Nghe nói thứ đó đã đến Trùng Khánh,” Ngô Lão Cẩu nhìn dòng người qua lại ngoài quán trà, nhấp một ngụm, quay đầu nói với Tề Thiết Chuỷ: “Trước mắt không gây ra nhiễu loạn gì.