81 Ngô Lão Cẩu phản xạ theo tự nhiên vươn tay đấm một quyền vào mặt người kia. Khiến y giật mình chính là, quyền này lại đánh vào không khí, trước mặt đột nhiên trống không, giống như người kia xuất hiện chính là ảo giác không phải thật.
82 Ngô Lão Cẩu sửng sốt, ánh mắt Trương Khải Sơn gần trong gang tất nhìn thẳng về phía y không hề né tránh, như muốn xuyên vào mắt y. Nói thật, trừ bỏ lúc còn bé làm nũng trong lòng mẹ ra, Ngô Lão Cẩu rất ít khi đối diện gần gủi với người khác như thế.
83 Ngô Lão Cẩu cả kinh, vậy cái thứ giống y như mặt của Đại Bảo khi nãy là gì? Nhịn không được thầm thở dài, người là y cứu đi, ai ngờ cuối cùng vẫn phải chết trong mộ.
84 Nhị Nguyệt Hồng vốn xuất thân là hí tử, là cái nghề dễ bị người khác coi rẻ nhất, vô luận là nhìn thấy phong hoa tuyết nguyệt hay là tình cảm nhân gian đều nhiều hơn người khác.
85 Tuy không ngửi được mùi, nhưng Ngô Lão Cẩu đã cảm nhận được cổ họng và phổi đau nóng như thiêu đốt.
“Cố gắng che mũi miệng lại đừng để hít khí a-xít quá nhiều, nếu không sẽ ăn mòn đường hô hấp và phổi.
86 Ngô Lão Cẩu rất nghe lời gật gật đầu, sau buông Tam Thốn Đinh trên cổ tay áo xuống, định cho nó ngửi ra vị trí của A Tĩnh.
Lúc này, trên mặt đất đã bị a-xít ăn mòn đến mức gồ gề, sau khi bị hoà lẫn với máu của thi anh, vốn a-xit có chất lỏng màu xanh lại chuyện thành màu trắng xám.
87 Suy luận rất đơn giản, nếu như A Tĩnh đã vào trong một trong những cửa động này, như vậy thì chắc chắn bọn họ phải còn trong đó. Nhưng rốt cuộc là ở cửa động nào, bây giờ người còn sống hay chết, không thể biết được.
88 Hỗn loạn cũng không lâu lắm, ít nhất đối với Ngô Lão Cẩu mà nói, đã không còn thứ gì đang sợ hơn là lúc nhìn thấy con huyết thi ở Biều Tử Lĩnh năm ấy.
89 Đổ đấu kiêng kỵ nhất, chính là tham lam và dục vọng.
Giống như truyền thuyết Ma thổi đèn, người trộm mộ không cần phải lấy đi tất cả đồ vật trên người chủ mộ.
90 Lúc trở lại Trường Sa đã là hai ngày sau.
Kỳ thật mọi người trong Cửu Môn muốn ở lại Bắc Bình đi chơi cho đã (trans theo ngôn ngữ hiện đại là đi shopping ý), Phan Gia Viên mới mở trong thành tuy mặt bằng không lớn, nhưng có nhiều hàng hoá tốt.
91 Buông bút vẽ mắt trong tay, Nhị Nguyệt Hồng nhìn hàng mi mình tô cả nửa buổi cũng không thành hình, bỗng nhiên thở dài: “Cậu định đứng đó đến chừng nào?”
Tiếng bước chân của Giải Cửu đi có chút chua xót, cuối cùng vén rèm cửa bước vào.
92 Người đáng tới đúng là Trương Khải Sơn và Chung Thanh.
Ngô Lão Cẩu quay người nhìn thấy Trương Khải Sơn thấp giọng dặn dò Chung Thanh vài câu, người kia gật đầu kính chào một cái theo nghi thức quân đội rồi xoay người rời đi.
93 Nếu có thể lựa chọn lại lần nữa, Giải Cửu tuyệt đối sẽ không làm hàng xóm với Bán Tiệt Lí.
Không phải là Giải Cửu sợ cái người luôn được đồn là độc ác nham hiểm không có điểm dừng này, trên thực tế, trên đời này không có mấy người có thể làm cho hắn cảm thấy e ngại.
94 Kỳ thật Giải cửu cũng đã đoán được lúc này Ngô Lão Cẩu không có nhà, thật ra là lúc trước hắn từ rạp hát của Nhị Nguyệt Hồng đi ra có đụng mặt Chung Thanh, cho nên biết lúc ấy Ngô Lão cẩu đang ở cùng với Trương Khải Sơn.
95 Nghiêm Tiểu Thư chưa từng gặp Nhị Nguyệt Hồng, nhưng có nghe qua tên này.
Nhị Nguyệt Hồng đương nhiên không phải là tên mà chỉ là hí danh, bất quá ngoài đường lại có vài người bảo đó là tên thật?
Trong gương, một đôi lông mày thẳng tắp được vẽ hết sức *** tế như chiếc lá, hai đôi mắt như bướm ấn lên một bông hoa đào, uyển chuyển bình tĩnh ẩn giấu sự sắc bén.
96 Người có thể nổi danh trong thời loạn lạc đều không phải người ngu ngốc.
Ngô Lão Cẩu tự nhận chỉ số thông minh của mình kém Giải Cửu, nhưng chưa bao giờ thiếu mánh khoé, hơn nữa y biết được thời điểm nào thích hợp để giả ngu nhất.
97 Ngô Lão Cẩu biết mình uống rượu.
Kỳ thật y rất ít khi uống rượu, bởi vì hiểu được tửu lượng của mình không tốt, vì tránh gây chuyện, đương nhiên sẽ tránh uống nhiều.
98 Điếu thuốc lá trong tay Nghiêm tiểu thư bị siết đến mức có chút nhăn nhúm, cô thản nhiên nói: “Phải không?”
Hoắc Tiên Cô tự châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng phun ra một ngụm khói, “Chỉ có thể nói, cô đến chậm một bước mà thôi.
99 Nói đúng ra, nguyên nhân khiến cho ngày hôm sau Nghiêm tiên sinh phải vội vàng rời khỏi Trường Sa cũng không phải hoàn toàn vì mối nhân duyên của Nghiêm tiểu thư không có kết quả, mà vì ông ta nhận được một bức điện báo phải tức khắc về Thượng Hải.
100 QUYỂN 2: CHIẾN TRANH THIÊN
Khi tin tức Thuợng Hải rơi vào tay giặc được truyền tới Trường Sa, đã là đầu mùa đông năm đó.
Ngô Lão Cẩu cầm tờ báo trong tay, quân đội Trung Quốc thương vong gần ba mươi vạn nhìn đã thấy rợn người.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 27