141 Lại là một năm bánh lá thơm ngất trời.
Dẹp bỏ chiến sự, Trương Khải Sơn nhìn tấm bản đồ Trung Quốc trên bàn, yên lặng nhìn nửa ngày, nhưng không chút động tĩnh.
142 Lúc Chung Thanh ôm Tam Thốn Đinh vào trung tâm thạch thất của mê quan trận, không gặp được Ngũ gia như đã đoán, mà ngược lại thấy chủ tử nhà mình sắc mặt nghiêm trọng dựa trên tường.
143 Phiến đá xanh, bóng chiều tà. Hoa ảnh loạn nhân nhãn, quang âm toái nhất địa.
Đã nhiều ngày nay khắp Trường Sa thành đều có tay áo hồng bay tán loạn, dù không có lễ hội cũng ẩn ý có chuyện vui.
144 Trước màn vẫn là âm thanh tuyệt sắc nhân gian, diễn đến thăng trầm.
Sau màn đang diễn chính là cảnh địa ngục trần gian, dày vò núi đao biển lửa.
Đương nhiên, nửa câu sau chỉ nhắm vào một mình vị quân gia kia mà thôi.
145 Người có thể đứng ngoài hỗn loạn, đều không phải là dạng dễ xơi.
Huống chi là một đám người cả ngày đao kiếm dính máu.
Cũng khó trách vị quân gia kia vô cùng tự tin, những người này trước tiên đã biết chủ nhân mình bị bắt, cùng lúc đó Cẩu Ngũ gia của Lão Cửu Môn lại đến đây, liền mừng rỡ ôm cây đợi thỏ, sau đó cẩn thận hầu hạ hắn, đến lúc đó lấy một đổi một cũng có chút thể diện.
146 Lúc mà thực lực hai bên không cần bằng, cao thủ thường sẽ mất đi hứng thú chiến đấu.
Như rồng lớn qua sông lướt qua đám người hỗn loạn, đao chưa rời khỏi vỏ đã bình loạn hết tất cả.
147 /1]
Hôm nay đầu báo có tựa: Mồng một tháng năm vui vẻ! Nghe nói hôm nay Ngũ gia muốn phản công? Sau khi Cửu Môn bắt được tin tức nội tâm liền hoạt động: Phật Gia (bất động thanh sắc): Ha? Nhị gia (cười yếu ớt): Đây đương nhiên là chủ ý của Tiểu Cửu.
148
Kỳ thật Phật Gia không ngờ một người ngày thường có tính tình tuỳ tiện như Ngũ gia mà lại nhớ rõ cái ngày thất tich vốn chỉ có các thiếu nữ mới lớn quan tâm đến.
149
Đêm thất tịch, lần đầu Ngũ gia mặc quân phục, phong thần tuấn lãng khác hẳn nho nhã xưa kia một trời một vực. Như Trường Sa thành gắn thêm lôi đài, như Tiên Cô đã nói, cuối cùng cho điểm A+ Vì sao Ngũ gia lại đơn độc chọn mặc bộ quần áo quân nhân vào ngày thất tịch? Cửu gia cười nói: “Trung Quốc và Phương Tây kết hợp.
150
Lúc Ngô Lão Cẩu nói chuyện, đáy mắt trong trẻo dị thường, hoàn toàn không thấy vẻ mờ mịt khi say rượu. Bọn họ cũng đều biết nói những lời này ra là có ý gì.
151
(Quay lại khoảng thời gian trước khi Ngô Lão Cẩu đi Hàng châu) “Đồ đều đã chuẩn bị xong rồi?” Trương Khải Sơn xoa xoa lòng bàn tay hơi lạnh của y, hỏi.
152
Sau khi rời khỏi Trường Sa, Nhị Nguyệt Hồng hiếm khi ngủ an ổn như vậy. Hai người ngồi chung một xe, đây là lần đầu tiên Giải Cửu nhìn thấy gương mặt của hắn khi ngủ gần như vậy.
153
Đọc xong cái này tui cảm thấy tất cả những người họ Trương đều ngoài mặt thì lạnh lùng, trong lòng thì sến lụa biến thái ┐(︶︶)┌ Lần đầu nghe được cái tên Chung Thanh, từ đầu tiên nhảy ra trong đầu Trương Ngọc Lân là ‘chung tình’.
154
Trung thu đối với mấy người gốc ở Trường Sa mà nói là một ngày cần phải dùng tâm tư để chuẩn bị cho tốt. Lúc đó, cơ hồi mỗi gia đình đều tự chuẩn bị bánh trung thu, đêm trung thu đem bánh mình đã chuẩn bị cùng với nho, lê, … bày ra dưới ánh trăng, cả nhà quây quần ngồi vây quanh nhau, như vậy năm tới gia đình có thể đoàn tụ, người tròn như trăng.
155
Kỳ thật đơn giản là vì Tề Thiết Chuỷ tính được nửa canh giờ sau khi hạ nhân ở Giải gia tặng bánh trung thu xong, ô tô của Phật Gia sẽ quét một đường khói bụi tiến vào Trường Sa.
156
Chuyện kể rằng, sau khi thanh danh của Cửu Môn Đề Đốc vang lên, tuần báo “Lão Cửu Môn” trong một đêm đã trở thành hạng mục chủ yếu của tạp chí Trường Sa.
157
Người phỏng vấn: Xã trưởng nhà xuất bản Lão Trường Sa, chủ biên “Lão Cửu Môn”, người lên kế hoạch ‘Những chuyện lộn xộn của Cửu Môn’, người già nhất Trường Sa, bản lĩnh cực mạnh, người phỏng vấn nhiều nhân vật nhất —- Tam Mộc.
158
Lại nói sau khi Giải Cửu gia ở ngoài cửa nghe xong bọn người trong Cửu Môn bàn bạc, đáng thương cho thể chất thư sinh trời sinh yếu ớt của hắn, bị mắc nghẹn đến mức nội thương, phải tăng thêm liều thuốc mỗi ngày, ngày thứ hai liền trực tiếp xin nghỉ không ra khỏi nhà.
159
Bởi vì thân thể Cửu gia không khoẻ, Cửu Môn tề tụ ở Giải gia trước ngày đi Bắc Bình để bày mưu tính kế. Bởi vì sự tình liên quan đến nhân sinh đại sự sau này, hơn nữa để cảm kích tấm lòng hy sinh ngay thời khắc nguy nan của Ngũ gia, Cửu gia cố gắng rời giường bệnh cùng mọi người bàn kế tiến lui.
160
Sau trận chiến từ Vạn Gia Lĩnh về Trường Sa, đoạn thời gian Trương Khải Sơn dưỡng thương chính là khoảng thời gian thanh thản tự tại khó quên trong ấn tượng của Ngô Lão Cẩu, ngoại trừ phải làm canh cá thăm bệnh ra, thì là tuỳ tiện hạ mấy cái đấu nhỏ điều chỉnh cuộc sống.
Chương 149: Pn8: Thất Tịch (thượng)
Chương 150: Pn9: Thất Tịch (hạ)
Chương 151: Pn10: Nhất Ngũ
Chương 152: Pn11: Tín Vật
Chương 153: Pn12: Kết? Giải
Chương 154: Pn13: Chung Tình
Chương 155: Pn14: Số Đặc Biệt Mừng Trung Thu . Nhất Ngũ (thượng)
Chương 156: Pn15: Số Đặc Biệt Mừng Trung Thu . Nhất Ngũ (hạ)
Chương 157: Pn16: Sổ Ghi Chép Chuyện Lộn Xộn Của Cửu Môn
Chương 158: Pn17: Lão Cửu Môn Độc Gia Phỏng Vấn (1)
Chương 159: Pn18: Chuyên Lộn Xộn Của Cửu Môn . Ô Long (2)
Chương 160: Pn19: Chuyện Lộn Xộn Của Cửu Môn . Ô Long (3)
Chương 161: Pn20: Luyện Chữ
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 96