1 - Không thể quên. Dù đến chết cũng không thể quên. - Vận mệnh của ngươi từ khi sinh ra đã được quyết định, chính là. . . Âm thanh già nua không ngừng vang lên trong đầu nhưng những câu nói quan trọng lại không thể nghe rõ ràng.
2 Thành phố Lĩnh Hải trong hai mươi năm trở lại đây là một trong những thành phố lớn của Trung Quốc. Mấy năm gần đây càng nghiễm nhiên trở thành trung tâm kinh tế, văn hóa, chính trị của Trung Quốc sánh vai với một số thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải.
3 - Ngươi hận ta sao?Tạ Đông phun ra một hơi, làn khói bị hút theo hướng điều hòa vẽ lên đường cong mơ hồ. Tiêu Thần khẽ nhíu mày, thản nhiên nói:- Hận? Đừng nói tới hận, có lẽ cho tới bây giờ tôi chưa từng hận, cũng không có gì phải hận.
4 Trên đường phố phồn hoa tấp nập có một người lặng lẽ bước, Tiêu Thần lúc này không khỏi mê man, bước chân vô định. Từ nhỏ hắn là một đứa trẻ mồ côi, nhờ sự cưu mang của mọi người mà trưởng thành.
5 Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn người thanh niên ngồi xếp bằng trên giường, một luồng khí trắng mỏng manh từ đầu hắn bốc lên vẽ lên những đường cong mơ hồ.
6 - Mau dừng lại cho bà. Chu Tử Y chĩa thẳng loa về phía chiếc Gia Linh quát mắng. - Để bà bắt được, xem bà có lột da không?Nhưng vào lúc này chiếc Gia Linh màu đen phía trước đột ngột dừng lại.
7 - Em Vân. Sao gặp anh lại muốn rời đi vậy?Lục Chân Vũ mới vừa bước vào quán đã thấy được tiểu mỹ nhân ngày đêm mong nhớ tâm tình rất tốt, hắn rút ra một hộp Tuyết Giáp, châm một điếu khẽ hỏi:- Em Vân.
8 Hoa hoa công tử Lục Chấn Vũ đáng thương lần đầu bị hù dọa như vậy mấy ngày kế tiếp cũng không dám ra khỏi cửa. Chiếc quần ướt nhẹp bị gã ném vào thùng rác nào đó, số điện thoại đám bằng hữu đều bị gã xóa bỏ, mỗi lần nhớ tới Đường Diễm Vân gã sợ đến phát run.
9 Lúc 11h đêm kết quả thi của Tiêu Thần đã có. Tổng tất cả các môn hắn được 325 diểm. Khi thấy được kết quả này của Tiêu Thần Đường Diễm Vân choáng váng.
10 Vừa bắt đầu kiếp học sinh của mình Tiêu Thần đã cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, chẳng khác rớt từ thiên đường xuống. Thầy giáo dạy hóa mang tai nghe đọc giáo án như vẹt, ánh mắt không thèm nhìn xuống đám học sinh bên dưới.
11 - Tiêu Thần. Em có biết đã chọc phải phiền phức lớn không hả?Đường Diễm Vân tức giận nói. Đường Diễm Vân cảm thấy bản thân bị chọc tới phát điên. Vừa mới được mình đưa tới lớp chưa đầy nửa giờ Tiêu Thần đã gây ra sự kiện bạo lực nghiêm trọng.
12 Nhà họ Hà tại Lĩnh Hải thậm chí cả nước là một gia tộc có sức ảnh hưởng cực lớn. Tại Lĩnh Hải xúc tu của nhà họ Hà đã vươn tới chính quyền, quân đội, thương nhân, tất cả các lĩnh vực giải trí đều có bàn tay của họ.
13 Tiêu Thần nằm mơ cũng không ngờ rằng thanh danh của mình bị hủy bởi chiếc quần có hoa văn bãi biển. Nguyên nhân chuyện này là thời điểm chạng vạng ba ngày trước.
14 Nhìn người đẹp dùng dao nĩa cắt thịt bò trong chiếc khay trước mặt, kế đó chậm rãi đưa từng miếng nhỏ vào miệng, cuối cùng dùng đôi môi đỏ mọng tinh tế nhai nuốt Tiêu Thần không khỏi kinh ngạc, miệng khẽ cười.
15 Cửa phòng yên lặng mở ra, một thân ảnh lóe lên cùng vài mũi ngân châm kịch độc bắn thẳng về phía lưng Tiêu Thần. - Phụp. Tiêu Thần mạnh mẽ nhấc chiếc chăn lông ném ra, ngân châm đụng chăn dầy khiến âm thanh vang lên trầm đục.
16 Vương Thiết Lâm tại nước cộng hòa Quốc Giá tuyệt đối là nhân vật truyền kỳ. Cũng không phải bởi vì lão có công trạng với quốc gia mà bởi lão chính là khối u ác tính.
17 Để ứng phó với cái hẹn tới quán rượu buổi tối anh bạn Tiêu Thàn của chúng ta vừa mở mắt ra đã chiến đấu với Tần Vận. Tối qua chiến đấu bốn hiệp với nàng nhưng sáng nay hắn tiếp tục vô sỉ yêu cần thêm một hồi với lý do là buổi tối sợ bà xã mệt nên buổi sáng phải ăn no.
18 Trên cây cột sáng bóng đám vũ công thân thể khiêu gợi đang uốn éo bày ra những đường cong vô cùng nhuần nhuyễn. Vài chiếc đèn neon chiếu đủ mọi loại màu sắc sặc sỡ khiến không gian càng trở lên điên cuồng.
19 - Đồ lưu manh. Mày là người sàm sỡ bà phải không? Cái loại vô lại. Chu Tử Y không ngừng nện đôi tay trắng ngần lên lồng ngực Tiêu Thần, thậm chí hắn chưa rõ chuyện gì xảy ra đã bị đánh tới tấp.
20 Lúc này đã qua 2h sáng, Tiêu Thần cùng Chu Tử Y chạy xe trên đường hơn tiếng đồng hồ cũng chưa thấy tên cướp nào, ngay cả xe cảnh sát cũng không thấy bóng dáng.