41 Cái gì là địa vị? Cái gì là tầm nhìn?Trong khi hai vị tổng giám đốc đang quyết định việc hợp tác làm ăn hơn trăm triệu thậm chí hàng tỷ trong tương lai thì Diệp Hoan chỉ quan tâm việc ai trả tiền chiếc quần hỏng, đây là sự chênh lệch của địa vị và tầm nhìn.
42 Diệp Hoan phát hiện ra đôi khi miệng mình rất đáng ăn đòn. Mà đáng ăn đòn là do ý chí chủ quan chứ do tác động khách quan. Cái tật xấu này đoán chừng phải ngược trở lại những năm tháng non nớt tại viện phúc lợi khi Diệp Hoan còn bé.
43 Trong phòng Hầu Tử. Ba người Diệp Hoan mỗi người ngồi một góc, Trương Tam và Hầu Tử bộ dạng ủ rủ, thẫn thờ. Giống như Ô Long Viện nhìn bề ngoài rất là mắc cười, nhưng cười xong ngẫm trở lại, mới thấy chua xót làm sao, muốn cười cũng chẳng cười được nữa.
44 Ngữ khí của Từ Giang rất ôn hòa nhưng ý tứ trong đó lại như một con dao nhọn thọc thẳng vào tim, khiến Liễu Trạch đau thấu xương. Liễu Trạch quả thật không có năng lực này.
45 Vào đông, trong sân trường đại học Ninh Hải lác đác vài người đi bộ. Nam Kiều Mộc ôm tập giáo án dày, một mình bước đi trên con đường nhỏ yên tĩnh trong sân trường.
46 Đắng cay khổ sở đều nếm qua rồi, cảm xúc lắng đọng lại nhất là gì?Diệp Hoan nói không nên lời, muốn nói mà lại thôi. Người đang chịu đau khổ thật sự không có tâm trạng để nuối tiếc cuộc sống, điều mà bọn họ cần nhất là thoát khỏi sự đau khổ.
47 Khả năng uống rượu là yếu tố thiên bẩm, trực tiếp phản ánh nhân phẩm của con người. Diệp Hoan cảm thấy khả năng uống rượu của mình rất tốt, uống nhiều chút cũng không say khướt.
48 Ba người trầm mặc rất lâu trong văn phòng tổng giám đốc. Tổng giám đốc lau mồ hôi, lén nhìn qua giám đốc kinh doanh thấy ông ta cũng đàm đìa mồ hôi. Hai người nhìn nhau cười khổ.
49 Nhiếp ảnh gia được khuyên giải đã quay lại, còn Diệp Hoan cũng tiếp tục chụp một cách không tình nguyện. Thực tế thì hắn cũng không thích công việc mới lừa được vào tay này, chỉ là nể mặt tiền mới không thể không chụp, không làm không được thôi.
50 Xế chiều hôm đó, giới kinh doanh thành phố Ninh Hải lại truyền ra một tin tức khiến người ta kinh ngạc. Sau hai động thái lớn di chuyển trụ sở và hợp tác với Công ty Hồng Hổ, Tập đoàn Đằng Long lại âm thầm thu mua công ty thời trang dưới trướng công ty Hồng Hổ.
51 Dịch: VôHưKhôngBiên: CỏRồi ta sẽ gặp nhau trong đời, đi vệ sinh gặp nhau âu cũng là duyên phận. Diệp Hoan và trưởng phòng Trần cùng ngồi trong nhà vệ sinh trò chuyện đủ thứ.
52 Liễu Mi tức điên lên rồi. Nhân viên không có lòng trung thành với Công ty Hồng Hổ nàng cũng đã gặp rồi nhưng chưa từng thấy kẻ nào ăn cây táo, rào cây sung trắng trợn như thế.
53 Chuyện thương tâm nhất trên đời chưa ai từng trải qua. . . Con tin lại dám đánh cả cướp. Diệp Hoan cảm thấy mình sắm vai cướp này quá thất bại, ít nhất là trong việc ra vẻ đe hăm làm chưa đến nơi.
54 Chu Mị cầm lái chiếc Merc-Benz theo chỉ dẫn của Diệp Hoan, ung dung đi ra khỏi thành phố Ninh Hải hướng về vùng ngoại ô. Xe chạy rất êm, kỹ thuật lái của Chu Mị rất khá.
55 Giữa đêm khuya, điện thoại của phó cục công an thành phố Ninh Hải Triệu Đại Phong vang lên chói tai. Triệu Đại Phong vỗ nhẹ nhẹ trấn an vợ hiền, sau đó nghe điện thoại, buồn ngủ mơ màng nói: "Tôi là Triệu Đại Phong đây, có chuyện gì vậy?"Cục công an yêu cầu từ cả cục trưởng cho đến anh cảnh sát thường điện thoại đều phải mở 24/24 không được phép tắt mắt để thể có thể gọi tới bất cứ lúc nào.
56 Rạng sáng, văn phòng bí thư thành phố Ninh Hải đèn đuốc sáng trưng. Trương Thành Thái và Từ Thắng Trì hai người ngồi đối diện nhau. Cả hai mắt đều đỏ bừng.
57 Kinh thành, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Đằng Long. Chu Dung tay cầm điện thoại đứng bất động, nghe thanh âm trong điện thoại, nước mắt bà thành hàng dài rớt xuống.
58 Diệp Hoan và Hầu Tử đều bị bẻ ngược hai tay. Cảnh sát dĩ nhiên sẽ không khách sáo gì với bọn họ, hai người giữ hai tay Diệp Hoan, người còn lại dùng sức đè đầu hắn xuống, đây là động tác cảnh sát thường dùng khi bắt tội phạm.
59 Diệp Hoan chưa bao giờ là một người an phận, việc đâm thủng lốp xe của người khác hắn đã làm từ nhỏ đến lớn giống như xe nhẹ chạy đường quen. Điều này một phần cũng liên quan tới tính cách của Diệp Hoan, hắn vô cùng hận người có tiền nhưng lại không có cơ hội dùng súng cao su bắn vỡ kính của những người nhà giàu, bởi vì hắn nghe nói kẻ có tiền rất sợ chết, kính đều thay bằng loại chống đạn dược, cho nên đâm lốp xe là một biện pháp thực tế mà lại tương đối an toàn.
60 "Mẹ nuôi?"Chu Mị vốn dịu dàng hiền hòa cũng không nhịn được kêu lên thất thanh, đôi mắt đẹp trợn ra như lục lạc, ra sức trừng Diệp Hoan: "Anh muốn nhận tôi làm mẹ nuôi?"Diệp Hoan không ngừng nháy mắt, nhìn rất gian.