21 Thích Hổ thấy muội tử và hắn đều bị bỏ quên, sắc mặt cũng ngượng ngùng. Mẫn Như cảm thấy thật hận! Nàng tự nhận là thiên chi kiều nữ lại chịu loại uất khí này,đối phương còn là thân phận tôn quý tiểu Hầu gia cũng là người trong lòng nàng,vừa hận lại không thể trêu vào,trong lúc nhất thời không chỗ phát tiết.
22 Cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng, đảo mắt liền đến mùa thu,lại đến sinh nhật Vân Mặc. Lúc này đây, Anh Ninh vẫn là ở dưới tàng cây quế tìm được hắn. Thiếu niên mười lăm tuổi,vóc người cao ráo,mỗi khi nàng nói chuyện với hắn đều phải ngẩng đầu lên.
23 Đi đến một tửu lâu không tệ, trên chiêu bài viết ba chữ lớn “Thụy Tường lâu”, Vân Mặc liền kéo Anh Ninh vào tửu lâu. Vừa đi vào,tiểu nhị liền ân cần chào đón, vừa muốn tiếp đón bọn họ ngồi vào vị trí gần cửa sổ dưới dầu,trên lầu bỗng nhiên truyền đến một đạo tiếng vang.
24 Nếu có một ngày nàng thích người khác? Nàng, nàng có thể rời hắn đi không?Vừa quay đầu lại, hắn nhìn An Ninh đứng ở phía sau căn dặn:“Cô về phủ trước đi! Không cần đi theo ta.
25 Nàng không phải thiếu nữ ngây thơ không biết gì, di nương thường đến nàng ít nhiều cũng tiếp xúc đến một ít dược lý cùng sách thuốc,xem tình hình Vân Mặc xác nhận là trúng xuân dược.
26 Theo động tác càng lúc càng nhanh của nàng, hơi thở hắn càng ngày càng nặng nề,yết hầu cũng phát ra từng trận thở dốc,ở bên tai không ngừng khẽ gọi tên nàng, cơ bắp toàn thân buộc chặt, thân thể một trận co rút, hắn phát ra tiếng kêu rên,tiếp theo phóng ra ngoài……“Anh tỷ tỷ……” Vân Mặc mỏi mệt không chịu nổi đem tuấn nhan hồng noản vùi vào cần cổ tuyết trắng như ngọc của nàng, trong lòng tất cả đều là vui mừng cùng thỏa mãn.
27 Hắn dò xét thấy Anh cô nương cũng không nhún nhường,lấy ngân phiếu trên bàn,khi đi tiếng bước chân nhẹ nhàng phảng phất giống lục bình im hơi lặng tiếng trôi xa.
28 Cho dù Ô Hoàn Tộc bị thanh thế to lớn “Hổ báo kỵ” và “quân Phù gia” dọa sợ tới mức thành rùa đen rút đầu. Ngọc Lăng thành vẫn như cũ quân kỳ phần phật, tiếng trống đùng đùng,lúc nào cũng sẳn sàng chiến đấu.
29 “……” Nàng ngạc nhiên há miệng thở dốc nhưng không phát ra thanh âm gì, càng không biết nên trả lời hắn như thế nào. “Nàng không phải nói là sau khi rời đi hầu phủ nàng gặp được y đại phu thuật inh,người ấy đã chửa khỏi vết bớt cho nàng chứ?” Hắn trào phúng nói.
30 “Tiếp tục nói. ” Hắn hơi nới lỏng tay,ngón tay dọc theo cổ nàng dao động qua lại có một loại ái muội không thể nói rõ. “Về sau…… Về sau không biết thế nào bị lão hầu gia phát hiện, tuy rằng ông ấy chưa nói cái gì nhưng ta nhìn thấy ông ấy phóng chiếc hộp kia lên bàn,ta chỉ biết hắn cái gì cũng đã biết.
31 “Anh tỷ tỷ,tỷ có biết hay không……” Cúi đầu xuống con ngươi đen sắc bén nhìn thẳng vào nàng, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:“Bốn năm trước ta hận nhất tỷ gì không?”Anh Ninh dùng sức cắn môi lắc đầu.
32 “A,thật làm người ta thất vọng,thì ra Anh tỷ tỷ cũng không thông minh giống trong tưởng tượng của tavậy. ” Vân Mặc giống như tiếc nuối lắc đầu nhưng miệng tuyệt đối không có thất vọng thở dài.
33 Vật cứng hình trụ mềm mại trong lòng bàn tay dường như có xu hướng càng ngày càng thô cứng,lửa nóng,sưng cao, nóng đến cả người Anh Ninh hồng như tôm luộc trong nồi, nàng khẽ cắn răng buồn bã nói:“Nếu ngài hận ta,thì cứ tìm ta đừng liên lụy người vô tội?”“Anh tỷ tỷ đừng nói thế,ta làm gì hận tỷ,lại thế nào lạm sát người vô tội?Tỷ thật sự hiểu lầm ta,thật làm ta đau lòng……” Trên gương mặt Vân Mặc đều viết mất mác và ảm đạm, trong lòng càng hận trên mặt lại càng làm bộ dáng như thuần lương vô hại, hắn đã sớm không phải thiếu niên bốn năm trước bị nàng lừa xoay quanh,hắn hiện tại có biện pháp ép nàng đi vào khuôn khổ!Quả nhiên một lát cường ngạnh,một lát yếu thế, một lát châm chọc khiêu khích nàng, một lát lại tự giễu u buồn, tiểu hầu gia tính tình cổ quái làm Anh Ninh không kịp trở tay.
34 Trong Ngọc Lăng thành có một quán cơm gọi là “ Đắc Vị Cư”. Quán cơm nhỏ này gạch ngói màu xanh, không có mái hiên điêu khắc,xà ngang càng không có họa phi vân, cũng tuyệt không tủng nhập bích vân, đi vào cảm thấy bề ngoài thật giản dị,còn trong đại sảnh bày biện mấy cái bàn sạch sẽ, hậu viện có cái sân nho nhỏ và phòng bếp.
35 Trà lâu sạch sẽ thanh nhã u tĩnh như thường. Trên cửa sổ trong phòng trồng mấy chậu hoa lan,xanh tươi,dịu dàng trong không khí lưu động nhàn nhạt mùi hương hoa lan.
36 Hứa chưởng quầy cảm thán không thôi,“Phu nhân thật sự là hiền thê khó gặp,một mình một người dưỡng dục con cái cũng giống Vương Bảo Xuyến chờ chồng mười tám năm?”Anh Ninh nghe xong lời này,khuôn mặt thanh lệ không khỏi hiện ra nụ cười xuất phát từ nội tâm.
37 Họ Mã kia càng nói càng đáng khinh càng nói càng hưng phấn,quả thực khó nghe, không ngờ giọng nói còn vang lên liền cảm thấy phía sau có một cỗ sát khí, tiếp theo bị người nào đó hung hăng đạp một cước từ sau lưng,nhất thời phát ra tiếng thét thảm thiết như giết heo!Người tới đúng là Vân Mặc.
38 Mặt trăng lên từ phía Tây,“Đắc Vị Cư” tiễn chân người khách cuối cùng rồi đóng cửa. Anh Ninh đóng kỹ cửa tiệm,vừa lấy ra chìa khóa khóa cửa,bỗng nhiên nghe được phía sau có động tĩnh,quay đầu lại,một gương mặt đáng khinh liền ánh vào mi mắt, không phải tên Cổ Sĩ kia chứ ai?Chán ghét lui về sau một bước, Anh Ninh bảo trì khoảng cách với hắn.
39 Làm sao có thể!Anh Ninh kinh ngạc ngây dại hoài nghi thính giác của mình,đây đâu phải giọng tên Cổ Sĩ,giọng này rõ ràng là…… của Vân Mặc!Nàng nhanh nhanh ngẩng đầu,trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Vân Mặc như thiên thần từ trên trời bay xuống.
40 hỉ một giây tiểu Hầu gia kiêu ngạo tôn quý nổi giận đồng thời trong lòng lại hạ quyết tâm,đã không bỏ được nàng hắn sẽ dùng hoàng kim làm một cái lồng,đem nàng khóa ở bên mình,để cho nàng chỗ nào đều đi không được…… Đang muốn tuyên bố quyết định của hắn với nàng,trong đầu lại đột nhiên hiện lên một ý niệm, nàng bây giờ có phải lại đang trêu đùa hắn không?Trêu đùa hắn xong sau đó lại cầm ngân phiếu vô thanh vô tức biến mất? Tựa như bốn năm trước!Khoảnh khắc lúc đó Vân Mặc giống như bị dội thùng nước lạnh, toàn bộ tỉnh táo lại,mạnh ngẩng đầu,trong con ngươi toàn là nghi ngờ.