481 Mùng năm tháng bảy, trên đường chạy trốn, Thiết Khiếu Tử Nhạc Hòa bị lạc đội, bị một kiếm xuyên tim mà chết. Buổi tối mùng sáu tháng bảy, hai bên ác chiến, mấy tên đệ tử của Lâm Kỳ bị giết.
482
483 Côn trùng rả rích, ánh mặt trời thấp thoáng dưới lá cây, dần dần nghiêng xuống dưới. Đám người vượt núi rất nhanh mà không một tiếng động. Khi mặt trời đã ngả về tây, bọn họ mới dừng lại trong rừng cây thưa thớt trên núi, hạ trại tạm thời, không khí rất nghiêm túc.
484 - Nhưng ta chưa bao giờ thả lỏng sự đề phòng đối với ngươi. Mà khi đến huyện Phong Bình, ngươi nhét một tờ giấy vào trong ngực một nha dịch đã chết … Ta mới có thể xác định là ngươi.
485 Lần này tập kích thung lũng Chiến Gia, đám người Tống Giang đưa Quan Thắng đến đây là bởi vì trước đó chính Yến Thanh đã chơi xỏ gã, muốn dùng việc này để thu phục tâm gã.
486 Khi nhìn những thi thể cũng không, khi gặp những người của Lương Sơn cũng không, khi từng bước từng bước giết chết đám người Lương Sơn, từng bước từng bước ép vào đường cùng cũng không.
487 Trận báo thù này của Ninh Nghị vừa nhanh vừa độc, giống như một bàn tay khổng lồ che trời giơ tới, đập toàn bộ Lương Sơn tan tác dưới mặt đất. Đối với nữ tử mà nói, đây cũng chính là khí thế của người chủ gia đình mà mình có thể dựa vào.
488 - Mà Thôn Vân Hòa Thượng thì có tiếng xấu rất rõ ràng ở vùng này. Người này võ nghệ cao cường, ra tay độc ác, kết thù kết oán vô số ở Sơn Đông. Ngoại trừ giết người, y còn thường làm hại trinh tiết của nữ tử.
489 Huyện An Bình chỉ có hai thanh lâu, lúc này cũng đã cực kỳ náo nhiệt. Tiếng các hào khách giang hồ cười mắng thô tục, tiếng các cô nương trêu đùa hoặc thét lên chói tai, vang lên giữa những tòa lầu cũ kỹ.
490 À … Ninh Nghị phất phất tay, cười ôn hòa, cất cao giọng nói:- Vì sao tại hạ đến đây, hẳn là trong lòng chư vị đều biết. Ta biết rắn có lối rắn, chuột có đường chuột, nhưng hôm nay Ninh mỗ không nói lời lòng vòng.
491 - Đồng bạn của ngươi không có việc gì chứ?Vừa chạy vội chạy vàng, Lục Hồng Đề vẫn không quên quay đầu hỏi Ninh Nghị. Ninh Nghị lắc đầu:- Trong thành luôn luôn có những kẻ muốn giữ mạng.
492 Có lẽ … Ít nhất trong những người mà mình đã từng gặp, nàng là Tông sư khiêm tốn nhất. - Nói thật đi, thương thế của ngươi không việc gì chứ?- Không sao mà!Lục Hồng Đề lại cắn nửa miếng thịt hun, đưa nửa miếng còn lại cho Ninh Nghị.
493 Có lẽ là đã xác định thân phận thầy trò nên ngôn ngữ của Lục Hồng Đề cũng dần dần hướng theo kiểu "sư phụ", cũng trở nên … hơi có chút uy nghiêm. Có đôi khi, Ninh Nghị mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng một người con gái khác trong thân thể nàng.
494 Nàng đang chạy trốn đột nhiên chạy chậm lại. Lúc này đã đến một con đường hoang vắng ở cạnh thôn. Ninh Nghị ở phía sau chạy quá nàng mấy bước. Lục Hồng Đề dừng chân, lấy tay trái chắn hắn lại.
495 - Nhưng … Ngươi cũng nghe ra được, ta là luyện đấu pháp từ trong chiến trận, toàn lực ra tay chính là đấu sinh tử. Đánh với người võ nghệ thấp một chút thì thực ra là không có việc gì, nhưng chống lại vị Chu tiền bối này, nếu ta không lưu thủ, ông ấy cũng không lưu thủ được.
496 Chu Đồng buông mũi thương, cười rộ lên lạnh lùng:- Đồ kiêu ngạo, ngông cuồng! Mấy năm trước sư phụ của người là thiên hạ đệ nhất, ta bảo ngươi ra tay thì ngươi có thể giết được ta sao? Không ngờ chỉ xuất thương thôi mà ngươi cũng không dám ư? Ngươi lại thật sự sợ giết ta sao?Lâm Xung buông rơi thương thép, quỳ gối phịch xuống đất.
497 Tới ngày mười chín tháng bảy, đám người Vương Sơn Nguyệt, Chúc Bưu cũng đi đến gặp Ninh Nghị, cũng chào hỏi Lục Hồng Đề. Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên vì sư phụ của Ninh Nghị lại là một cô gái trẻ như vậy.
498 Qua hồi lâu, Ninh Nghị mới chính thức ngủ say. Sau đó thì sắc trời cũng dần dần sáng, cho đến tận giữa trưa, Ninh Nghị mới tỉnh lại. Lục Hồng Đề vẫn canh giữ bên cạnh hắn như trước, xoa nắn thư giãn huyết mạch trên đầu hắn.
499 Còn ở bên cạnh, hơn một ngàn người đã chịu đói bụng hơn một tháng cũng không dám đề xuất nhiều kháng nghị cho lắm. Toàn bộ quá trình lựa chọn được hoàn thành trong vòng hai ngày.
500 Vũ triều, mùa đông năm Cảnh Hàn thứ mười, đường phía đông Sơn Đông, huyện Ngư Doanh! Đã vào giữa đông, tuyết rơi lả tả, ở trong ngoại thành giống như được bao phủ lên một tầng màu bạc trắng.