81 Editor: FedfanMặc dù rất khiếp sợ khi nhìn thấy tất cả, Lưu Vân Thiên vẫn mặt không đổi sắc nhìn mọi người trong phòng. Khi tổng thống nước B trượt chân ngã dưới bàn thì anh vội vàng tiến lên đỡ ông ta dậy, mặt ôn hòa nói: "Ngài tổng thống, ngài sao vậy? Dưới mặt bàn hẳn không có thứ gì hấp dẫn ngài đó chứ?".
82 Editor: FedfanTiểu Cần bất mãn ngẩng cái cằm nhỏ kiêu ngạo lên: “Lớn lên có gì khó? Chị Khả Nhi, chị nhất định phải chờ em! Chờ em mười tám tuổi, chị phải gả cho em.
83 Editor: FedfanPhần lớn thời gian, cậu bé đều đem thân thể mập mạp dính vào người Lâm Khả Nhi. Lâm Khả Nhi căn bản không coi tiểu Cần là một người đàn ông, chỉ cảm thấy ‘quả bóng nhỏ’ thật ngây thơ, đáng yêu.
84 Đường Chá ho khan kịch liệt, mặt của anh bất chợt ửng hồng. . Lâm Khả Nhi quỳ trước mặt Đường Chá , nâng gương mặt tuấn tú của anh lên, ngây thơ nói: "Chú Chá, tiểu Khả Nhi chỉ yêu một mình chú mà thôi.
85 "Chờ tôi một lát thì cậu mất mạng sao?" Đường Chá không vui rống giận. Tên tài xế trời đánh, đang lúc mấu chốt lại lái xe vào phi trường. . Thất vọng rút ra từ trong cơ thể mỹ lệ của tiểu Khả Nhi, không được thỏa mãn, khuôn mặt Đường Chá cứng ngắc, anh đem từng món y phục mặc vào cho Lâm Khả Nhi xong, bất đắc dĩ nói: "Tiểu Khả Nhi, trở về chú lại hảo hảo yêu cháu.
86 Editor: Sendyle"Bắc Dã tiên sinh, xin tự trọng. " Giọng nói Đường Chá trầm thấp mà vô cùng phong phú, nhàn nhạt, lại mang theo mị lực khiếp người, tròng mắt của anh ta như một thanh lợi kiếm bắn về phía khuôn mặt cười tà của Bắc Dã Thương.
87 Editor: SendyleTim Lưu Vân Thiên đập mạnh, loạn nhịp nhìn Liêu Phàm không trả lời, Liêu Phàm nén lệ đứng dậy, đưa lưng về phía Lưu Vân Thiên nói xin lỗi: "Thiên, thật xin lỗi, em không nên".
88 Editor: Sendyle"Đứa con bất hiếu, con trở lại cho cha!" Đường phụ bất mãn ở dưới lầu kêu gào, Đường Chá làm như không nghe thấy, trấn định đi lên lầu.
89 Editor: Phục Hy“Chú Chá, anh muốn làm gì?” Lâm Khả Nhi cố tình giả bộ kinh ngạc hỏi. Ánh mắt cô mở to kinh ngạc, nhưng sâu trong đáy mắt lại là chứa ý cười không dễ phát hiện.
90 Editor: Phục Hy“Chưa no! Với em, anh vĩnh viễn cũng ăn không đủ no. ” Đường Chá kích động hôn đôi môi đỏ mọng xinh đẹp trước mắt, nhẹ nhàng đem môi dưới đang bị cô cắn đẩy ra, ngay sau đó chiếc lưỡi hữu lực vọt vào trong miệng cô.
91 Editor: Fedfan"Chá, Khả Nhi muốn bị hư rồi", Khả Nhi khó khăn thở dốc, vô lực thấp giọng lẩm bẩm. Môi lưỡi của Đường Chá trêu chọc nơi đẫy đà hoàn mỹ của cô, mà vật to lớn của anh không ngừng tiến công, để cho cô cực nhanh đạt được khoái cảm cao nhất.
92 Edit: FedfanThế nhưng Đường Chá chưa thỏa mãn, anh đột nhiên đem thân thể của Khả Nhi ôm lên, để cô vịn tay vào thành bồn tắm, đồng thời nâng lên cái mông xinh xắn của cô, vừa vỗ vỗ cái mông nhỏ trắng nõn nà, vừa hung hăng tiến vào.
93 Edit: FedfanTiếng gõ cửa vang lên lần nữa, nhưng giờ phút này Đường Chá đã sớm không để ý bất kỳ cái gì, anh muốn tiểu Khả Nhi, muốn ngay lập tức!Lâm Khả Nhi hài lòng cười duyên, vì anh Chá mê luyến cô mà vui sướng.
94 Edit: FedfanLâm Khả Nhi đắc ý che cái miệng nhỏ nhắn, len lén cười trộm, không ngờ bác trai này dễ dàng bị lừa như vậy, mới mấy câu nói liền đẩy đi được rồi! Chẳng trách năm đó không chịu nổi bà vợ bé thủ thỉ bên tai, bị mê hoặc tâm hồn, ra tay tàn nhẫn với ông ngoại.
95 Edit: FedfanTriền miên suốt đêm cũng không làm cho tinh lực vô tận của Đường Chá xuất hiện vẻ mỏi mệt, ngược lại càng đánh càng hăng, kích tích bắn ra khắp nơi, nước trong bồn bị hai người nhiệt tình đun nóng, sôi trào, một phòng hơi nước mờ mịt.
96 Bác sĩ riêng của Đường gia sau khi kiểm tra kỹ lưỡng sức khỏe của ba Đường xong , bình tĩnh nói nói với anh: "Đường tiên sinh huyết áp hơi cao, chức năng tim có chút suy kiệt, nên tránh việc làm cho ông ấy kích động.
97 "Đủ chưa?" Đường Chá đột nhiên dừng cử động bên hông lại, hài hước dính vào bên tai Lâm Khả Nhi hỏi. . Lâm Khả Nhi đem đầu hắn kéo qua, hung hăng cắn cánh môi nở nang , kích động nói: "Chưa đủ! Chưa đủ! Vĩnh viễn cũng không đủ!""Vậy thì tiếp tục !" Đường Chá đột nhiên mập mờ nói.
98 "Cháu nhớ có một lần, cháu đem một bộ tranh chữ mà ông thích nhất làm ướt. . . thế nhưng ông nội một câu nói nặng cũng không nói, thẳng đem tranh vẽ ném vào trong đống rác rưởi, còn dụ dỗ cháu nói ‘ không sao, không phải chỉ làm hao tốn một tờ giấy sao, làm hư cũng không sao’ Bác Lãnh, bác nói xem ông nội cháu có phải rất tốt và dịu dàng không?" Lâm Khả Nhi một lát bắt chước giọng nói của ông ta, một lát lại dí dỏm hỏi ngược lại, tình cảm dào dạt, rốt cuộc trên mặt của Đường phụ không còn căng thẳng nữa.
99 Editor: Sendyle"Dịu dàng động lòng người? Bác Lãnh, vậy còn không đơn giản. " Lâm Khả Nhi vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, làm ra bộ dáng ngọt ngào, dịu dàng khuôn mặt tươi cười hướng về phía Đường phụ,"Như thế nào, cháu có dịu dàng không?".
100 Editor: SendyleNgười ta vì nó chịu bao nhiêu uất ức, nó vì sao lại đối xử lạnh nhạt đối với Lệ Tây Á như thế. "Cha, con còn có chuyện, không thể theo cùng.