101 Lâm Khả Khi lập tức “ai yêu” một tiếng, lấy tay che lại cái miệng nhỏ nhắn, ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi, chú Chá, em quên mất, em tắt ngay đây. ”Nói xong Lâm Khả Nhi cầm điều khiển tivi lên, nhấn nhấn vài cái.
102 “Chú Chá thật là nhột, không cần hôn nơi đó. ” Lâm Khả Nhi yêu kiều nũng nịu, vì cơ thể không cách nào chịu nổi hưng phấn mà nhẹ giong năn nỉ. Nhưng cô năn nỉ càng khiến cho Đường Chá cắn mút càng thêm điên cuồng….
103 “Chú Chá thật là nhột, không cần hôn nơi đó. ” Lâm Khả Nhi yêu kiều nũng nịu, vì cơ thể không cách nào chịu nổi hưng phấn mà nhẹ giong năn nỉ. Nhưng cô năn nỉ càng khiến cho Đường Chá cắn mút càng thêm điên cuồng….
104 Edit: Fedfan"Cùng cháu tập, khom lưng, cần dùng sức á. . . , lại khom một xuống chút nữa. Bác trai, thắt lưng của bác cứng quá, về sau cần phải rèn luyện nhiều hơn mới được.
105 Edit: FedfanLâm Khả Nhi ôm lấy gương mặt tuấn tú của Đường Chá, cắn răng khẽ kêu: "Cái người da mặt dày, Khả Nhi thế nào không nhìn ra anh cũng có một mặt tà ác như vậy chứ?".
106 Edit: Fedfan"Vật nhỏ, hôm nay cháu khai giảng đó. " Ba Đường đột nhiên bình tĩnh mở miệng, sắc mặt của ông cho người ta một loại cảm giác vui sướng khi người gặp họa: "Bây giờ đã bảy giờ rưỡi rồi, hi vọng còn kịp.
107 Edit: FedfanGiám đốc trường học? Giáo sư? Hoàng tử? Họ đang nói đến người nào vậy? Nếu nói hoàng tử, cô mới vừa đụng phải một người, sẽ không trùng hợp như vậy chứ?Mới nghĩ như vậy, ở cửa liền nổi lên một hồi xôn xao, cái người trong suy nghĩ của Lâm Khả Nhi đã xuất hiện ở cửa phòng học.
108 Edit: Fedfan"Nếu hoàng tử là bạn trai của tớ thì tốt biết bao!" Một cô gái hơi mập đem đôi tay ôm trước ngực, vẻ mặt say mê nói. "Chỉ với bộ dáng này của cậu sao? Kiếp sau cũng đừng hi vọng.
109 "Nhất định phải đi! Nếu không tôi sẽ không tha thứ cho anh! Đây là người hôm nay anh sẽ gặp mặt, buổi tối ở Hilton, nếu anh dám không đi, tôi sẽ đánh hỏng anh!" Lâm Khả Nhi đem thư tình của cô gái mập ném cho Lý Tư Đặc , bá đạo ra lệnh.
110 Lâm Khả Nhi núp ở bãi đất trống bị hoa cỏ che giấu nơi hậu viện trường học ,móc ra một chiếc điện thoại di động màu hồng, gọi cho Đường Chá một cú điện thoại.
111 Editor: SendyleBuổi chiều còn chưa hết giờ học, Lý Tư Đặc đã chặn trước cửa phòng học, trước mặt bạn học lôi Lâm Khả Nhi đi. Bạn học nữ trong lớp nhìn Lâm Khả Nhi với ánh mắt độc ác như muốn đem cô ăn hết.
112 Editor: SendyleKhông biết phí phí thối thấy cô gái vừa mập vừa xấu như vậy sẽ có vẻ mặt như thế nào? Càng nghĩ càng thú vị, Lâm Khả Nhi đi theo đuôi cô gái mập, nhìn cô ta đi vào phòng, liền nhanh như mèo, hướng bên trong thò đầu nhìn.
113 Editor: Sendyle"Lâm Khả Nhi, cô đứng lại đó cho tôi!" Bắc Dã Thương hướng về phía bóng lưng Lâm Khả Nhi rống giận. Nghe được âm thanh Bắc Dã Thương, Lâm Khả Nhi từ khúc quanh quay đầu lại, hướng về phía Bắc Dã Thương làm mặt quỷ: "Lão hồ ly, muốn bắt tôi, luyện mười năm nữa lại nói.
114 “Đừng đùa nữa, em biết rõ chuyện anh lo lắng không phải cái này, anh chỉ sợ em bị hắn khi dễ. ”Người hắn yêu là Tiểu Khả Nhi, cho dù cô thật sự bị Bắc Dã Thương xằng bậy, hắn cũng sẽ không giận cô, cả đời này hắn chỉ cần cô.
115 Ngồi trong phòng học, trong đầu Lâm Khả Nhi lúc này tràn đầy ký ức của đêm triền miên hôm qua, nhất là lúc hai người ở trong xe, chú Chá thế nhưng dùng phương thức kia tiến vào thân thể cô, hại cô bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy đỏ mặt.
116 "Tiểu Khả Nhi thật ngoan, lát nữa chị mua kẹo cho em ăn. " Cô gái xoa xoa gương mặt của Lâm Khả Nhi, giống như đang dụ dỗ một đứa bé. Lâm Khả Nhi mặc dù chán ghét, nhưng vẫn cười meo meo nói: "Chị ơi, em muốn ăn sô-cô-la.
117 Lâm Khả Nhi nhéo ngực anh ta một cái, không cam lòng yêu kiều gào lên: "Ai muốn ở cùng một chỗ với anh? Thối phí phí, em đã có anh Chá rồi, không cần lung lay suy nghĩ của em nữa.
118 "Sao các anh chị lại biết rõ ràng như vậy? Em cũng là tân sinh viên, nhưng em ngay cả hoàng tử là hạng người gì cũng không biết. " Lâm Khả Nhi tò mò nhìn đám bạn học.
119 "Tổng giám đốc, mời uống cà phê. " Lâm Khả Nhi đem ly cà phê nhẹ nhàng đặt lên bàn, nghịch ngợm nói. Vừa nghe đến âm thanh quen thuộc xinh đẹp này, Đường Chá lập tức ngẩng đầu lên, vui mừng nhìn cô: "Tiểu Khả Nhi, sao em tới rồi?"Lâm Khả Nhi cong cái miệng nhỏ nhắn, ủy khuất nói: "Người ta nhớ anh thì tới thôi.
120 Không phải anh ham mê nữ sắc, người phụ nữ khác, anh chính là một chút ý nghĩ đụng chạm cũng không có, nếu không phải tiểu Khả Nhi, anh mới khinh thường ấy chứ.