121 Toàn trường yên lặng như tờ. Một trảo của Quỷ trảo kia, kỹ kinh tứ tọa. Mà lúc này, lão giống như các ông lão tầm thường đứng cạnh Đường Thiên, không hiển sơn không lộ thủy.
122 Sát ý giống như thực chất của Ngũ Quang chấn nhiếp toàn trường. Chỉ cần một câu nói hùng hồn, sát khí tràn ngập không gian làm mọi người ở đây có cảm giác kinh hãi khó giải thích.
123 “Thiếu niên à, đừng bi thương đến như vậy! Cái mông của Đại Cửu nhà ta được xưng là “Nhất chi cúc hoa áp hải đường” đấy (DG: Thực chất phải là “Nhất thụ lê hoa áp hải đường”: ý chỉ chuyện nam nữ phong lưu, bạn đọc cứ tưởng tượng là hiểu.
124 Binh cầm lấy bản đồ của tuyến đường an toàn kia, sau khi nhìn kỹ nửa ngày mới lắc đầu nói: “Vị trí không đúng. ”“Vị trí không đúng?” Đường Thiên ngẩn người.
125 Không khí xung quanh Đường Thiên bắt đầu chấn động theo tiết tấu. Không khí chấn động tạo những lớp sóng gợn lăn tăn, thân ảnh Đường Thiên trở nên mơ hồ vặn vẹo.
126 Đường Thiên nhìn chằm chằm Tinh Hồn Xà trước mặt. Lần trước triệt thoái về phía sau, Đường Thiên vẫn canh cánh trong lòng, không ngờ lần này còn có thể gặp lại, nhất thời hắn trở nên mạnh mẽ.
127 Chưởng quỹ cẩn thận xem xét từng kiện tài liệu, trong đó thời gian quan sát da của Tinh Hồn Xà là dài nhất. Thủ pháp xử lý của Nha Nha cực kỳ hoàn mỹ, chỉ cần kéo thẳng da rắn lên là từng miếng Lân phiến Thanh Đồng cũng ầm ầm rung động theo.
128 Hộc… hộc…Lúc này, trong tai Đường Thiên chỉ còn tiếng thở dốc như thác đổ của bản thân. Những đồng nhân trước mặt lay động trong tầm nhìn của hắn. Chiến đấu liên tục khiến cho tinh thần hắn mệt mỏi đến cực điểm.
129 Lần thứ hai trăm chín mươi ba. So với những lần trước, tốc độ Đường Thiên ngược lại chậm đi không ít. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện tiết tấu hiện tại càng trở nên khó phán đoán hơn.
130 "Đây chính là nơi đóng quân của quân đoàn, nơi quân nhân kỳ cựu quen thuộc như ngươi nói tới sao ?" Sắc mặt Đường Thiên âm trầm, ngữ khí đầy vẻ bất thiện nhìn chằm chằm vào Binh.
131 “Được rồi, A Bỉ Lợi! Việc của ngươi đã xong chưa?” Người trung niên quay sang mắng một câu: “Hắn cũng không phải là người của Hắc Hồn, không mở huyết mạch cũng là bình thường.
132 Đường Thiên dằn hàn ý trong lòng xuống, quay sang hỏi Mục Lôi: “Hắn là ai?”“Hắn là Tề Á!” Mục Lôi sắc mặt kém hẳn, giọng nói pha chút hồi hộp: “Hắc ám kiếm khách nổi danh nhất Phỉ Lâm tinh, nghe nói hắn có Dạ mạc* huyết mạch, là đỉnh cấp huyết mạch trong các huyết mạch cấp Bạch Ngân.
133 Thành Hắc Sơn lớn hơn rất nhiều so với thành Tinh Phong, hùng vĩ vô cùng. Đài quan sát cao ngất, dày đặc chi chít như hàng rào. Nghe Mục Lôi nói bởi vì nơi này thường có Tinh Hồn Thú tới nên cần xây những đài quan sát này để phòng bị Tinh Hồn Thú.
134 Mục Lôi mở to mắt, con ngươi còn hơi chút men say thoáng hiện ra ý chí sắc nhọn. Nắm lấy cánh tay của mình, không nói một lời, Mục Lôi tự mình lấy ra một túi rượu nữa, ngửa mặt uống như điên.
135 Khí tức nguy hiểm cường liệt kích thích mỗi sợi lông trên người Đường Thiên dựng đứng lên. Lực chú ý của hắn tập trung chưa từng có. Trực giác tỏa ra như nước tràn ra xung quanh.
136 Hôm nay nhất định sẽ là một đêm không ngủ của thành Hắc Sơn. Binh đứng cách đó không xa, nhìn vào Đường Thiên đang nhìn xung quanh đầy mong đợi, gã có thể nhìn ra được hẳn là Đường Thiên vẫn chưa thỏa mãn.
137 Nhìn đám võ giả bị thương nằm đầy đất, Đường Thiên cảm thấy thỏa mãn. Trận chiến hôm nay thật thống khoái. Quan trọng là bản thân đã giành được chiến thắng huy hoàng một cách nhẹ nhàng vui vẻ.
138 Đường Thiên mở mắt, ánh nắng ban mai phủ lên mặt ấm áp vô cùng. Hắn vươn mình vặn lưng, bộp một tiếng búng mình nhảy dựng lên. Giấc ngủ này ngon cực kỳ, Đường Thiên cảm giác sức lực tràn trề, tinh lực dư thừa.
139 Lăng Húc cầm ngân thương, mặt đen nghiêm nghị. Lần đầu tiên gã nghe có người trước khi đánh nhau lại yêu cầu tạm dừng với lý do ăn sáng. Dù cách rất xa nhưng hương vị thịt quay không thể cưỡng lại vẫn chui vào mũi gã.
140 "Này, đầu óc ngươi có bệnh hay không thế?" Đường Thiên ghé vào gần bên tai Lăng Húc, cẩn thận nói: "Ngươi mà cãi nhau với hắn là coi như đã triệt để trở mặt rồi, thế còn tiền lương thì tính sao bây giờ?Không có ai phát lương cho ngươi thì sau này ngươi ăn bằng gì?"Lăng Húc lấy ngân thương đẩy Đường Thiên một cái, đầy buồn bực nói: "Liên quan gì đến ngươi?""Ta đây cũng vì tốt cho ngươi thôi, đầu năm nay tìm việc làm thật không dễ dàng nha.