141 Đột nhiên xuất hiện nụ hôn ấy khiến Tả Tình Duyệt ứng phó không kịp, anh bá đạo cạy ra hàm răng của cô, hôn từ từ trở nên cuồng loạn. Trong đầu Tả Tình Duyệt hiện lên hình ảnh Cố Thịnh ôm Tôn Tuệ San đi vào căn phòng ban nãy, đầu như bị sét đánh, nghĩ tới người giờ phút này hôn môi cô vừa mới hôn một người phụ nữ khác, trong lòng của cô toát ra cảm giác khó nói nên lời, theo bản năng tránh né khỏi lồng ngực của Cố Thịnh.
142 Tả Tình Duyệt cầm điện thoại ngẩn người, đây chính là lựa chọn của mình sao?Cuối cùng vẫn lựa chọn rời đi Cố Thịnh vì đứa bé!Trong lòng trồi lên một chút khổ sở, tại sao hai người quan trọng nhất trong sinh mệnh của cô, cô phải chọn ra một người? Bất đắc dĩ nhắm mắt lại, không còn cách nào!Người đàn ông cô yêu không cần cô sinh con cho anh! Mà cô lại không thể trơ mắt nhìn đứa bé trong bụng mình gặp bất kỳ nguy hiểm gì!Trong đầu hiện ra gương mặt sắc bén của Cố Thịnh, sợ hãi và lo lắng tựa như một tấm lưới lớn vô hình, càng lúc càng giương về phía cô, tựa hồ muốn cắn nuốt cô.
143 “Tôi …… thật muốn ……. . hận anh!” Tả Tình Duyệt nhìn thẳng vào đôi con ngươi bén nhọn của Cố Thịnh, hai tay đẩy lồng ngực kiên cố của anh, nhưng sức lực của cô ở trước mặt anh như kiến càng lay cây, không đáng được nhắc tới.
144 "Thịnh. . . . . " Tôn Tuệ San không ngờ anh sẽ phối hợp như vậy, ánh mắt như có như không lướt qua Cố Thịnh, nhìn về phía Tả Tình Duyệt, trong lòng mang theo vài phần đắc ý, ha ha, sắc mặt lại tái nhợt mấy phần rồi sao! Nhìn dáng dấp giống như bất cứ lúc nào cũng có thể té xỉu vậy!Cô không biết nên đồng tình cô ta hay nên ghen tỵ với cô ta, bị một người đàn ông mình yêu tổn thương như vậy nhất định rất khó chịu!Nhưng cô thật sự rất vui khi thấy cô ta bị thương, dù sao thứ cô không có được cũng không muốn cho người khác dễ dàng đạt được!Càng thêm không chút kiêng kị đụng vào thân thể Cố Thịnh, “Thịnh, em thật yêu anh! Anh đối với em thật tốt!”Đối với cô ấy thật tốt!Tả Tình Duyệt ngay cả một nụ cười khổ cũng không nặn ra được, bên tai không ngừng vang lên câu nói vừa rồi của Cố Thịnh với Tôn Tuệ San.
145 Tả Tình Duyệt bỗng dừng lại, trái tim run rẩy, trong mắt đầy sợ hãi, giống như phía sau lưng có thú dữ đang nhìn chằm chằm cô. "Em đi đâu vậy?" Cố Thịnh chậm rãi đến gần Tả Tình Duyệt, đôi mắt sắc bén híp lại, anh biết cô đang sợ! Trong lòng trào dâng cảm giác khoái cảm trả thù, tràn ngập khinh thường, người đàn bà đáng chết! Sao cô ta dám để ý tới nhiều đàn ông đến vậy?Nghĩ tới đây, thái độ Cố Thịnh càng thêm lạnh lùng.
146 Cô còn yêu Cố Thịnh sao?Trong màn đêm nơi vườn hoa, Tả Tình Duyệt nhìn theo bóng lưng Cận Hạo Nhiên. Cô từng vô số lần tự hỏi chính mình, sao có thể không thương đây? Cô cũng hi vọng mình không yêu, như vậy thì sẽ dễ dàng buông bỏ, không phải sao?Cúi đầu, ánh mắt nhìn vào bụng của mình “Bảo Bối, con nói xem mẹ có nên tiếp tục tình yêu này không?"Trả lời cô là sự tĩnh lặng, cô thở dài, Tả Tình Duyệt quyết định không suy nghĩ đến những vấn đề khiến mình phiền não nữa, dù cố nghĩ thì cũng chẳng thay đổi được gì không phải sao?Thư phòng của Cố Thịnh.
147 Đính hôn? Lông mày Cận Hạo Nhiên nhíu chặt, không nghĩ rằng Cố Thịnh sẽ có yêu cầu như thế. Trong đầu hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt và Cố Tâm Ngữ, anh không đành lòng nhìn hai người họ thương tâm, nhưng giờ phút này, anh nên vì Duyệt Duyệt mà đáp ứng đính hôn cùng Tiểu Ngữ sao?Anh biết Tiểu Ngữ lệ thuộc vào anh, nhưng người anh yêu là Duyệt Duyệt.
148 "Không, anh không thể!". Theo bản năng, Tả Tình Duyệt đẩy thân thể anh ra, chảy máu? Anh nghĩ như vậy sao?Cả người bị một luồng khí lạnh như băng bao vây, Tả Tình Duyệt nhìn người đàn ông trước mắt, bây giờ trông anh như một ác ma, khiến cho cô có cảm giác anh không nói đùa!"Thế nào? Cô sợ hãi chuyện gì?".
149 Trong bệnh viện tràn đầy mùi thuốc sát trùng, mặc dù là đêm khuya, nhưng cũng không yên tĩnh. Đèn trong phòng cấp cứu vẫn sáng, người đàn ông không ngừng bước đi trên hành lang, mỗi khi nhìn thấy đèn chỉ thị màu đỏ kia, trong óc của anh liền hiện ra một màn máu đỏ tươi trên giường, đau lòng như nước thủy triều bình thường đánh úp về phía anh, không bỏ đi được.
150 Oanh một tiếng, Tả Tình Duyệt còn không kịp hưởng thụ vui sướng khi cục cưng không có chuyện gì, lòng của cô lại bị đẩy vào đáy cốc tàn khốc một lần nữa.
151 Tả Tình Duyệt cả đêm chưa ngủ, cô biết, cho dù Cố Thịnh ở phía sau ôm cô, đã ngủ say như chết, cô cũng vẫn không thể buông lỏng đề phòng. Trong lòng bị đau khổ nồng đậm lấp đầy.
152 Cố Thịnh đẩy xe lăn tay nổi gân xanh, trong lòng trào lên sự châm chọc, ở trong mắt cô, anh là kẻ không từ mọi thủ đoạn nào như vậy sao?Nhưng nghĩ lại, anh tự thấy mình không đủ tư cách để trách cô, anh đối đãi thô bạo như vậy, với mục đích muốn cô sảy thai, Duyệt Duyệt là người phụ nữ thông minh nên đã nhìn ra!Anh có rất nhiều cơ hội để khiến cô mất đi đứa con trong bụng.
153 Mấy ngày liền, Cố Thịnh giống người vô cùng rảnh rỗi, cả ngày luôn bên cạnh Tả tình Duyệt, khiến trong lòng cô kinh ngạc. Cô không biết anh muốn làm gì, chỉ biết rằng, có Cố Thịnh ở đây, cô không thể trốn đi được.
154 Cố Thịnh cố gắng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, không để cho hai người đàn ông kia ảnh hưởng tới anh, cho dù Tả Tình Duyệt là viên đạn bọc đường cũng được, anh chỉ muốn giữ cô ở bên cạnh!Khóe miệng hiện lên một nụ cười, Cố Thịnh đẩy cửa ra, thấy bóng lưng Tả Tình Duyệt đứng nhìn ra ngoài cửa sổ.
155 Cố Thịnh không lừa Tả Tình Duyệt, thật sự đưa cô đến Tả gia, anh định đi vào cùng Tả Tình Duyệt, nhưng thời điểm vừa tới cửa, lại nhận được điện thoại của An Điền, vừa nghe nội dung cuộc điện thoại, lập tức sắc mặt Cố Thịnh trầm xuống.
156 Tả Tình Duyệt không biết làm sao qua được, nhìn mẹ bình thường lạnh lùng với cô lại cưng chiều người chị sinh đôi đột nhiên xuất hiện này, trong lòng không biết là hâm mộ hay là ghen tỵ.
157 Bác sĩ Trần bị phản ứng kịch liệt của anh hù dọa, anh có một loại ảo giác như bị lăng trì. "Những gì anh nói không phải là thật! Anh mau nói cho tôi biết, đó không phải là sự thật!" Cố Thịnh rống to, ông trời sẽ không tàn nhẫn với anh như vậy đâu!"Cố tiên sinh, Cố phu nhân thật sự không thích hợp để phá thai, lần trước có thể giữ được thai nhi đã rất khó, nếu vẫn muốn sinh non, cơ thể người mẹ sẽ tổn thương rất lớn, bao gồm việc không thể nào mang thai được nữa!" Trong lòng bác sĩ Trần mặc dù sợ hãi, nhưng là bác sĩ, anh thành tâm đưa ra ý kiến cho người nhà, rõ ràng yêu Cố phu nhân như vậy, tại sao lại muốn cô ấy phá thai?Tay Cố Thịnh nắm cổ áo bác sĩ Trần bỗng nới lỏng ra, cô sẽ tổn thương rất lớn sao?Nhưng nếu nói như vậy, người bị tổn thương lại chính là anh!Anh nên làm gì bây giờ?Trong đầu hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt, thời điểm cô một mình yên lặng nhìn về phía bụng của mình nói chuyện, tim của anh đột nhiên đau nhói, cô rất yêu đứa nhỏ!Anh thật sự muốn tước đoạt quyền làm mẹ của cô sao?Hít thở sâu một cái, Cố Thịnh hung hăng đánh một quyền trên vách tường, Kiều Nam đáng chết! Tả Tình Duyệt đáng chết!Càng thêm đáng chết chính là bản thân anh không khống chế được lại đi yêu cô, càng không thể chấm dứt ghen tỵ trong lòng mình!"Chờ một chút.
158 Kiều Nam không để tâm đến, giờ phút này toàn bộ tâm tư của anh đều nghĩ đến chuyện Tả Tình Duyệt rời đi, đôi lông mày tuấn mỹ nhíu chặt thành một đường, "Xin lỗi, tôi còn có việc, không rảnh cùng anh tán gẫu!"Nói xong, không chút do dự cúp điện thoại, trên mặt tràn đầy lo lắng, không thấy Duyệt Duyệt, nhưng cô lại chưa đến tìm mình!Cô sẽ đi đâu? Trong lòng anh không yên, nghĩ đến bộ dáng mảnh mai của cô, giờ phút này nói không chừng cô đang ở trên đường không biết nên làm gì, sắc mặt của anh lại càng trầm xuống.
159 Tả Tình Duyệt ngồi xuống bên trái Tình Yên, trải qua mấy ngày ở chung, cô cảm thấy chị của mình là người tốt!Không chỉ chăm sóc cô, còn rất thương yêu Bảo Bối của cô, còn mua đồ chơi, Tình Yên đã mua không ít đồ chơi cho con cô!Đây là nơi cho Tả Tình Duyệt cảm giác an toàn, lúc cô gặp khó khăn, là người chi sinh đôi này của cô đưa tay ra, nhìn Tả Tình Yên bận rộn trong phòng bếp, trên mặt Tả Tình Duyệt không khỏi mỉm cười.
160 Tả Tình Duyệt trong lòng đột nhiên nhói đau, giống như có ai đang gọi tên của cô, trống vắng mà xa xôi, cô nghe không rõ đấy là giọng của ai!"Duyệt Duyệt, em yên tâm, chị vất vả mới tìm được em, chị sẽ không cho ai làm em đau khổ, chị sẽ giúp em.